Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 98: Thú Vui Bệnh Hoạn
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên nhận ra hắn có gì đó bất thường, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía tủ quần áo, dường như đang... tức giận?
Anh Đình làm sao vậy?
Cậu bước tới ôm lấy hắn, mới nhận ra hai tay hắn nắm chặt thành quyền, cánh tay khẽ run. Cậu lo lắng hỏi: "Anh sao vậy?"
Cậu sờ cánh tay hắn, rồi cầm tay hắn lên hôn, lo lắng hỏi: "Sao vậy? Anh mệt à? Anh khó chịu ở đâu?"
Cố Uyên Đình chợt bừng tỉnh, hắn thu tầm mắt lại, cụp mắt nhìn Tô Ý Nhiên một cách hờ hững, rồi nắm lấy tay cậu, cười một cách kỳ lạ: "Không sao, không có gì."
Trạng thái của hắn hoàn toàn không giống như vẻ không có chuyện gì. Tô Ý Nhiên hơi sốt ruột, vừa nãy còn bình thường, sao đột nhiên lại khác lạ như vậy?
Cậu nghĩ đến bệnh trầm cảm của hắn. Người mắc bệnh trầm cảm thường thay đổi cảm xúc trong chớp mắt, đặc biệt là khi bị kích thích. Tô Ý Nhiên nhìn thấy chiếc ghế nhỏ cạnh tủ, chẳng lẽ việc về quê đã khiến hắn đột nhiên nhớ lại những chuyện không vui trước đây sao?
Nghĩ đến đây, cậu không khỏi đau lòng và hối hận. Mặc dù quê nhà có rất nhiều hồi ức đẹp trong quá khứ của họ, nhưng cũng là nơi một phần quá khứ tăm tối của hắn đã xảy ra.
Dù tổ chức ăn mày kia ở vùng ngoại thành của thị trấn lân cận, nhưng khi ba mẹ đón hai người từ bệnh viện về nhà, chân trái hắn bị gãy xương nên phải chống nạng một thời gian dài.
Gân cốt bị ảnh hưởng cần cả trăm ngày để hồi phục, huống chi tình trạng của hắn còn rất nghiêm trọng. Vì vậy, hắn phải ở nhà chống nạng mấy tháng, còn bị lũ trẻ con không hiểu chuyện cười nhạo, trêu chọc.
Khi đó, hắn còn nhỏ nên thường thu mình lại, tĩnh lặng. Hắn thường xuyên một mình ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở góc nhà. Sau này, khi chân trái đã hồi phục và không cần nạng nữa, hắn vẫn phải trải qua một thời gian rất dài mới dần dần khá hơn.
Tô Ý Nhiên hối hận. Vốn dĩ, cậu đưa hắn về là để giải sầu, giúp hắn hồi phục, nhưng không ngờ ngày đầu tiên về mà hắn đã có dấu hiệu bệnh nặng thêm.
Cậu bị hắn nắm chặt tay không thể động đậy, đành dùng tay kia sờ mặt hắn, nhẹ giọng động viên: "Chúng ta về nghỉ ngơi nhé? Ba mẹ sẽ nấu cơm."
Cố Uyên Đình không nói gì. Hắn nhấc tay cậu lên, nâng cằm cậu, dừng một chút, rồi cúi đầu hôn lên đôi môi cậu. Cơn phẫn nộ trong lòng hắn đang gào thét. Trong căn phòng tràn ngập hồi ức của nguyên chủ và Tô Ý Nhiên này, hắn cảm thấy như đang bước vào sân nhà của nguyên chủ.
Thân mật với Nhiên Nhiên ngay trong sân nhà của nguyên chủ như vậy, giống như đang làm trước mặt nguyên chủ, để nguyên chủ tận mắt chứng kiến hắn thân mật với cậu như thế nào.
Nguyên chủ chỉ có thể trơ mắt nhìn, không thể làm được bất cứ chuyện gì.
Cố Uyên Đình ôm cậu hôn môi kịch liệt. Hắn hưng phấn một cách kỳ lạ, muốn lưu lại dấu vết trên người cậu ngay trước mặt nguyên chủ, muốn mạnh mẽ cắn môi cậu, tốt nhất là tạo ra vết răng khiến người ta hưng phấn run rẩy...
Tô Ý Nhiên không biết hắn đang nghĩ gì, cậu đau lòng sờ đầu hắn, dịu dàng đáp lại hắn.
Cố Uyên Đình đang máu dồn lên não, hắn không thể giữ được lý trí. Nhưng hôn một lúc, hắn chợt nhận ra mình không nỡ làm đau cậu. Hắn sợ cậu khóc, sợ cậu chảy máu, nên chỉ đành nhẹ nhàng cắn môi cậu, chẳng còn dũng khí làm điều gì khác.
Cố Uyên Đình dần bình tĩnh lại. Hắn buông lỏng Tô Ý Nhiên ra, nhìn quanh căn phòng một lượt, rồi bình tĩnh nói: "Đi ăn cơm thôi."
Tô Ý Nhiên vội vàng đồng ý, cậu nắm tay hắn đi ra. Khi Cố Uyên Đình bước ra cửa, hắn quay đầu lại liếc nhìn căn nhà cũ này một lần nữa.
Hắn muốn phá hủy tất cả những thứ này.
Dùng xe ủi đất san bằng nơi này.
.
Buổi tối, cả nhà quây quần bên bàn ăn cơm, thoạt nhìn rất hòa thuận vui vẻ. Em bé ngồi trên xe đẩy trẻ em cũng ê a, dường như cũng đang vui đùa.
Tô Ý Nhiên luôn chú ý đến Cố Uyên Đình. Thấy hắn có vẻ đã trở lại bình thường, không còn khác lạ gì, cậu thở phào nhẹ nhõm. Cậu quyết định sau khi đón Tết xong sẽ đưa hắn quay về thành phố A để tiếp tục điều trị.
Trên bàn cơm, ba mẹ Tô nói chuyện nhà cửa, vài chuyện mới mẻ ở quê, và những câu chuyện thú vị về em bé. Hai ông bà đã già, thích nhất là kể lại chuyện xưa. Cứ thế nói mãi, ba Tô bắt đầu hồi tưởng về quá khứ.
Ông nói: "Nhìn dáng vẻ hiện tại của Đình Đình đúng là khiến người ta vui mừng. Nhớ lại lúc nhận nuôi Đình Đình, nó rất khổ, ở nhà cũng ít nói. Nghĩ lại mà lòng tôi vẫn thấy chua xót..."
Tô Ý Nhiên hoảng hốt, vội vàng cắt lời ông: "Ba!" Nói xong, cậu lo lắng nhìn về phía Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình cười với cậu: "Không sao."
Mẹ Tô lườm ba Tô: "Đang vui vẻ mà ông lại nhắc đến chuyện này làm gì." Bà cười nói với Cố Uyên Đình: "Nào Đình Đình, đừng để ý đến ba con, ăn cơm đi con."
Cố Uyên Đình vội nói: "Cảm ơn mẹ, không sao."
Ba Tô chợt tỉnh ngộ. Cả nhà mới đoàn viên đang vui mừng, nhắc đến những chuyện không vui trước đây làm gì. Ông cầm chén rượu cười nói với Cố Uyên Đình: "Ba lỡ lời rồi. Nào Đình Đình, cụng ly."
Cố Uyên Đình nâng chén rượu lên cụng ly với ông, rồi uống một hơi cạn sạch. Cả nhà tiếp tục ăn cơm và trò chuyện.
Cố Uyên Đình lại nghĩ về kiếp trước của mình qua lời ba Tô.
Khi bốn, năm tuổi, hắn bị bán cho một tổ chức ăn mày. Ban đầu, kẻ cầm đầu thấy hắn còn nhỏ nên dụ dỗ hắn đi ăn xin. Hắn nhân cơ hội chạy trốn một lần nhưng lại bị bắt. Vì không nể mặt kẻ cầm đầu, từ đó về sau hắn bắt đầu bị ép ăn xin và thường xuyên bị đánh đòn.
Quá khứ đen tối khiến hắn cảnh giác và thù hận với mọi thứ.
Hắn từng chạy trốn mấy lần, thế nhưng người nhỏ sức yếu, nên luôn bị bắt về. Mấy năm sau, "Tô Ý Nhiên" cũng bị bắt vào, bị ép cùng đi ăn xin với hắn.
Khi đó, hắn đang lên kế hoạch chạy trốn lần nữa. Bởi vì cùng một "tổ" với "Tô Ý Nhiên", thời gian chung đụng tương đối nhiều, một ngày nào đó sơ suất, hắn bị "Tô Ý Nhiên" phát hiện kế hoạch. Hắn đành bàn bạc với "Tô Ý Nhiên", sau đó hẹn cùng nhau chạy trốn.
Lần chạy trốn này không thành công. "Tô Ý Nhiên" sợ hãi, trước khi lên đường đã mách lẻo, bán đứng hắn. Hắn bị đánh gãy chân, lại không được điều trị. Bọn chúng để hắn làm một đứa trẻ gãy chân đi ăn xin, tiền kiếm được mỗi ngày nhiều hơn, còn "Tô Ý Nhiên" cũng được đãi ngộ tốt hơn.
Sau đó, hắn nỗ lực che giấu. Một năm sau, hắn lại lên kế hoạch chạy trốn từ đầu. Lần này cuối cùng cũng thành công, còn khiến cảnh sát thành phố chú ý. Tổ chức ăn mày bị triệt phá, đám trẻ con đều được cứu, đa phần được ba mẹ đón về.
Hắn nằm trong bệnh viện, chân trái đã bị tàn tật, mãi không có ai đến đón. Lúc sắp bị đưa đến viện mồ côi, hắn nhận được tin gần đó có kẻ của tổ chức đã trốn thoát đang lảng vảng. Lo sợ đến viện mồ côi sẽ bị chú ý, lại bị trả thù nguy hiểm đến tính mạng, hắn đành một mình lén lút rời khỏi thành phố, đến một trấn nhỏ tìm việc làm.
Trong trấn nhỏ, một đứa trẻ bị tàn tật như hắn đương nhiên vấp phải nhiều trắc trở, lưu lạc đầu đường. Tình cờ, hắn gặp được ba mẹ Tô, họ tốt bụng nhận nuôi hắn.
Sau khi về nhà cùng hai ông bà, hắn mới phát hiện hóa ra hai vợ chồng này chính là ba mẹ của "Tô Ý Nhiên". Hai người nhận ra nhau. Thật ra, vì cảm động với ba mẹ Tô, hắn không có ý định làm gì "Tô Ý Nhiên", cũng không có ý định nói cho ông bà biết những việc cậu ta đã làm.
Nhưng "Tô Ý Nhiên" vì lòng đố kỵ xấu xa nên không tha cho hắn, nghĩ trăm phương nghìn kế cũng phải đuổi hắn ra ngoài.
Ba mẹ Tô cưng chiều cậu ta vô điều kiện. Sự cưng chiều này ngược lại đã làm hư "Tô Ý Nhiên", lâu dần tích lũy khiến cậu ta hỏng từ gốc rễ. "Tô Ý Nhiên" đổ tội cho Cố Uyên Đình trộm đồ, đánh nhau, thậm chí còn những chuyện nghiêm trọng hơn, cuối cùng Cố Uyên Đình còn phải vào trại giáo dưỡng.
Cuối cùng, ba mẹ Tô buông bỏ Cố Uyên Đình. Hắn vừa ra khỏi trại giáo dưỡng đã phải vào viện mồ côi.
Cố Uyên Đình bị bỏ rơi. Ba mẹ Tô là những người thiện lương hiếm hoi hắn gặp được, nhưng khi chút thiện lương ấy biến mất, tâm lý của hắn bắt đầu vặn vẹo. Hắn hận "Tô Ý Nhiên", còn đối với hai ông bà, không thể nói đơn giản là hận, mà nhiều hơn là thất vọng và lạnh lòng.
Quá khứ của nguyên chủ... lại không giống như vậy.
Hồi ức của Cố Uyên Đình chợt lóe lên. Hắn nắm chặt chén rượu trong tay, rồi chợt uống một hơi cạn sạch.
"Đừng uống nữa nhé? Cẩn thận say." Tô Ý Nhiên lo lắng giật chén rượu đi. "Say rượu khó chịu lắm."
Trái tim lạnh lẽo của Cố Uyên Đình trở nên ấm áp, dễ chịu và mềm mại. Hắn nhìn cậu, rất muốn hôn cậu: "Ừ, anh không uống nữa."
Tô Ý Nhiên cảm thấy Anh Đình bị ba khơi gợi hồi ức, lại nghĩ đến những chuyện xưa, cậu thấy đau lòng.
Lúc trước, cậu vừa mới xuyên qua đã phát hiện mình biến thành một đứa trẻ, còn bên cạnh là Cố Uyên Đình đang thoi thóp, vừa bị gãy chân.
Cậu nhanh chóng nắm bắt tình huống: mình đang ở trong tổ chức ăn mày, mỗi ngày đều bị ép đi ăn xin. Cố Uyên Đình thì là "người cũ" ở nơi này, từ lúc còn rất nhỏ đã bị bán vào. Hai người cùng một tổ.
Cố Uyên Đình bị đánh gãy chân có liên quan đến "cậu", hoặc là chính "cậu" gián tiếp gây ra.
Biết rõ tình huống, cho dù bây giờ cậu không phải "Tô Ý Nhiên" nguyên bản, Tô Ý Nhiên vẫn cảm thấy xấu hổ, đồng thời phẫn nộ với tổ chức này và đau lòng cho Cố Uyên Đình.
Nhờ có kiếp trước, cậu biết kiến thức sơ cứu gãy xương. Cậu nghĩ đủ mọi cách lén chữa chân cho Cố Uyên Đình. Vết gãy xương mới không lâu, tiến hành sơ cứu đơn giản vẫn kịp thời, sau đó chữa trị vẫn có khả năng giữ được chân.
Ban đầu Cố Uyên Đình rất ghét cậu, cậu hiểu điều đó. Cậu chỉ nỗ lực giữ chữ tín với Cố Uyên Đình. Ban đầu, hắn cực kỳ bài xích cậu, sau đó thì lạnh lùng đối mặt, cuối cùng cậu cũng sơ cứu xong.
Sau đó, cậu lên kế hoạch chạy trốn. Vết thương ở chân Cố Uyên Đình rất nghiêm trọng, đưa hắn đi thì không thể chạy thoát được. Cậu định tự mình tìm cơ hội ra ngoài trước, báo cảnh sát rồi quay lại cứu hắn.
Cậu luôn chờ đợi một cơ hội, cuối cùng một lần tình cờ đã tìm được thời cơ. Lúc đó tình huống khẩn cấp, cậu chưa kịp nói với Cố Uyên Đình đã tự trốn khỏi cái kho âm u ẩm ướt dưới đất kia trước. Sau một hồi rượt đuổi, cậu đã báo được cho cảnh sát.
Cậu dẫn đường cho cảnh sát về chỗ đó, cứu Cố Uyên Đình ra. Đến khi gặp lại Cố Uyên Đình, cậu mới biết hắn đã nghĩ rằng cậu phản bội, bỏ rơi hắn.
Cảnh sát đưa đám trẻ con đi chữa trị. Bởi vì lúc đó Tô Ý Nhiên đã sơ cứu cho Cố Uyên Đình kịp thời, tuy rằng biện pháp rất đơn sơ nhưng vẫn có tác dụng. Cố Uyên Đình giữ được chân, thuận lợi chữa khỏi, chỉ là để lại một chút di chứng: ngày mưa dầm lạnh giá sẽ bị tê buốt.
Tô Ý Nhiên nhớ lại tình huống khi đó. Bởi vì quá khứ tăm tối và bị phản bội, chân lại còn bị gãy, Anh Đình lúc đó rất chán chường, thậm chí thờ ơ không quan tâm đến việc chân của mình có chữa trị được hay không.
Tô Ý Nhiên biết hắn có khiếm khuyết tâm lý, nhưng khi đó y học tâm lý vẫn chưa phát triển đến trình độ như bây giờ. Bệnh tâm lý cũng không được quan tâm, cũng chưa có phương pháp điều trị tâm lý.
Sau đó cho đến bây giờ.
Họ đã cùng nhau đi suốt một chặng đường dài: cùng học tiểu học, cấp hai, cấp ba, đại học, yêu đương, kết hôn, rồi có con.
Tô Ý Nhiên nắm chặt tay hắn, đau lòng hôn lên. Cậu sẽ đưa hắn đi chữa bệnh thật sớm.
Cả nhà ăn cơm tối xong, trò chuyện, xem tivi, chơi với em bé cho hết thời gian. Chẳng mấy chốc đã hơn tám giờ.
Ở thôn quê không giống thành phố, nơi buổi tối mười một mười hai giờ ngủ là chuyện bình thường. Ở đây, hơn bảy giờ tối đã yên tĩnh. Đến giờ ngủ, từng nhà tắt đèn, cả ngôi làng chìm vào giấc ngủ say.
Người nhà họ Tô cũng buồn ngủ, ai về phòng nấy. Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình cũng vào phòng của mình đóng cửa đi ngủ.
Cố Uyên Đình tắm xong đi ra, nhìn thấy bức ảnh chụp chung thời đại học của nguyên chủ và Tô Ý Nhiên trên tủ đầu giường. Lòng hắn nhói lên, huyệt thái dương co giật. Tất cả những gì đã thấy trong căn nhà cũ cùng quá khứ không công bằng của hắn và nguyên chủ hiện lên trong đầu.
Lòng hắn vặn vẹo. Hắn giơ tay úp khung ảnh đang dựng thẳng xuống, phát ra một tiếng "bộp".
Tô Ý Nhiên đang nằm trên giường chờ, liếc mắt nhìn khung ảnh nhưng không để ý lắm. Cậu nhấc góc chăn lên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: "Lại đây."
Cố Uyên Đình nhìn người đang nằm trên giường chờ mình, đồng tử tối đi, ngón tay giật giật kéo cổ áo, sau đó nhào tới.
Nhiên Nhiên của hắn.
Tô Ý Nhiên không phòng bị: "A, này... a... ưm..."
...
Cố Uyên Đình uống rượu có chút men say. Cồn bốc lên thiêu đốt máu huyết của hắn, phóng đại sự ghen tỵ và không cam lòng của hắn. Giọng khàn khàn, hắn kề vào bên tai cậu cười: "Da của Nhiên Nhiên mềm quá."
Tô Ý Nhiên nghe mà sửng sốt, nhìn ánh mắt nóng rực của hắn, mặt nóng lên. Lúc này cậu mới biết hóa ra hắn đã say: "Đừng, đừng nói lung tung..."
Cố Uyên Đình càng ngày càng hưng phấn. Chút rượu kia dường như đang bốc hơi, khiến lý trí của hắn dần biến mất. Sự chiếm hữu, điên cuồng, không cam lòng, ghen tỵ vặn vẹo chồng chất. Hắn nhớ lại ảo tưởng trong căn nhà cũ, đột ngột dừng lại. Bàn tay hắn vươn lên tủ đầu giường, lật khung ảnh lên. Nguyên chủ trong ảnh xuất hiện trước mắt hắn, như thể đang nhìn hắn và Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên mơ màng nhìn hắn, tỏ vẻ nghi ngờ. Cố Uyên Đình hưng phấn lại hôn cậu, khiến cậu không còn rảnh để suy nghĩ, lại chìm vào mơ màng.
Mỗi một sợi tóc gáy của Cố Uyên Đình đều hưng phấn một cách kỳ lạ, như thể đang xúc phạm vợ hắn ta ngay trước mặt.
Cố Uyên Đình cười ha hả, hắn phát hiện hóa ra mình là một kẻ bệnh hoạn.
Mày nhìn thấy không? Nguyên chủ.