99. Chương 99: Cố Uyên Đình và kinh nghiệm 'phong phú'

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 99: Cố Uyên Đình và kinh nghiệm 'phong phú'

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình tỉnh dậy sau giấc ngủ, cảm thấy thái dương sưng lên, hơi đau đầu. Hắn ngồi dậy, xoa xoa thái dương, cảm giác mơ hồ, không nhớ ra tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Một lát sau, ký ức tối qua mới chậm rãi hiện về, Cố Uyên Đình nhớ lại mọi chuyện, hắn sững người, chậm rãi quay đầu nhìn tủ đầu giường.
Trên tủ đầu giường, khung ảnh kia vẫn lặng lẽ dựng thẳng, trong ảnh nguyên chủ dường như đang lặng lẽ nhìn hắn.
Cố Uyên Đình: "..."
Mặc dù biết nguyên chủ đã biến mất từ lâu, tất cả những điều này chẳng qua là hắn tưởng tượng, nhưng Cố Uyên Đình nghĩ lại đêm qua, cảm giác hưng phấn qua đi, hắn có cảm giác... nguyên chủ đã nhìn thấy hết mọi chuyện với Nhiên Nhiên.
Mặt Cố Uyên Đình tối sầm lại, hắn hận không thể quay lại đánh chết bản thân của đêm qua. Hắn giơ tay lật khung ảnh xuống, "bộp" một tiếng.
Hắn bị bệnh rồi sao?
Cố Uyên Đình luôn có cảm giác như tự mình đang phản bội chính mình, hắn ngồi tại chỗ tự dằn vặt bản thân.
Nếu như không sợ Nhiên Nhiên gặng hỏi hay giận dỗi, hắn thật sự muốn xé bức ảnh kia thành hai nửa, xé nguyên chủ thành từng mảnh.
"Anh dậy rồi à?" Tô Ý Nhiên đi vào, thấy hắn tỉnh, liền thân thiết đi đến sờ trán hắn, "Đầu anh có đau không? Hôm qua anh uống say đấy."
"Hơi đau." Cố Uyên Đình nắm chặt tay cậu hôn một cái, buồn thiu trả lời.
Tô Ý Nhiên sờ đầu hắn, cúi xuống hôn trán hắn: "Mẹ nấu canh giải rượu rồi, mau dậy uống đi."
Cố Uyên Đình nghe thấy mẹ Tô nấu cho mình, vội vàng dậy đánh răng rửa mặt. Cùng lúc đó, hắn lại nghĩ tửu lượng của mình đâu có kém, tuy tối hôm qua uống không ít nên ngà ngà say, nhưng không đến nỗi buổi sáng lại đau đầu như say khướt.
Cố Uyên Đình chỉ nghĩ lướt qua chứ không đào sâu thêm.
Thoáng cái, mấy ngày trôi qua.
Mấy ngày nay Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình ở nhà giúp ba mẹ chuẩn bị ăn Tết, ngoài ra còn đi thăm bạn bè, đi thăm đồng, lên núi, đến xưởng đi dạo.
Tô Ý Nhiên lo lắng phát hiện hắn luôn có vẻ im lặng, có lúc lại đột nhiên tâm trạng thất thường, ánh mắt nhìn cậu cũng càng ngày càng tối tăm, như thể đang toan tính điều gì đó đáng sợ.
Nhưng khi cậu nỗ lực trò chuyện với hắn, Cố Uyên Đình lại nói mình không sao, không hợp tác, Tô Ý Nhiên không dám ép buộc, đành chịu.
Tô Ý Nhiên cũng liên lạc với bác sĩ Tôn để trình bày rõ tình hình của Cố Uyên Đình bây giờ. Bác sĩ Tôn cũng không ngờ về quê không những không thể giúp hắn giải tỏa nỗi buồn, trái lại còn làm bệnh tình của hắn trở nên trầm trọng hơn.
Anh hỏi Tô Ý Nhiên mấy câu, nhưng có vài chuyện không thể nói rõ qua điện thoại, nhất định phải gặp trực tiếp để nói chuyện. Bác sĩ Tôn bảo cậu tốt nhất là sau Tết lập tức đưa Cố Uyên Đình về thành phố A để điều trị. Mấy ngày ở quê tốt nhất là cậu nên trò chuyện với hắn, quan tâm, động viên hắn nhiều hơn.
Tô Ý Nhiên vốn cũng định mau chóng về thành phố A, nên cũng đồng tình.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết, hôm đó mẹ Tô đưa danh sách những thứ cần mua cho Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình, bảo họ lên chợ ở trên trấn mua mấy câu đối Tết và một số vật dụng.
Lái xe từ thôn đến trấn chỉ mất hơn mười phút, hai người lên đến trấn, tìm chỗ đậu xe, rồi nắm tay nhau đi dạo chợ.
Sắp cuối năm, trên trấn rất náo nhiệt, hầu hết học sinh, công nhân đi học đi làm ăn xa đều về quê ăn Tết, trong chợ người đông chen chúc, hai bên đường bày đầy các gian hàng bán câu đối Tết, pháo hoa, đồ chơi, thức ăn, còn có chổi, ghế thủ công. Trong các cửa hàng cũng vang lên những bài hát vui tươi, náo nhiệt.
Đông người như vậy, Cố Uyên Đình nắm tay Tô Ý Nhiên thật chặt, chăm chú nhìn cậu, chỉ sợ đám đông làm hai người lạc mất nhau.
"Chúng ta đi mua câu đối Tết trước đi, ba cửa chính, cửa phụ..." Tô Ý Nhiên dừng lại trước gian hàng bán câu đối Tết, hỏi, "Có mấy cửa phụ nhỉ?"
Cố Uyên Đình tính toán giúp cậu: "Tầng một sáu cái, tầng hai sáu cái, mười hai cái. Tầng một dán câu đối Tết, tầng hai mua chữ Phúc là được."
"Đúng đúng, trong xưởng cũng phải dán câu đối." Tô Ý Nhiên gật đầu, vừa định nói thì chợt nhận ra mình đã nhầm, nhìn hắn cười nói, "Không đúng, anh tính sai rồi, mười lăm cửa phụ, còn ba cái cửa phụ ở nhà cũ nữa mà."
Cố Uyên Đình: "..."
Trong lòng Cố Uyên Đình xoắn xuýt một chút, hắn chậm rãi gật đầu: "Đúng thế." Chẳng mấy chốc sẽ không còn cái gọi là nhà cũ nữa.
Hắn đã quyết định sau Tết sẽ tìm cớ lái máy ủi phá hủy nơi đó.
Tô Ý Nhiên mua xong câu đối Tết, cùng Cố Uyên Đình đến gian hàng khác, ngoài thức ăn họ còn mua hạt dưa, hoa quả, kẹo, bao lì xì vân vân để đãi khách, một lúc đã mua một đống lớn.
Tô Ý Nhiên đứng trước quầy trái cây chọn, hỏi Cố Uyên Đình cần mua bao nhiêu. Đúng lúc này, cậu nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói hoài nghi: "Tô... Ý Nhiên?"
Tô Ý Nhiên quay đầu lại, thấy một cô gái mặc áo len đứng đằng sau. Cô gái thấy cậu quay đầu lại, mỉm cười: "Là cậu thật, đã lâu không gặp, cậu cũng đi mua đồ Tết à?"
Cố Uyên Đình cau mày nhìn cô gái, không biết tại sao hắn cảm thấy cô gái này trông quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.
Cô gái cảm nhận được ánh mắt của hắn, lúc này mới để ý đến sự tồn tại của hắn. Cô ngớ người ra, rồi ngượng nghịu gật đầu nhẹ: "Hóa ra bạn học Cố cũng ở đây."
Ban đầu Tô Ý Nhiên không nhận ra được cô gái này là ai, lúc này mới nhớ ra, vui mừng bật cười: "Ngô Lam Lam, đã lâu không gặp."
Ngô Lam Lam! Đồng tử Cố Uyên Đình chợt co rút, hắn nhớ ra cô là ai. Sau khi biết đến sự tồn tại của Ngô Lam Lam này, hắn đã tìm hiểu thông tin về cô ta.
Ngô Lam Lam, cô gái từng viết thư tình cho Tô Ý Nhiên, dường như là mối tình đầu của cậu.
Cố Uyên Đình nắm chặt tay cậu, ánh mắt không mấy thiện ý liếc nhìn Ngô Lam Lam, nói: "Mua hoa quả đi, mua xong chúng ta về nhà."
Trong danh sách đồ mẹ Tô dặn mua chỉ còn lại hoa quả.
"Lam Lam, sao em lại đến đây? Anh tìm em một vòng." Đúng lúc này, một thanh niên hai tay xách đầy túi mua sắm từ đầu kia đi tới, nhìn thấy Ngô Lam Lam mới thở phào.
Ngô Lam Lam cười nói: "Em đến đây mua chút hoa quả, kết quả là gặp..."
Ngô Lam Lam nhìn hai người, thanh niên nhìn theo ánh mắt cô, rồi ngẩn người, thốt lên: "Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình, là các cậu à?"
Tô Ý Nhiên cũng nhận ra thanh niên này, là lớp phó học tập thời cấp ba, là người lúc trước nhận nuôi cục lông. Gặp hai người bạn cũ, cậu rất ngạc nhiên: "Vương Minh Chí, đã lâu không gặp."
Quả thật đã lâu cậu không gặp Ngô Lam Lam và Vương Minh Chí. Sau khi chuyển trường Ngô Lam Lam không có tin tức gì, còn Vương Minh Chí, nghe nói lúc đại học đối phương ra nước ngoài du học, sau đó cũng không có tin tức.
Vương Minh Chí cười nói: "Đúng vậy, tính ra cũng phải tám năm rồi nhỉ? Nghe nói hai cậu kết hôn rồi?"
Tô Ý Nhiên cười gật đầu: "Đúng thế."
Vương Minh Chí cùng Ngô Lam Lam ăn ý liếc nhìn nhau, đồng loạt gật đầu: "À, đúng là vậy mà, biết ngay mà!"
Tô Ý Nhiên thấy hơi khó xử, cái gì mà 'biết ngay' chứ. Cậu nghĩ đến ở buổi họp lớp lần trước các bạn học đều cho rằng nhất định hai người sẽ kết hôn, xem ra Vương Minh Chí cũng không ngoại lệ. Tô Ý Nhiên ngượng ngùng, nhìn Cố Uyên Đình một cái.
Cố Uyên Đình cũng nghĩ đến điểm này, lòng lại xoắn xuýt: "..."
Mấy người nói chuyện một lúc, Tô Ý Nhiên mới biết thì ra đầu năm ngoái Ngô Lam Lam và Vương Minh Chí cũng đã kết hôn. Cậu kinh ngạc, nhớ đến lúc đi học hai người hoàn toàn không giao tiếp, không ngờ lại ở bên nhau.
Cố Uyên Đình từng tìm hiểu về Ngô Lam Lam, đương nhiên biết cô ta đã kết hôn, nhưng hắn cũng không hề buông lỏng cảnh giác, hắn không muốn cậu tiếp xúc quá nhiều với cô ta.
Dù sao, chính hắn đã chiếm đoạt vợ của người khác, rồi vừa lừa gạt vừa tranh giành để được ở bên cậu, hắn có kinh nghiệm phong phú với chuyện này, biết dù đã kết hôn thì vẫn có vô vàn khả năng xảy ra.