Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 84: Biến cố gia tộc
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình đến bệnh viện. Trước đó, hắn nhận được tin tức rằng "cha hắn" đã lén lút can thiệp vào một số dự án quan trọng của tập đoàn, đồng thời lôi kéo một vài cổ đông trong ban giám đốc, ý muốn được ủng hộ để giành lại quyền lực.
Chiều nay, hắn vừa nhận được điện thoại báo tin ba Cố còn muốn âm thầm chuyển viện cho "anh cả" Cố Văn Long, nhưng hành động này đã bị người dưới trướng hắn phát hiện và ngăn cản.
Ba Cố làm việc trong tập đoàn, Cố Uyên Đình cũng không quá lo lắng, bởi chuyện dự án đã có người dưới trướng xử lý. Dù ông ta được một vài cổ đông ủng hộ cũng không thể làm nên trò trống gì.
Thế nhưng, ba Cố có thân phận nhất định, ông ta lại muốn Cố Văn Long chuyển viện, người dưới trướng hắn dù ngăn cản cũng không thể mãi cứng rắn được, đành gọi điện thoại báo cáo cho hắn, cần hắn đích thân đến xử lý.
Ba Cố ngu dốt vô dụng, cho dù có hành động gì cũng dễ dàng trấn áp, nhưng "anh cả" Cố Văn Long thì khác. Cố Uyên Đình vẫn kiêng dè hắn ta, những lần đấu đá với đối phương trong kiếp trước vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí hắn.
Hiện tại, Cố Văn Long đã từ ung thư phổi thời kỳ đầu một năm trước chuyển thành ung thư phổi giai đoạn cuối, nằm trong bệnh viện. Nghe nói hắn không thể rời khỏi giường bệnh, cần nhờ máy thở và dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống, đã ở vào tình trạng thoi thóp.
Đã rất lâu rồi Cố Uyên Đình không chú ý đến tình hình của đối phương, mặc kệ hắn ta trong bệnh viện tự sống tự chết, nhưng hành động bất thường của ba Cố lại làm cho Cố Uyên Đình nảy sinh cảnh giác.
Rất có thể Cố Văn Long không suy yếu như vẻ bề ngoài, hành động của ba Cố chính là bị đối phương sai bảo. Nếu Cố Văn Long thành công được chuyển viện, hắn cũng sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát của Cố Uyên Đình, bất cứ lúc nào cũng có thể nấp trong bóng tối để giáng cho hắn một đòn bất ngờ.
Sự điên cuồng của người cận kề cái chết cũng thật đáng sợ.
Cố Uyên Đình không buông lỏng cảnh giác, hắn muốn diệt trừ mầm họa ngay từ trong trứng nước. Vừa nãy hắn đến bệnh viện là để giải quyết chuyện này, ba Cố gây chuyện đã bị hắn đuổi về viện điều dưỡng một lần nữa.
Về phần Cố Văn Long, trông quả thật đã thoi thóp, hiện tại vẫn nằm bất động trong phòng bệnh, và bị "bảo vệ" chặt chẽ hơn trước.
Chuyện được giải quyết, nhưng tâm trạng Cố Uyên Đình vẫn không tốt hơn. Lần thứ hai phải đối mặt với những chuyện liên quan đến nhà họ Cố khiến lòng hắn lạnh giá, giống như thể lại trở về kiếp trước.
Xử lý xong chuyện của "ba", hắn vội vã trở về. Thấy Nhiên Nhiên nằm trong chăn ngủ say sưa, tâm trạng hắn mới khá hơn một chút. Hắn sửa soạn, tắm xong quay lại, rón rén chui vào chăn, ôm lấy Nhiên Nhiên và hôn một cái.
Trong mơ, Tô Ý Nhiên cảm giác được anh Đình trở lại, cậu lẩm bẩm gọi một tiếng "anh Đình", thế nhưng không tỉnh giấc.
Cố Uyên Đình nghe thấy cậu gọi mình mà lòng mềm nhũn, hắn hôn cậu, thầm nghĩ may mắn thay cả đời này hắn có Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên, chìm vào giấc ngủ say.
Một đêm cứ mơ mãi những giấc mơ mơ hồ, kỳ quái và lạ lùng liên quan đến kiếp trước. Cố Uyên Đình đau đầu tỉnh lại, nhìn Nhiên Nhiên trong lòng mới cảm thấy đỡ hơn một chút.
Ngày hôm sau, chuyện Cố Uyên Đình đưa bạn đời về nhanh chóng truyền khắp nhà họ Cố. Người nhà họ Cố đua nhau muốn gặp Tô Ý Nhiên. Từ khi Cố Uyên Đình nắm quyền đến nay, hắn đã dùng phong cách quyết đoán, mạnh mẽ khiến không ít lợi ích của họ bị tổn thất. Vì vậy, họ đều muốn gặp Tô Ý Nhiên, qua cậu để thăm dò ý tứ của Cố Uyên Đình hoặc tìm hiểu một vài tin tức.
Cố Uyên Đình không muốn Nhiên Nhiên gặp những người không quá quan trọng, nên đã ngăn chặn tất cả.
Tô Ý Nhiên nghe theo ý kiến của anh Đình, cũng không có ý định gặp gỡ những người này. Dựa theo kế hoạch ban đầu, buổi chiều hai người cùng đến viện điều dưỡng thăm ông của Cố Uyên Đình.
Không ngờ buổi trưa lúc ăn cơm, quản gia bước vào, hơi khom lưng nói với cậu: "Ngài Cố muốn gặp ngài."
Tô Ý Nhiên sửng sốt, nhìn anh Đình: "Ông nội?"
Cố Uyên Đình hơi nhíu mày, khẽ gật đầu với Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên nói với quản gia: "Buổi chiều chúng tôi sẽ đến, khoảng ba giờ." Cậu nghĩ ông lão có lẽ cần ngủ trưa nên cậu dời thời gian xuống.
Trong lòng Tô Ý Nhiên, nhà họ Cố tất nhiên đấu đá kịch liệt, có rất nhiều chuyện phức tạp, quan hệ huyết thống thân tình cũng trở nên lạnh nhạt. Hơn nữa, sau chuyện anh Đình bị lừa bán, quan hệ của hắn và người nhà họ Cố cũng phai nhạt đi.
Nhưng cậu biết anh Đình trở lại nhà họ Cố là do ông hắn tìm về, cho nên tuy cậu xa lánh nhưng trong lòng vẫn kính trọng.
Buổi chiều, họ đến viện điều dưỡng của ông Cố. Nơi này thay vì là viện điều dưỡng, chi bằng nói là một trang viên thì đúng hơn, ông Cố ở trong biệt thự giữa nơi này.
Lúc Tô Ý Nhiên nhìn thấy ông Cố, ông đã ngồi trong phòng tiếp khách chờ họ. Nhìn thấy họ đi vào dưới sự hướng dẫn của lão quản gia, ông chống chiếc gậy đầu rồng xuống sàn.
Tầm mắt như chim ưng của ông Cố lướt qua Cố Uyên Đình, rồi dừng lại trên người Tô Ý Nhiên.
Đây là một ông lão trông rất già yếu, tóc trắng phau, mặt đầy nếp nhăn. Trạng thái sức khỏe ảnh hưởng đến tinh thần, có cảm giác ông sắp gần đất xa trời, chỉ có thể từ trong ánh mắt của ông mà nhìn ra sự mạnh mẽ ngày xưa.
Tô Ý Nhiên đặt quà lên bàn trà, cười chào hỏi: "Ông nội."
Ông Cố quan sát Tô Ý Nhiên từ trên xuống dưới, ánh mắt khiến người ta có chút không thoải mái. Cố Uyên Đình nhíu mày, che cậu ở đằng sau.
Ông Cố thấy động tác của Cố Uyên Đình, hơi nheo mắt lại, nhìn về phía Tô Ý Nhiên: "Lần đầu gặp mặt, lão già này cũng có một phần quà gặp mặt tặng con." Ông nói, giơ tay ra hiệu với lão quản gia đứng sau.
Lão quản gia đã sớm chuẩn bị, lấy ra một chiếc hộp. Ông Cố nhận lấy chiếc hộp, mở ra nhìn, rồi đưa cho Tô Ý Nhiên. Cậu lễ phép đón lấy bằng hai tay: "Cảm ơn ngài."
Ông Cố khẽ cười: "Mở ra xem đi."
Tô Ý Nhiên mở hộp ra, thấy bên trong là một miếng ngọc bích trắng trong suốt không có một chút tỳ vết, bên trên điêu khắc hoa văn cổ phức tạp. Nhìn là biết vô cùng quý giá, hơn nữa còn có ý nghĩa tượng trưng đặc biệt. Cậu không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía ông Cố: "Đây là..."
Ông Cố mỉm cười, hiền từ nói: "Đây là ngọc cổ gia truyền của nhà họ Cố, truyền cho mỗi bạn đời của gia chủ."
Vốn dĩ miếng ngọc bích cổ này là do mẹ ruột Cố Uyên Đình giữ, nhưng mẹ hắn mất sớm, miếng ngọc cổ lại được cất vào trong mật thất của nhà họ Cố. Hiện tại, nó được giao cho Tô Ý Nhiên.
Biết được ý nghĩa đặc biệt này, Tô Ý Nhiên lại nhìn miếng ngọc cổ trong hộp, trân trọng khép hộp lại, nói lời cảm ơn: "Cảm ơn ngài, con sẽ giữ gìn thật tốt."
Ông Cố lắc đầu cười, nhìn Tô Ý Nhiên, trên mặt lộ vẻ từ ái: "Chúng ta là người một nhà, đây là thứ con nên có."
Sau khi Cố Uyên Đình trở lại nhà họ Cố, ban đầu, ông Cố nghe nói Cố Uyên Đình đã kết hôn với một người bình thường, đối tượng kết hôn lại là nam giới, nên ông rất phản đối.
Thế nhưng ông không làm gì ngay, ông cho rằng cháu mình mới từ cuộc sống của người bình thường chuyển đến đây, đã nếm trải cảm giác tiền tài, hưởng thụ cuộc sống xa hoa đồi trụy, sớm muộn gì cũng sẽ tự động ly hôn với người bình thường kia thôi.
Mà không ngờ sau khi ông sắp xếp cho Cố Uyên Đình xem mắt với con gái nhà giàu khác thì lại bị hắn phản đối. Sau đó, Cố Uyên Đình càng ngày càng mạnh mẽ, ông cũng bị ép phải lùi về sau. Hắn bảo vệ Tô Ý Nhiên quá chặt chẽ, sự phản đối của ông không còn hiệu lực, ông đành tạm thời bỏ qua, có điều vẫn cân nhắc cách chia rẽ hai người.
Mà chưa đợi ông cân nhắc tỉ mỉ chuyện này, Cố Uyên Đình đã dùng thủ đoạn nhanh như chớp đánh bại, cuối cùng ông chỉ có thể ở trong viện dưỡng lão này để "chăm sóc sức khỏe".
Thằng cháu này của ông không phải là kẻ đáng thương được ông cứu lại, mà là một con sói hung ác, tàn bạo đang chực chờ con mồi, muốn chiếm đoạt tất cả mọi thứ, vì đạt được mục đích mà không chừa thủ đoạn nào.
Là người thừa kế hoàn hảo nhất trong suy nghĩ của ông Cố.
Chỉ là quá hoàn hảo, ngay cả ông Cố cũng phải hứng chịu phản ứng dữ dội, không thể không rút lui khỏi trung tâm quyền lực của nhà họ Cố.
Hiện tại, Cố Uyên Đình đã củng cố địa vị từ lâu, vững như núi. Ông già rồi, mỗi ngày đi lại thôi cũng đã thấy vất vả, dù muốn tranh giành cũng không còn sức lực.
Nhưng không sao, ông Cố khẽ cười, chợt hỏi Tô Ý Nhiên: "Nghe nói con sinh con trai cho Cố Uyên Đình? Con giỏi lắm."
Tô Ý Nhiên ngẩn ra, cảm thấy không thích lời nói của ông Cố: "Cháu nó còn nhỏ, vẫn đang ở nhà, mẹ con đang trông nom."
Ông Cố gật đầu, biết chuyện này, ông thả lỏng hơn nhiều, như thể chiếm được một loại thắng lợi nào đó.
Ông Cố nở nụ cười, dù ông buông xuống vị trí gia chủ, dù Cố Uyên Đình kết hôn với đàn ông, nhà họ Cố cũng có người kế nghiệp.
Tô Ý Nhiên cảm thấy nụ cười của ông Cố rất quái lạ, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Ông Cố hỏi Tô Ý Nhiên: "Nó tên gì?"
Từ khi vào cửa đến giờ, Cố Uyên Đình mới mở miệng nói chuyện, hắn đáp lời: "Nó tên Tô Cố Hằng."
Ông Cố sửng sốt, gõ cây gậy trong tay xuống sàn: "Họ Tô? Không được..." Dường như ông nghĩ đến điều gì, giọng nói cũng trở nên sốt ruột, liên tục phủ định: "Không được, không được, con họ Tô, làm sao có thể tính là con nhà họ Cố được? Phải sửa!"
Ông Cố nói xong lời cuối cùng, giọng điệu đã cứng rắn đến đáng sợ. Ông nhìn chằm chằm Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên, trong đôi mắt vẩn đục lóe lên tia sáng, như thể không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua.
Tô Ý Nhiên hơi kinh ngạc, không ngờ ông Cố lại để tâm đến họ của con như vậy. Cậu không biết nên làm thế nào, không khỏi nhìn anh Đình, chẳng phải chỉ thay đổi một chút thôi sao? Cậu thấy họ gì cũng được, cũng như nhau mà.
Cố Uyên Đình an ủi xoa đầu Nhiên Nhiên, lạnh lùng nhìn ông Cố, không để ý đến ánh mắt ép buộc đáng sợ của ông Cố: "Chúng con đã quyết định rồi, ông nội."
Nói xong hai chữ "ông nội" cuối cùng, hắn khẽ cong khóe môi như trào phúng.
Tô Ý Nhiên nhận ra điều gì đó, không nói gì. Cố Uyên Đình cầm tay cậu đứng lên, nhìn ông nội từ trên cao xuống: "Chúng con đi đây, ông giữ gìn sức khỏe nhé."
Nói xong, hắn không đợi ông Cố đáp lời, đưa Tô Ý Nhiên rời đi. Cậu còn nhớ phép tắc, chỉ kịp vội vã tạm biệt ông Cố.
"Không được... Không được!" Ông Cố dường như bị kích động nghiêm trọng, đứng bật dậy, nhưng bởi vì cơ thể lão hóa suy yếu nên không thể đứng thẳng được, cuối cùng chỉ có thể chán nản ngã ngồi xuống, bất lực nhìn họ rời đi.
Tô Ý Nhiên nghe thấy tiếng gào của ông Cố từ phía sau, theo bản năng muốn quay đầu nhìn lại, nhưng Cố Uyên Đình đã đỡ gáy cậu để cậu tựa vào ngực hắn, không cho cậu quay đầu lại.
"Đừng nhìn, ông ta là kẻ điên."