Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 95: Ngôi Nhà Vàng
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên nghe thấy mẹ Tô nhắc đến chuyện này, cảm thấy xấu hổ. Cậu ngượng ngùng nhìn anh Đình, hồi tưởng lại chuyện cũ.
Nghỉ hè năm lớp 11 ấy, anh Đình đột nhiên tỏ tình, mối quan hệ mập mờ bấy lâu bỗng chốc được làm rõ, cậu hoảng loạn tìm cách né tránh hắn.
Thế nhưng sau đó cậu thấy tình trạng của hắn ngày càng tệ, càng lúc càng bồn chồn, chán nản, thành tích học tập lao dốc không phanh, đặc biệt là những môn cậu đã vất vả kèm cặp mỗi ngày, sang học kỳ mới lại tụt dốc, những điểm số vừa được kéo lên lại giảm sút.
Tô Ý Nhiên không đành lòng nhìn hắn lơ là việc học, đánh mất tiền đồ tươi sáng của mình, bất đắc dĩ không né tránh hắn nữa, lại phụ đạo bài tập cho hắn.
Hai người giao hẹn sẽ tập trung học hành thật tốt, mọi chuyện sẽ nói sau khi thi đại học xong. Thật ra trong lòng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, cố gắng gạt chuyện này sang một bên, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khôi phục lại mối quan hệ như trước.
Sau một quãng thời gian bận rộn học hành và sinh hoạt, chẳng mấy chốc kỳ thi đại học đã đến, hai ngày thi căng thẳng kết thúc. Thi xong, cậu bị hắn kích động ôm trong lùm cây nhỏ tỏ tình lần thứ hai, lúc đó mới bàng hoàng nhận ra thời hạn giao kèo đã đến.
Lối sống bình thường trước đó khiến Tô Ý Nhiên có ảo giác rằng chuyện này đã qua đi, cậu cũng “quên” chuyện này. Lúc đó không chuẩn bị sẵn sàng, cậu vội vàng kiếm cớ bỏ lại hắn rời đi, đầu óc rối bời, không biết phải đi đâu, cậu liền đi thẳng ra cửa sau trường học.
Đầu cậu vẫn rất loạn, không rõ mình nghĩ gì, tìm đại một tiệm bánh ven đường, gọi trà bánh, một mình ngồi trong góc thẫn thờ, dần dần mới bình tĩnh lại được, suy nghĩ về mối quan hệ của hai người.
Trong quán trang trí tối màu, Tô Ý Nhiên không hề hay biết bên ngoài trời đã dần tối. Cậu còn tưởng mình chỉ ngồi trong đó một lát, mà trên thực tế cậu ngồi rất lâu, chẳng mấy chốc đã mấy tiếng trôi qua.
Điện thoại của cậu lại hết pin sập nguồn, anh Đình và ba mẹ ở bên ngoài gần như phát điên. Lúc hắn tìm thấy, cậu thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình mới phát hiện đã hơn mười giờ tối.
Ký ức chợt hiện về, những năm gần đây không ít lần ba mẹ Tô nhắc lại chuyện cũ đáng xấu hổ này, mỗi lần kể Tô Ý Nhiên lại thấy xấu hổ. Tuy rằng lúc đó mới mười tám tuổi, thế nhưng cộng thêm kiếp trước cậu cũng sống hai đời, đã là người lớn như vậy rồi mà vẫn còn giở trò bỏ đi như trẻ con.
Đặc biệt là lúc đó hắn tìm thấy cậu, viền mắt đỏ hoe, lại còn ôm cậu lén lút rơi nước mắt, cậu lại càng thấy xấu hổ.
Aiz, anh Đình...
Khi đó anh Đình cũng thiếu cảm giác an toàn, Tô Ý Nhiên lại nghĩ đến hiện tại hắn có vấn đề tâm lý, không khỏi thấy đau lòng.
Mẹ Tô không nghĩ nhiều như thế, bà không biết Cố Uyên Đình có vấn đề tâm lý. Tô Ý Nhiên cân nhắc nhiều điều nên không nói chuyện này cho ba mẹ.
Lúc này, mẹ Tô thấy Cố Uyên Đình không lên tiếng, nghi hoặc hỏi: “Đình Đình?”
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, đụng phải ánh mắt của cậu, dường như đang đợi câu trả lời của hắn, hắn lập lờ viện cớ: “Con... Không nhớ rõ lắm.”
Mẹ Tô không ngờ Cố Uyên Đình cũng không nhớ rõ, cũng ngây người ra: “Con cũng không nhớ ra được à?”
Cố Uyên Đình hàm hồ “Vâng” một tiếng.
Tô Ý Nhiên nghi hoặc nhìn hắn, rồi ngượng ngùng nói với mẹ Tô: “Ở trong một cửa hàng bánh ở sau trường học.”
Mẹ Tô cũng nhớ ra, bà cười nói: “Đúng đúng đúng, trong cửa hàng bánh, con xem con kìa, giận dỗi cãi nhau với Đình Đình mà vẫn còn biết chạy đi ăn đồ ngọt, từ nhỏ đã ham ăn đồ ngọt, đúng là...”
Trong quan niệm của mẹ Tô, cửa hàng trà bánh chẳng khác cửa hàng đồ ăn vặt.
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình không nói sự thật cho ba mẹ, cho nên hai ông bà vẫn nghĩ là Tô Ý Nhiên giận Cố Uyên Đình nên không nói một lời mà “bỏ đi”, lại vì ham ăn đồ ngọt mà tìm đến tiệm bánh.
Tô Ý Nhiên cười nói mấy câu với mẹ Tô, chú ý thấy anh Đình im lặng, nghĩ rằng hắn nói không nhớ rõ lắm là không nhớ mình đã tìm thấy cậu ở đâu, không khỏi nghi hoặc, liếc nhìn hắn một cái.
Sự kiện đó đối với cậu và anh Đình có thể nói là một bước ngoặt vô cùng đặc biệt. Thấy hắn tìm thấy mình rồi khóc, tim cậu mềm nhũn.
Từ đó về sau cậu mới thay đổi, bắt đầu đón nhận tình cảm của hắn, dần dần cũng nhận ra tình cảm của mình dành cho hắn, không biết từ khi nào cậu cũng đã thích hắn rồi.
Cho nên ấn tượng của Tô Ý Nhiên với chuyện này rất sâu sắc.
Hơn nữa ba mẹ thường xuyên lấy chuyện cũ đáng xấu hổ này ra để trêu chọc. Qua phản ứng của hắn mỗi lần bị trêu chọc, Tô Ý Nhiên biết hắn còn nhớ rõ chuyện này, theo lý mà nói, không thể nào tự dưng quên được.
Cố Uyên Đình để ý thấy ánh mắt nghi hoặc của Nhiên Nhiên, cảm giác như lông tơ toàn thân dựng đứng. Hắn cứng đờ không thể nhúc nhích, đến cả ngón chân cũng bất giác co rút lại.
Ý nghĩ nghi ngờ của Tô Ý Nhiên chỉ thoáng qua, trong thời gian ngắn cậu không liên tưởng đến điều gì khác, không còn nghi ngờ nữa. Việc đột nhiên không nhớ ra một chuyện nào đó cũng rất bình thường, cậu cũng từng như vậy.
Cơm nước xong, mẹ Tô lên lầu thăm cháu. Bát đũa không cần rửa, đã có cô giúp việc dọn dẹp. Tô Ý Nhiên cầm tay Cố Uyên Đình ra phòng khách, lại kinh ngạc phát hiện tay hắn lạnh ngắt.
Cậu lo lắng, vội vàng sưởi ấm tay anh Đình: “Sao tay anh lạnh thế?”
Cậu đột nhiên cầm tay khiến các ngón tay hắn cứng đờ. Hắn miễn cưỡng cười: “Không sao, chắc là hơi lạnh.”
“Lạnh?” Tô Ý Nhiên sợ hắn bị cảm lạnh, vội vã tăng nhiệt độ điều hòa lên, lại rót một cốc nước nóng để hắn cầm cho ấm tay. Thấy tay hắn ấm lên mới yên tâm.
Cố Uyên Đình im lặng nhìn cậu bận rộn vì hắn.
Mãi cho đến trước khi đi ngủ, Cố Uyên Đình vẫn luôn căng thẳng, cứng đờ, tâm trạng hoảng loạn. Hắn lại nghĩ đến câu nói của bác sĩ Tôn mà Tô Ý Nhiên kể lại trước bữa tối: “nhận thức về thế giới và bản thân có chút lệch lạc.”
Vừa nãy, hắn lại đã bộc lộ một chút, hoặc là sắp bộc lộ.
Nhiên Nhiên đã nhận ra hắn không bình thường. Vậy thì, lúc nào cậu ấy sẽ phát hiện ra hắn không phải nguyên chủ?
Chuyện liên tiếp khiến thần kinh của Cố Uyên Đình luôn căng như dây đàn, lý trí như cây cung chỉ chực đứt đoạn.
Sau khi phát hiện, Nhiên Nhiên sẽ làm thế nào?
... Rời khỏi mình sao?
Đồng tử Cố Uyên Đình tối sầm lại. Hắn nhìn Tô Ý Nhiên trong vòng tay, dường như đang săm soi. Trong chốc lát, bầu không khí giữa hai người trở nên im lặng ngột ngạt.
Tô Ý Nhiên cảm nhận được bầu không khí này, cậu nghĩ đến việc hắn mất kiểm soát trước bữa tối, cố gắng muốn hắn thả lỏng một chút, rồi hôn hắn: “Anh Đình đi ngủ sớm chút đi, đừng lo, ngày mai chúng ta ở nhà nghỉ ngơi, ngày kia đi khám lại, nghe lời bác sĩ, phối hợp kiểm tra điều trị, sẽ khỏe lại nhanh thôi.”
Phối hợp... Kiểm tra và điều trị...
Cố Uyên Đình nghe thấy vậy, sợi dây đàn căng như muốn đứt bỗng “phựt” một tiếng, đứt lìa.
Hắn thậm chí còn hoài nghi Nhiên Nhiên đã phát hiện ra gì đó nên mới giục hắn chấp nhận sự quan sát và “điều trị” của bác sĩ.
Loại hoài nghi này giống như cọng cỏ cuối cùng làm gãy lưng lạc đà, nghiền nát lý trí của hắn. Cố Uyên Đình đột nhiên vươn người đè Tô Ý Nhiên xuống, lại bắt đầu hôn cậu kịch liệt, đồng thời cởi cúc áo ngủ của cậu.
Rời đi, đừng hòng mơ đến.
Dù Nhiên Nhiên phát hiện hắn không phải nguyên chủ, dù cậu không yêu hắn nữa, dù phải nhốt cậu ở bên cạnh hắn, dù cậu sẽ hận hắn, hắn cũng tuyệt đối không cho phép cậu rời đi.
Ý nghĩ tàn nhẫn nổi lên trong lòng Cố Uyên Đình. Hắn đã dự liệu kết quả xấu nhất, cúi đầu hôn đôi môi mềm mại của cậu, thậm chí cảm thấy hưng phấn, kích động, một tia khoái cảm bệnh hoạn.
Cố Uyên Đình nghĩ đến cảnh tương lai, thậm chí hưng phấn trái tim cũng run rẩy.
Tương lai không lâu, có lẽ hắn có thể nhốt Nhiên Nhiên ở bên hắn vĩnh viễn, giấu trong ngôi nhà vàng hay tòa tháp cao mà hắn xây riêng cho cậu, không ai có thể nhìn thấy cậu, không ai có thể tiếp xúc với cậu, trong mắt cậu chỉ phản chiếu hình bóng của hắn, nụ cười của cậu chỉ có một mình hắn nhìn thấy.
Hắn sẽ trở thành toàn thế giới của Nhiên Nhiên.
Giữ Nhiên Nhiên trong lòng bàn tay, vấn đề nguyên chủ đáng là gì?
Cố Uyên Đình hưng phấn hôn Nhiên Nhiên.
Cảm giác khinh nhờn âu yếm vợ người làm ngọn lửa toàn thân hắn sôi trào lên.
Tô Ý Nhiên tưởng rằng sắp được ngủ, kết quả hắn đột nhiên hưng phấn như thế, cậu có chút bất đắc dĩ ôm lấy hắn, bao dung phối hợp cùng hắn.
Ừm, cũng quen rồi.
Như vậy anh ấy sẽ có thể ngủ ngon giấc chứ? Ngày mai ở nhà với anh ấy nghỉ ngơi thật tốt, xem TV, phơi nắng thoải mái một chút.
Đêm khuya, Tô Ý Nhiên đang ngủ.
Cố Uyên Đình ôm cậu vào lòng, đưa tay vuốt tóc mái lấm tấm mồ hôi của cậu, dịu dàng hôn cậu.
Hắn nghĩ tới điều gì đó, nhìn cậu thất thần một lúc. Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng hắn mới hoàn hồn, lại hôn một cái, ánh mắt trở nên kiên định.
Hắn đã không còn đòi hỏi phải có được toàn bộ tình yêu của Nhiên Nhiên. Một khi cậu phát hiện bí mật của hắn, muốn rời khỏi hắn, hắn sẽ nhốt cậu ở bên mình vĩnh viễn, không bao giờ có thể trốn chạy.
Cho dù Nhiên Nhiên hận hắn cũng chẳng sao, miễn là cậu ở bên hắn suốt quãng đời còn lại.
Sự tạm bợ lâu dài sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cuộc sống an ổn, hạnh phúc.
Cố Uyên Đình nghĩ đến đây mới yên tâm, hắn thở phào một hơi, ôm chặt người trong lòng, hôn cậu, lòng hắn ngọt ngào, mãn nguyện.
Hắn đã tìm được cách giải quyết nỗi lo và mối họa lớn nhất, không cần tiếp tục lo lắng sẽ mất đi Nhiên Nhiên nữa. Cậu sẽ chỉ thuộc về một mình hắn, tâm trạng của Cố Uyên Đình trở nên bình tĩnh.
Thậm chí nghĩ đến tương lai Nhiên Nhiên ngoan ngoãn bị nhốt trong ngôi nhà vàng, mặc hắn muốn làm gì thì làm, dây thần kinh của Cố Uyên Đình cũng trở nên hưng phấn.