90. Chương 90: Tiếng Mèo Kêu

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình cảm nhận được sự nhiệt tình của Nhiên Nhiên, trong lòng dâng trào niềm vui. Hắn vừa ôm cậu vừa ghé sát tai cậu thì thầm: "Nhiên Nhiên, anh thơm không? Em có thích không?"
"Ừm... thích..." Mặt Tô Ý Nhiên đỏ chót, ngửi mùi kẹo ngọt trên người hắn, miệng hôn lên làn da hắn, không kiềm chế được bản thân.
"Yêu anh không?" Cố Uyên Đình đạt được mục đích, khẽ cong khóe môi cười. Hắn tiến thêm một bước, nhẹ giọng hỏi Nhiên Nhiên.
"Yêu anh." Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình cong môi cười, cảm thấy mơ màng.
Cố Uyên Đình trở nên hưng phấn, hắn ôm ấp Nhiên Nhiên triền miên. Trong cuộc ân ái, hắn không ngừng mong muốn nhiều hơn nữa, nảy sinh lòng tham. Hắn không thỏa mãn với một phần tình yêu Nhiên Nhiên dành cho hắn, hắn muốn chiếm trọn trái tim cậu.
Em ấy có thể yêu mình trọn vẹn không? Cố Uyên Đình tham lam nghĩ trong dục vọng đang trỗi dậy.
...
...
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên tỉnh dậy, thấy anh Đình đang nhìn cậu thất thần, ngẩn ngơ không biết đang nghĩ gì. Cậu hôn hắn: "Chào buổi sáng anh Đình, em yêu anh."
Cố Uyên Đình vốn đang nhìn Nhiên Nhiên suy nghĩ vẩn vơ, tham lam nghĩ đến việc được yêu trọn vẹn, đột nhiên nhận được lời tỏ tình sáng sớm của Nhiên Nhiên, lại trở nên luống cuống tay chân.
Thường ngày, sáng sớm tỉnh dậy chào hỏi, Nhiên Nhiên chưa bao giờ có kiểu tỏ tình như vậy. Vậy mà hôm nay lại... sao lại thế này?
"Chào, chào buổi sáng, anh, anh cũng yêu em." Cố Uyên Đình lắp bắp đáp lại Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên nâng mặt anh Đình hôn hắn một cái, khẽ cười. Cậu quyết định sau này phải tỏ tình với anh Đình nhiều hơn, nói nhiều lời ngọt ngào hơn nữa.
Thường ngày cậu vốn hướng nội, ba chữ "em yêu anh" cũng không thường xuyên nói. Mãi đến gần đây, thấy tâm trạng hắn không ổn định, cậu mới nói nhiều hơn một chút.
Nói thêm vài lời ngọt ngào để thể hiện tình yêu của mình, liệu có thể khiến anh Đình có thêm cảm giác an toàn không?
"Chúng ta dậy đi? Anh yêu." Tô Ý Nhiên nhéo mũi hắn, tinh nghịch trêu chọc.
Cố Uyên Đình mặt nóng bừng, tim đập loạn nhịp. Cùng Nhiên Nhiên rời giường, vào phòng rửa mặt hắn vẫn còn bối rối.
Họ định hôm nay về nước, bay chuyến chiều. Ăn trưa xong ở đây thì sẽ đi ngay.
Đồ đạc cũng đã thu dọn xong. Trừ hành lý của họ, Cố Uyên Đình còn sai người mua quà cho ba Tô, mẹ Tô và em bé để mang về.
Mà chưa đến buổi trưa, bệnh viện đã xảy ra chuyện bất ngờ.
Cố Uyên Đình nhận điện thoại của bệnh viện. Bệnh tình của Cố Văn Long đột ngột trở nặng, nguy kịch. Từ nửa tỉnh nửa mê nay đã hôn mê bất tỉnh, hô hấp suy yếu, điện tâm đồ bất thường, cần cấp cứu.
Cố Uyên Đình không đưa ra chỉ thị đặc biệt nào. Cố Văn Long gặp tình huống nguy cấp, bệnh viện vẫn dựa theo quy trình bình thường để cấp cứu.
Cố Uyên Đình nhíu mày. Hôm qua vào thời điểm then chốt, hắn bị Nhiên Nhiên ngăn lại nên không hành động gì. Bệnh tình của đối phương đột nhiên nguy kịch như vậy, chắc chắn không liên quan đến hắn.
Hắn chắc chắn sáng hôm qua lúc hắn nhìn Cố Văn Long, gã chỉ không có sức lực để rời giường, ý thức rất tỉnh táo, điện tâm đồ, hô hấp đều bình thường. Chiều hôm qua hắn sai người kiểm tra bệnh viện, thuộc hạ báo lại rằng Cố Văn Long vẫn bình thường.
Việc kiểm tra bệnh viện vẫn chưa hoàn tất. Ngày hôm qua thuộc hạ của hắn đã kiểm tra xong tất cả camera trong bệnh viện, cũng xóa những tin nhắn đã bị lộ ra ngoài, lắp đặt camera ở những góc khuất trong phòng bệnh. Cố Uyên Đình nghi ngờ Cố Văn Long vẫn còn tay trong khác, ra lệnh cho thuộc hạ tiến hành điều tra sâu hơn.
Đến nay chưa đầy một ngày, chưa có kết quả điều tra sâu, Cố Văn Long lại đột nhiên bệnh tình nguy kịch?
Cố Uyên Đình nhíu mày, hắn nghi ngờ có điều gì đó không ổn, dặn dò người theo dõi tình hình của Cố Văn Long.
Cố Uyên Đình không nói chuyện này với Nhiên Nhiên. Hắn cúp điện thoại xong quay về, sắc mặt vẫn bình thản, tiếp tục cùng Nhiên Nhiên sắp xếp lại biệt thự.
Tô Ý Nhiên nhân lúc buổi trưa rảnh rỗi hôm nay liền thay đổi cách bài trí trong biệt thự, khiến phòng ngủ của Cố Uyên Đình trở nên sáng sủa và ấm áp hơn một chút.
Cố Uyên Đình vừa cùng Nhiên Nhiên thay đổi xong cách trang trí trong biệt thự, lúc ăn cơm trưa lại nhận được điện thoại của bệnh viện. Cố Văn Long sau khi cấp cứu không có kết quả, đã tử vong.
Cố Uyên Đình chợt nghe thấy tin tức này không khỏi sững người. Trong lòng hắn không có chút cảm xúc nào, chỉ cảm thấy bất ngờ.
Kiếp trước, khi Cố Văn Long bị ung thư phổi giai đoạn đầu, cơ thể hồi phục rất tốt, đối đầu với hắn hơn mười năm mới chịu thất bại. Cuối cùng, với cơ thể bệnh tật mà bỏ trốn, dưới sự truy lùng gắt gao, hắn bị phát hiện đã chết một mình trong một phòng khám nhỏ.
Kiếp này, Cố Văn Long chết sớm hơn mười năm.
Tô Ý Nhiên phát hiện anh Đình cúp điện thoại rồi quay lại, sắc mặt không được tốt, vội vàng hỏi: "Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên: "Cố Văn Long... Chết rồi."
Tô Ý Nhiên ngây người, mãi không hoàn hồn: "Hắn?"
Cố Uyên Đình tiến đến ôm lấy Tô Ý Nhiên, thấy cậu sững sờ, hắn vội vàng nói: "Anh thề anh không làm gì, không liên quan đến anh."
Chuyện này đúng là quá trùng hợp. Hắn sợ Nhiên Nhiên hiểu lầm hắn đã sai người giết Cố Văn Long.
Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình nói, bừng tỉnh: "Em không hiểu lầm anh đâu, chẳng qua em thấy quá đỗi đột ngột."
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm: "Đúng là rất đột ngột."
Đột ngột đến mức khiến hắn nghi ngờ liệu chuyện này có âm mưu gì không. Cố Văn Long thật sự chết sớm mười năm như vậy sao? Hơn nữa còn chết trước khi cuộc điều tra sâu hơn được tiến hành, hiện tại thì không cần điều tra nữa rồi.
Cố Uyên Đình xoa đầu Tô Ý Nhiên: "Anh đến bệnh viện một chuyến, em ở nhà đừng đi đâu."
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Anh cẩn thận."
Lúc Cố Uyên Đình đến bệnh viện, thấy Cố Văn Long nằm trên giường bệnh, một tấm vải trắng đắp lên mặt. Hắn vén tấm vải trắng lên nhìn, mặt gã trắng bệch, không còn hô hấp, mất hết sự sống.
Cố Uyên Đình vốn nghi ngờ, nhưng nhìn thấy diện mạo của Cố Văn Long thì không nghi ngờ nữa.
Cố Văn Long chết sớm hơn kiếp trước mười năm. Nguyên nhân cái chết là ung thư phổi giai đoạn cuối, giống như kiếp trước.
Cố Uyên Đình nhìn Cố Văn Long, chợt nghĩ ra điều gì đó, khóe môi khẽ cong lên vẻ trào phúng.
Kiếp trước, khi biết lịch sử ung thư phổi của nhà họ Cố, hắn từng thuốc lá không rời tay, tự hành hạ bản thân bằng cách hút một lượng lớn thuốc lá chất lượng kém, một ngày có thể hút mấy bao thuốc lá. Thế nhưng phổi của hắn vẫn tốt. Người muốn bệnh lại không bệnh, người không muốn bệnh lại chết vì bệnh, thật đúng là trớ trêu.
Cố Uyên Đình không có ý định tự mình xử lý hậu sự của Cố Văn Long. Hắn xem báo cáo của bệnh viện, thông báo cho thuộc hạ xử lý công việc rồi rời khỏi bệnh viện về nhà.
Cố Văn Long chết rồi, chuyện của nhà họ Cố đã có một kết thúc. Cố Uyên Đình nghĩ đến sắp cùng Nhiên Nhiên về nhà tiếp tục cuộc sống bình thường ấm áp, trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.
"Không sao rồi, bệnh viện đã xử lý ổn thỏa rồi, bây giờ chúng ta về nhà." Cố Uyên Đình nói với Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình nói đã xử lý xong, cậu yên tâm, không hỏi thêm nữa: "Vâng." Cậu móc ngón út vào ngón út của hắn, khẽ cười, "Về nhà."
Trái tim Cố Uyên Đình ấm áp lạ thường. Hắn dặn người mang hành lý lên xe, hai người cùng nhau móc ngón út đi ra cửa. Chiếc xe đã chờ sẵn ở ngoài cổng lớn.
Tô Ý Nhiên vừa định bước lên xe, chợt nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng mèo kêu. Cậu quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên sân cỏ bên cạnh có một con mèo nhỏ lông trắng như tuyết.
Con mèo nhỏ có đôi mắt màu xanh lam to tròn, bộ lông trắng muốt mềm mại, vừa đẹp vừa đáng yêu, nhẹ nhàng kêu meo meo khiến lòng người tan chảy. Tô Ý Nhiên vừa nhìn đã thích mê, rất muốn chạy đến ôm mèo nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên rõ ràng rất thích con mèo kia, liền đến ôm mèo về, vuốt ve bộ lông nó, đưa cho Nhiên Nhiên: "Em thích con mèo này à? Thích thì đem về."
Tô Ý Nhiên không nhúc nhích. Cậu nhìn anh Đình ôm mèo ngây người ra, nghi hoặc hỏi: "Anh Đình, không phải anh bị dị ứng lông mèo sao?"
Cậu nhớ rất rõ ràng anh Đình dị ứng lông mèo nên tuy rằng cậu rất thích mèo nhưng nhà không nuôi mèo.
Dị ứng lông mèo?
Cố Uyên Đình ôm mèo, đơ người.