Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 96: Xem Quẻ Duyên
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, hai người ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh giấc, đúng như lời đã hẹn hôm qua. Sau đó, cả ngày họ ở nhà không đi đâu, xem ti vi, trò chuyện phiếm, chăm sóc vườn rau, chơi với em bé, sống một ngày nhàn nhã thoải mái.
Hai người chuẩn bị làm củ cải muối. Hôm nay, đầu tiên họ gọt củ cải, cắt thành miếng dài rồi bỏ vào sọt phơi trên ban công. Hai ngày nữa, củ cải se lại là có thể ướp.
Có lẽ vì đã ngủ đủ giấc, hôm nay lại được ở nhà nghỉ ngơi, Tô Ý Nhiên vui mừng nhận ra hôm nay tâm trạng của anh Đình ổn định hơn hẳn, trông anh cũng thoải mái hơn, như trút bỏ được gánh nặng nào đó, không còn trầm mặc, kìm nén như hôm qua nữa.
Tô Ý Nhiên vùi mình vào lòng hắn, hai người ngồi trên ghế xích đu trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ, lẳng lặng tựa vào nhau ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp ngoài cửa sổ, không khí tĩnh lặng và ấm áp bao trùm.
Tô Ý Nhiên đang nghĩ về anh Đình hôm nay, hy vọng hắn có thể ngày càng tốt hơn, thì đột nhiên bị Cố Uyên Đình nâng cằm lên hôn: “Em đang nghĩ gì?”
“Nghĩ đến anh.” Tô Ý Nhiên nhìn hắn, mím môi nở nụ cười.
Cố Uyên Đình hài lòng, nhìn đôi mắt yêu thương của Nhiên Nhiên, nhìn lúm đồng tiền nhỏ bên má phải, yết hầu khẽ động, anh cúi xuống hôn lên lúm đồng tiền nhỏ ấy.
Lòng Tô Ý Nhiên ngọt ngào, cậu ôm lấy cổ hắn hôn một lúc. Cảm thấy đã đủ, định lùi lại nhưng bị hắn giữ gáy, không cho thoát.
Mãi mới hôn xong, mặt Tô Ý Nhiên đỏ hồng, cậu đẩy vai hắn, thở dốc: “Được, được rồi, chúng ta mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm.”
Nói xong, cậu vừa định dịch ra, chưa kịp đứng dậy thì Cố Uyên Đình đã giữ chặt cổ tay, kéo cậu ngã vào lòng hắn, rồi lại ôm cậu lần nữa.
“Ôm thêm một lúc.” Cố Uyên Đình ôm cậu, tận hưởng cảm giác hưng phấn bí ẩn sâu thẳm trong lòng khi cậu không thể thoát khỏi vòng tay mình.
Tô Ý Nhiên có chút bất đắc dĩ. Hôm nay tuy rằng trạng thái của hắn khá hơn nhiều, trông anh cũng thoải mái hơn, nhưng cậu lại có cảm giác anh mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, cứ như... anh muốn chiếm hữu cậu vậy.
Aiz, dù vậy thì có cách nào khác chứ? Tô Ý Nhiên nhìn hắn, lòng cậu mềm nhũn, cậu hôn hắn: “Anh Đình, em yêu anh.”
Trái tim Cố Uyên Đình như tan chảy. Đúng, Nhiên Nhiên yêu hắn.
Ít nhất hiện tại, giờ khắc này, Nhiên Nhiên yêu hắn.
“Anh cũng yêu em.” Cố Uyên Đình dịu dàng hôn cậu.
Một đêm dịu dàng trôi qua, ngày hôm sau họ đến bệnh viện tái khám theo kế hoạch.
Cố Uyên Đình đã không còn lo Nhiên Nhiên sẽ rời bỏ mình, vì anh đã có cách giải quyết. Cho dù đối mặt với câu hỏi “Đối với bản thân và thế giới có ý kiến gì không”, biết bác sĩ đang cố moi móc bí mật về việc anh đến từ thế giới song song, nhưng anh cũng chẳng hề hoảng loạn.
Thậm chí, anh không thèm chống cự những câu hỏi tâm lý của bác sĩ Tôn, không hề sợ hãi việc anh ấy sẽ đào sâu vào tận cùng tâm hồn mình.
Sau khi buông bỏ gánh nặng tâm lý này, tâm trạng hắn liền thay đổi, biểu hiện cho thấy xu hướng trầm cảm đã giảm bớt rõ rệt.
Bác sĩ Tôn cảm thấy rất ngạc nhiên, không ngờ mấy ngày không gặp mà tình trạng bệnh của Cố Uyên Đình đã thuyên giảm đáng kể. Còn vấn đề “nhận thức với bản thân và thế giới có sai lệch”, khái niệm này quá mơ hồ, trong thời gian ngắn bác sĩ Tôn chưa thể đưa ra kết luận gì, cần phải hỏi han và quan sát lâu dài hơn.
Nhưng... bác sĩ Tôn xem báo cáo trong tay, chậm rãi nhíu mày.
Tuy xu hướng trầm cảm của Cố Uyên Đình đã giảm bớt, thế nhưng điểm cố chấp lại tăng vọt đến mức rất cao, vượt quá giới hạn, báo động đỏ nguy hiểm. Chuyện gì thế này? Trong mấy ngày ngắn ngủi đã xảy ra chuyện gì?
Bác sĩ Tôn không hỏi được Cố Uyên Đình điều gì, lúc nói chuyện riêng với Tô Ý Nhiên, anh đã nói tình huống này với cậu, cũng hỏi cậu hai ngày nay hắn có hành vi gì khác thường không.
“Hành vi khác thường?” Tô Ý Nhiên biết xu hướng trầm cảm giảm bớt nên rất cao hứng, nhưng nghe câu nói kế tiếp lại nghiêm túc cau mày. Cậu nhớ lại, kể lại những chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua, đặc biệt là sự khác thường của hắn vào hôm qua cho bác sĩ nghe.
Bác sĩ Tôn vừa gật đầu vừa lấy bút ghi chép vào sổ. Chờ Tô Ý Nhiên nói xong, anh hỏi thêm mấy vấn đề, cuối cùng lại xem bảng kết quả tái khám của Cố Uyên Đình, suy tư một chút. Xem ra tất cả những điều này đều có liên quan đến nhận thức sai lệch của Cố Uyên Đình về bản thân và thế giới.
Bác sĩ Tôn nói với Tô Ý Nhiên: “Tôi cần so sánh với hồ sơ điều trị trước đây của giám đốc Cố để nghiên cứu, sau đó mới có thể đưa ra kết luận ban đầu. Lúc đó tôi sẽ gọi điện thông báo cho ngài, được không?”
Tô Ý Nhiên đồng ý. Cậu nhớ đến điều gì đó, vội vàng hỏi bác sĩ Tôn: “Đúng rồi bác sĩ, chúng tôi định về nhà đón Tết, trong thời gian này không thể đến tái khám, có vấn đề gì không?”
Bác sĩ Tôn cười nói: “Không thành vấn đề, hai người thay đổi môi trường để giám đốc Cố giải tỏa tâm lý, cũng có lợi cho bệnh tình. Sau khi trở lại thì đến đây tái khám là được.”
Tô Ý Nhiên yên tâm, lại nói về bệnh tình của Cố Uyên Đình với bác sĩ. Sau đó là tiến hành bước cuối cùng của buổi tái khám, bác sĩ Tôn, Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình ngồi nói chuyện. Nửa tiếng sau, buổi trị liệu tâm lý kết thúc.
Bây giờ là buổi trưa, họ không ăn cơm trong bệnh viện mà đi bộ đến một nhà hàng ngon gần đó. Ăn cơm xong xuôi lại lái xe về nhà. Mấy lần tái khám này họ đều đến nhà hàng đó ăn.
Nhà hàng đối diện bệnh viện, ở giữa có một con đường lớn không có vỉa hè, muốn đến nhà hàng phải đi qua cầu đi bộ.
Cố Uyên Đình nắm tay Nhiên Nhiên đi lên cầu đi bộ, giống như vô tình hỏi cậu: “Vừa nãy bác sĩ Tôn nói gì với em?” Một niềm hy vọng khó tả dâng lên trong sâu thẳm lòng hắn.
Tô Ý Nhiên cười nói: “Anh ấy nói xu hướng trầm cảm đã giảm đi nhiều, tốt quá.”
“Ừm.” Cố Uyên Đình khẽ cười, hắn biết chuyện này, nhưng hắn muốn hỏi chuyện khác: “Bác sĩ Tôn còn nói gì không?”
“Cũng không có gì,” Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút, nói, “Anh ấy hỏi mấy ngày nay chúng ta xảy ra chuyện gì, cuối cùng nói phải nghiên cứu bệnh tình của anh, có kết luận sẽ gọi điện thông báo cho chúng ta.”
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên nói như vậy, biết bác sĩ Tôn vẫn chưa phát hiện ra bí mật của mình, nhất thời lại có chút thất vọng.
Lúc này, họ đi ngang qua mấy quầy hàng trên cầu, một người trong số đó đột nhiên bắt chuyện: “Hai cậu có muốn xem bói không?”
Tô Ý Nhiên nhìn, phát hiện hóa ra là thầy bói đang bày sạp xem quẻ. Cậu không tin cái này, khẽ lắc đầu, nắm tay hắn chuẩn bị rời đi, không ngờ Cố Uyên Đình lại dừng chân, tỏ vẻ muốn xem bói.
Tô Ý Nhiên hơi kinh ngạc: “Anh muốn xem ạ?” Hỏi ra lời, cậu mới nhớ ra Cố Uyên Đình có chút mê tín, trước đây còn đưa cậu đến chùa xem quẻ.
Cố Uyên Đình nhìn bát quái đồ, quẻ bói các thứ trên bàn, nói với Nhiên Nhiên: “Xem bói thử không?” Hắn vốn không tin, thế nhưng sau khi sống lại, xuyên qua, cũng bắt đầu tin.
Lý thuyết không gian song song có thể coi là một dạng khoa học, nhưng chết đi sống lại, linh hồn xuyên qua thì sao?
Tô Ý Nhiên thấy hắn muốn xem, đương nhiên đồng ý, cậu hỏi thầy bói: “Có thể xem những gì vậy?”
Thầy bói này trông rất trẻ, đại khái chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, Tô Ý Nhiên cảm thấy không đáng tin lắm.
Thầy bói thấy họ có hứng thú, cười híp mắt, đưa tay vuốt vuốt bộ râu tưởng tượng trên cằm: “Thời thế, vận mệnh, cái gì cũng xem được, hai người muốn xem gì?”
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, hỏi thầy bói: “Xem nhân duyên.”
“Nhân duyên?” Thầy bói ngẩn ra, nhìn hai người nắm tay nhau, hiểu quan hệ của hai người, gật đầu, “Được.”
Cậu ta cầm lấy ống quẻ trên quầy lên lắc lắc, đưa về phía họ: “Rút xem quẻ nhân duyên một tháng nữa đi.”
Cố Uyên Đình giơ tay đang định rút quẻ, thầy bói lại đột nhiên thu ống quẻ lại, cười chỉ mã QR trên quầy: “Xem bói, hai trăm tệ (khoảng hơn sáu trăm nghìn VND).”
Tô Ý Nhiên nhìn mã QR màu xanh lục mà khẽ nhíu mày, càng nhìn càng thấy thầy bói này không đáng tin, nhưng hiếm khi Cố Uyên Đình tỏ ra hứng thú, xem cho vui cũng được.
Cố Uyên Đình không nói gì, quét mã để thanh toán. Hắn cũng không tin thầy bói này, thế nhưng thử xem cũng không sao.
Chuyển tiền xong, thầy bói lại đem ống quẻ về phía họ: “Hai người ai rút?”
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, cậu nói: “Anh rút đi.” Hắn muốn chơi, đương nhiên để hắn rút.
Cố Uyên Đình định rút, nhưng lại dừng tay trên ống quẻ một chút, rồi thận trọng rút ra một quẻ.
Quẻ bói được làm bằng gỗ, vừa mảnh vừa dài, đầu được sơn màu đỏ, chữ trên mặt quẻ được viết bằng mực đen và đỏ.
Cố Uyên Đình lật mặt chính của quẻ nhìn, giật mình, giữ nguyên tư thế nhìn không nhúc nhích như một bức ảnh tĩnh.
“Bên trên viết cái gì vậy?” Tô Ý Nhiên tò mò kề sát vào, nhìn chữ mà cũng run lên.
Chữ viết: “Quẻ số 0: Xứng đôi vừa lứa? Gia đình mỹ mãn, vợ chồng còn mong cầu gì hơn?”
Thầy bói thấy phản ứng của hai người cũng hiếu kỳ, nói: “Rút được gì vậy? Đưa cho tôi, tôi xem quẻ cho hai người.”
Cố Uyên Đình hoàn hồn, thận trọng dùng hai tay đưa quẻ cho thầy bói: “Mời thầy xem.”
Thầy bói cầm quẻ nhìn cũng sửng sốt, sau đó nhìn hai người bật cười: “Đây là quẻ ký vương, rất khó rút được mà hai người lại rút được, xem ra đúng là nhân duyên trời định.”
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên cười, cậu thấy đôi mắt lấp lánh như sao của hắn, cũng cười theo.
Thầy bói xem quẻ: “Cặp đôi trời định, trăm năm hảo hợp. Nếu hỏi về vận mệnh, thần tiên se duyên. Cầu được quẻ này hỏi duyên phận, người yêu nhau sẽ về với nhau. Hỏi về hôn nhân, thần tiên se duyên, xin chúc mừng hai người!”
Cố Uyên Đình nghe vậy, lòng hắn dâng lên niềm vui ngọt ngào. Hắn biết thầy bói nói đúng. Hắn khởi tử hoàn sinh, xuyên qua thế giới song song, đánh bại nguyên chủ mới gặp được Nhiên Nhiên. Đây nhất định là duyên phận trời ban, họ vốn dĩ phải ở bên nhau, cậu nhất định là của hắn.
Thầy bói đưa quẻ cho Cố Uyên Đình: “Tặng hai người quẻ bói này.”
Cố Uyên Đình cảm ơn thầy bói, trân trọng cầm lấy, rồi nắm tay Tô Ý Nhiên rời khỏi quầy hàng. Dọc đường đi, hắn vẫn yêu thích không rời tay khỏi quẻ, vài chữ ngắn ngủi ấy lại như chứa đựng thông tin của mấy triệu chữ.
Trời cao cũng đã nói cho hắn biết hắn và cậu nhất định sẽ hạnh phúc mỹ mãn. Vậy thì dù chuyện gì xảy ra, dù hắn có giữ cậu lại bên mình thì kết cục cuối cùng cũng nhất định sẽ tốt đẹp.
Cố Uyên Đình lấy được vô hạn tự tin từ quẻ bói, bước đi đều mạnh mẽ, kết quả lúc xuống cầu thiếu chút nữa thì ngã nhào.
Tô Ý Nhiên vội quay đầu nhìn người đang ngây người phía sau, thấy hắn suýt ngã cũng không đành lòng, vội đỡ lấy hắn, rồi cầm quẻ bói trong tay hắn: “Đừng xem nữa, đi đường đàng hoàng, đến nhà hàng lại xem tiếp.”
Nói xong, cậu cũng nhìn quẻ bói, cười nói với hắn: “Nhưng cũng trùng hợp thật đấy, anh còn nhớ không? Trước đây anh dẫn em đến chùa xem quẻ cũng rút được quẻ ký vương này.”
Cố Uyên Đình: “...?”