89. Chương 89: Giấc mộng hư ảo

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 89: Giấc mộng hư ảo

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại sao? Rốt cuộc là chuyện gì? Đầu Cố Uyên Đình đau nhức âm ỉ. Càng nghĩ sâu, hắn càng cảm thấy thái dương như bị kim châm, khiến hắn không khỏi nhíu mày.
Tô Ý Nhiên thấy sắc mặt anh Đình tái nhợt, tay cũng lạnh băng, lòng cậu căng thẳng: "Anh Đình làm sao vậy? Anh không khỏe ở đâu à?" Cậu sờ mặt anh Đình, thấy hắn không phản ứng, lo lắng gọi hắn: "Anh Đình?"
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên gọi mình, hoàn hồn lại, ôm cậu thật chặt: "Anh không sao, chỉ là thất thần một chút thôi."
Hắn không tiếp tục nghĩ sâu. Chắc là thần kinh hắn quá nhạy cảm nên hai ngày nay mới bất thường như vậy. Nghĩ quá nhiều chỉ càng khiến bản thân sa vào, mà chẳng tìm được câu trả lời nào.
Tô Ý Nhiên cầm hai tay Cố Uyên Đình, thấy hai tay hắn lạnh ngắt, vội hôn lên đó một cái để sưởi ấm: "Không cần nói xin lỗi, anh không sai gì cả, không làm sai bất cứ chuyện gì, anh Đình."
"Chúng ta cứ từ từ thôi, mọi chuyện sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, được không?" Tô Ý Nhiên nhìn hắn, nói.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, cuối cùng chậm rãi gật đầu: "Được." Nhiên Nhiên nói rất đúng, họ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ là nâng cằm Tô Ý Nhiên lên, cúi đầu hôn cậu. Môi kề môi mút mát, răng môi quấn quýt thân mật khiến hắn dần dần thả lỏng, cơn đau đầu cũng biến mất, những suy nghĩ linh tinh đầy nghi ngờ cũng bị quẳng ra ngoài.
Nhiên Nhiên yêu hắn, bao dung hắn một cách vô điều kiện.
Lòng Cố Uyên Đình dâng trào cảm giác hạnh phúc, cơ thể cũng ấm lên. Hắn vuốt ve tóc Nhiên Nhiên, nhiệt tình hôn cậu, cậu cũng dịu dàng đáp lại.
Lúc Cố Uyên Đình muốn tiến thêm một bước, hắn thở dốc rồi dừng lại.
Hắn vẫn còn chuyện phải làm.
Cố Uyên Đình vuốt ve khuôn mặt Nhiên Nhiên, lại hôn cậu một cái: "Em ở đây chờ anh nhé, anh đi xử lý vài chuyện rồi sẽ về ngay."
Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu: "Vâng, anh đi đi, chú ý an toàn." Cậu không hỏi Cố Uyên Đình đi làm gì, nghĩ đến Cố Hinh Dung đang ở tầng dưới và tin nhắn về camera kia, cậu cũng đã đoán được đại khái.
Cậu nghĩ ngày mai sẽ cùng anh Đình về nước, nên thu dọn đồ đạc trước.
Tô Ý Nhiên không phải chờ quá lâu, hơn nửa tiếng sau Cố Uyên Đình đã quay lại.
Tô Ý Nhiên thấy biểu cảm của anh Đình bình thường, không nhìn ra điều gì khác lạ, hỏi: "Sao rồi anh, thuận lợi không ạ?"
Cố Uyên Đình gật đầu: "Đã xử lý xong." Trạng thái tinh thần của Cố Hinh Dung 'không ổn định', đã bị hắn đưa đến nơi cần đến. Bệnh viện nơi Cố Văn Long đang nằm cũng được kiểm tra lại.
Trước đó, thái độ của hắn với Cố Văn Long là để gã tự sinh tự diệt trong bệnh viện, trên thực tế cũng không quản thúc gã, chỉ cần khống chế Cố Văn Long trong bệnh viện mà hắn có thể kiểm soát là được, thế nhưng hiện tại thì khác rồi.
Cố Uyên Đình không muốn nghĩ nhiều về chuyện Cố Văn Long nữa, hắn tiến đến nắm tay Nhiên Nhiên: "Xuống nhà ăn cơm đi."
Tô Ý Nhiên xuống nhà mới phát hiện đã không thấy Cố Hinh Dung nữa, không biết đã đi đâu, ngay cả quản gia cũng không thấy mặt. Thay vào đó là một quản gia mới lạ mặt, tầng một khôi phục lại sự yên bình như trước khi Cố Hinh Dung đến.
Thường ngày họ không quen bị người ngoài quấy rầy, nên phần lớn thời gian trong biệt thự chỉ có hai người họ. Quản gia mới cùng người giúp việc sắp xếp đồ ăn xong thì rời đi, ở ngoài biệt thự chờ khi nào họ có việc gọi thì đến.
Tô Ý Nhiên không hỏi nhiều, ấm áp ăn cơm trưa xong rồi đi nghỉ trưa. Hai người ôm nhau trong chăn, Cố Uyên Đình ngửi mùi thơm sạch sẽ nơi hõm cổ Nhiên Nhiên, chỉ chốc lát sau liền an tâm chìm vào giấc ngủ.
Lúc ngủ, Cố Uyên Đình mơ một giấc mộng mờ ảo. Hắn mơ rất nhiều chuyện kiếp trước, còn mơ mình đi đến thế giới này có Nhiên Nhiên, thậm chí còn mơ thấy Nhiên Nhiên lúc nhỏ, đáng yêu đến độ khiến lòng người mềm nhũn.
Hắn còn mơ thấy một vài chuyện khác, trong giấc mơ bao phủ một tầng sương mù. Hắn đi trong sương mù, hắn mơ hồ nhìn thấy dường như có hai bóng người bên trong, những thứ khác không thấy rõ lắm, cảnh trong mơ cũng càng lúc càng hỗn độn...
Cố Uyên Đình tỉnh lại từ giấc mơ mờ ảo, cảnh mơ hỗn độn khiến đầu óc hắn không được tỉnh táo. Cảm giác trong lòng trống rỗng, hắn mở mắt ra, phát hiện trong lòng trống không, không có Nhiên Nhiên.
Hắn ngồi bật dậy, bốn phía là căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ, lạnh lẽo, trống trải, chỉ có một mình hắn. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ sát đất chiếu vào, trong ánh nắng có những hạt bụi lơ lửng.
Vô số buổi sáng sớm kiếp trước, một mình lẻ loi tỉnh lại, hắn luôn thấy cảnh này.
Cố Uyên Đình cảm thấy mơ hồ, hắn hốt hoảng vén chăn xuống giường, kinh hoàng tìm kiếm Nhiên Nhiên khắp nơi. Hoàn cảnh vừa quen thuộc vừa lạnh lẽo khiến hắn mất lý trí, điên cuồng tìm khắp nhà. Trong biệt thự trống rỗng, không có bất kỳ ai, hắn tìm khắp nơi cũng không thấy Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình ngơ ngác đứng yên, hắn như rơi vào hầm băng, không thể suy nghĩ, tai hắn vang lên tiếng ong ong. Trong khoảnh khắc đó, hắn cứ ngỡ mình lại trở về kiếp trước, hoặc là thật ra chuyện hắn sống lại, đi đến một thế giới song song khác, gặp được Nhiên Nhiên, kết hôn với cậu, yêu cậu, tất cả chỉ là một giấc mộng đẹp đẽ xa vời.
"Anh Đình, anh dậy rồi à?" Đúng lúc này, giọng Tô Ý Nhiên vang lên. Cố Uyên Đình tưởng mình nghe lầm, hắn đột nhiên xoay người, thấy Nhiên Nhiên từ bên ngoài bước vào, tay ôm một bó hoa tươi đi về phía hắn.
Cố Uyên Đình kinh ngạc nhìn cậu, cơ thể bắt đầu run rẩy. Hắn xông tới ôm chặt lấy cậu, sợ Nhiên Nhiên lại đột nhiên biến mất.
Tô Ý Nhiên cảm thấy anh Đình run rẩy, đau lòng không hiểu vì sao, bó hoa tươi mới hái trong tay cậu cũng nát bươm. Cậu ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lưng hắn: "Làm sao thế? Không sao, không sao đâu anh Đình, không sao..."
Cố Uyên Đình ôm chặt Nhiên Nhiên, trong khoảnh khắc đó sợ đến độ không nói nên lời. Hắn vùi đầu vào hõm cổ Nhiên Nhiên cọ cọ, mắt hắn ướt đẫm, mãi mới nghẹn ngào hỏi: "Em, em đi đâu thế?"
Tô Ý Nhiên nghe giọng nghẹn ngào của hắn, tim thắt lại, đau lòng ôm hắn dỗ dành: "Em đi ra ngoài hái hoa thôi, không đi đâu cả, em vẫn ở đây mà." Cậu xoa đầu hắn: "Không sao, đừng sợ, anh đang ôm em đây mà, đúng không?"
Cố Uyên Đình cảm nhận được lồng ngực mình được Nhiên Nhiên lấp đầy, biết cậu đang thật sự ở trong vòng tay mình. Cơ thể hắn mới bình tĩnh lại, dần dần lòng hắn mới thư giãn, hô hấp cũng thông thuận hơn. Hắn yên lặng ôm cậu.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đã bình tĩnh, yên lặng ôm hắn một lát, nâng mặt hắn lên, lau khô nước mắt trên mặt hắn. Không nói gì, hôn hắn một lúc rồi mới kề trán hỏi hắn: "Anh đỡ hơn chút nào chưa?"
Đại não hỗn loạn của Cố Uyên Đình khôi phục lại bình thường, biết mình vừa làm chuyện điên rồ như kẻ ngốc, hắn không khỏi xấu hổ, cố gắng giải thích: "Anh mơ ác mộng nên mới như vậy."
"Mơ ác mộng là chuyện rất bình thường," Tô Ý Nhiên thấy viền mắt đỏ hoe của hắn, đau lòng sờ lên mắt hắn, an ủi hắn: "Không sao, giấc mơ đều là giả thôi, đừng sợ."
Cố Uyên Đình gật đầu, nhìn Nhiên Nhiên không chớp mắt, "Ừ" một tiếng.
Tô Ý Nhiên giải thích: "Vừa nãy em tỉnh dậy thấy anh chưa tỉnh nên không gọi anh dậy trước. Nghe nói trong vườn hoa có cây oải hương nên em đi hái một ít về."
Cậu hỏi quản gia mới biết trong trang viên có một nhà kính trồng hoa, bên trong trồng cây oải hương. Cậu nghĩ hoa oải hương có thể an thần giúp ngủ ngon nên đã đi hái.
Lúc này Cố Uyên Đình mới nhớ đến bó hoa Nhiên Nhiên vừa hái về. Hắn cúi đầu nhìn, thật nhiều cành hoa nhỏ rơi rụng trên đất, những đóa hoa bé xinh còn bị động tác của hắn làm tan nát. Hắn vội buông cậu ra, ngồi xổm xuống nhặt hoa, Tô Ý Nhiên cũng nhặt theo.
Cố Uyên Đình nhìn những đóa hoa héo úa trong tay mà ảo não, hắn nhìn cậu: "Hoa héo rồi, chúng ta đi hái hoa mới nhé?"
Tô Ý Nhiên cười lắc đầu: "Không sao, em mang về hong khô chứ không phải để trang trí." Cậu hái phần lớn là hoa oải hương, còn có một ít hoa cúc nhỏ để an thần. Cậu muốn làm cho anh Đình một ít túi hoa khô để dưới gối đầu, như vậy sau này hắn có thể ngủ ngon hơn một chút.
Cố Uyên Đình nghe cậu nói như vậy, cùng cậu nhặt hết hoa lên, ngồi xuống bàn để hái hoa, lát nữa sẽ đem đi hong khô.
Thỉnh thoảng Tô Ý Nhiên quan sát biểu cảm của anh Đình, thấy hắn đã thoát khỏi ảnh hưởng của ác mộng, tâm trạng trở nên bình thường, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngày mai phải về nước, việc anh Đình thỉnh thoảng không kiềm chế được cảm xúc nhất định có liên quan đến bệnh trầm cảm. Cậu hận không thể bay về nước ngay để nhanh chóng đưa hắn đi khám bác sĩ.
Hai người hái hết hoa, Tô Ý Nhiên đặt lên đĩa, rồi vào bếp dùng lò vi sóng nhanh chóng hong khô. Vậy là đã làm khô được hoa oải hương và hoa cúc nhỏ.
Cố Uyên Đình quấn quýt theo Nhiên Nhiên vào bếp, thấy vậy liền hỏi: "Em dùng làm gì vậy?"
Tô Ý Nhiên cầm mấy đóa hoa khô ngửi, mùi hương nhàn nhạt rất dễ chịu: "Dùng để làm túi hoa khô cho anh, có thể giúp anh ngủ ngon hơn." Cậu đưa cho hắn ngửi: "Anh ngửi thử xem, thấy thế nào?"
Lúc này Cố Uyên Đình mới biết hóa ra Nhiên Nhiên vì mình, trong lòng hắn ấm áp. Ngửi hương hoa thanh nhã, quả nhiên rất dễ chịu: "Cảm giác rất tốt, rất thoải mái."
"Vậy thì tốt." Tô Ý Nhiên tìm túi đến nhét hoa khô vào làm mấy túi hoa. Hai người lên tầng nhét túi hoa vào trong gối. Hoa khô có tác dụng một năm, đến lúc đó đổi cái mới là được.
Làm xong túi hoa, hai người quấn quýt bên nhau một buổi trưa và một buổi tối. Ngày Tô Ý Nhiên đến đã trang trí lại phòng của anh Đình, thay đổi phong cách u ám. Mấy đồ cậu bảo người chuẩn bị cũng đã được đem đến, hiện tại vừa vặn rảnh rỗi nên cậu thay đổi.
Thật ra cũng không cần thay đổi quá nhiều, chỉ cần đổi một vài đồ trang trí, thay đổi vị trí nội thất, điều chỉnh ánh sáng. Cả phòng trở nên sáng sủa hơn nhiều. Để thêm một vài đồ trang trí, căn phòng đã khác hẳn lúc trước.
Cố Uyên Đình cùng làm với Tô Ý Nhiên, có cảm giác như đang cùng cậu trang trí phòng. Nhìn căn phòng trở nên rực rỡ hẳn lên, trong lòng hắn không khỏi nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Buổi tối trước khi ngủ, Tô Ý Nhiên tắm xong trước rồi lên giường ngủ. Lúc Cố Uyên Đình tắm, thấy sữa tắm trên kệ, ánh mắt hắn dừng lại.
Hắn do dự, không lấy sữa tắm mình vẫn quen dùng, mà dùng sữa tắm vị kẹo trên kệ.
Mùi kẹo mà Nhiên Nhiên rất thích...
Cố Uyên Đình xoa bọt sữa tắm lên người mình, hy vọng Nhiên Nhiên có thể yêu hắn hơn một chút.
Hắn tắm xong, quấn khăn tắm đi ra. Nhìn Nhiên Nhiên trên giường, hắn đi tới bò lên giường, ôm cậu hôn một cái: "Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên đang nằm trên giường chờ hắn ngủ chung, ôm hắn và hôn hắn. Trong lòng Cố Uyên Đình có chút mong đợi, động tác dần dần trở nên nóng bỏng.
Nhiên Nhiên ngửi thấy mùi kẹo trên người hắn, sẽ thích sao? Sẽ yêu hắn hơn một chút sao?
Tô Ý Nhiên hôn hắn, cứ cảm thấy trên người hắn không ngừng tỏa ra mùi thơm hấp dẫn. Cậu không nhịn được mà hôn lên làn da hắn, không thể khống chế được mà vừa hôn vừa ngửi, ậm ừ vừa hôn vừa liếm, càng lúc càng mơ hồ.
Ừm... Tại sao, sao lại muốn 'ăn' anh Đình thế nhỉ?