Hồ yêu nhập đoàn, đạo diễn bất ngờ và những tin đồn nóng hổi

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa

Hồ yêu nhập đoàn, đạo diễn bất ngờ và những tin đồn nóng hổi

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị ruộng dưa màu mỡ cám dỗ, cuối cùng Úc Khả Khả không thể cưỡng lại, dứt khoát lựa chọn nhận vai diễn.
Sau khi vui vẻ sắp xếp lịch trình với người đại diện, cô dẫn theo trợ lý riêng được sắp xếp, lên máy bay tới đoàn phim ở thành phố Nam.
Nhân lúc Úc Khả Khả cúi đầu tìm bịt mắt, trợ lý lén quan sát cô.
Mặt cô tự nhiên như ảnh chụp, là một gương mặt cực đẹp thu hút người khác. Quả đúng như lời chị Trương nói, nếu không phải cô cực kỳ phật hệ thì chỉ cần dựa vào nhan sắc này cũng đủ để tạo dựng chút tên tuổi trong giới rồi.
Nhưng cô ấy cảm thấy, khi tận mắt nhìn thấy Úc Khả Khả không giống lắm với những gì mình đã nghe ngóng.
So với vẻ dịu dàng sâu sắc toát ra từ tấm hình, khí chất của cô càng có vẻ thoải mái, không bận tâm và tùy ý hơn. Chỉ vẻn vẹn đứng đó đã vô hình trung mang theo sức hấp dẫn khiến người khác mê mẩn, đặc biệt thu hút ánh nhìn.
Nghĩ đến lúc mới gặp mặt, cô mỉm cười chào hỏi, bất ngờ va phải đôi mắt long lanh như chứa đầy sao trời và ý cười, trợ lý không nhịn được đỏ mặt.
Người thế này, nếu nói cô không để ý tới sự nghiệp thì cô ấy tin, sao có thể là người chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương...
Nhưng chị Trương lại nói rất dứt khoát.
Mới ban nãy Úc Khả Khả còn tuyên bố đã nghĩ thông, vậy mà chỉ trong chốc lát đã tự vả mặt để nhận bộ phim này. Tuy cô đã thề thốt rằng chỉ vì yêu thích vai diễn, nhưng người đại diện vốn không tin mấy lời biện hộ vớ vẩn này của cô.
— Rõ ràng, mức độ đáng tin cậy của cô trong mắt chị ấy đã hoàn toàn xuống tới số âm rồi.
Có điều ngại vì nghệ sĩ nhà mình cuối cùng cũng biết cúi đầu nhận lỗi, hơn nữa so với trước kia, lần này thật sự là một bộ phim quy mô lớn, người đại diện tức giận một lúc lâu vẫn kiên nhẫn, sau đó lập tức lo lắng sắp xếp trợ lý tới giám sát cô.
Nghĩ đến đây, cuối cùng trợ lý đã có thể cảm nhận được vẻ mặt tức giận, thất vọng lúc chị Trương dặn dò mình.
Cô ấy không khỏi có chút tiếc nuối.
Nhưng chỉ một chút thôi...
Trợ lý lo lắng nghĩ ngợi: Vậy rốt cuộc cái người họ Quý mà chị Trương dặn dò phải đề phòng, người mà hễ tới thăm đoàn phim là Úc Khả Khả lại 'mất não', là ai?
Thậm chí anh ta còn không xứng đáng có một cái tên sao? Lỡ cô ấy nhận lầm thì sao???
Thông qua hệ thống, Úc Khả Khả đã biết người đại diện dặn dò trợ lý thế nào nhưng không mấy bận tâm, chỉ là lúc cảm nhận được ánh mắt của trợ lý, cô thoáng thở dài: [Cậu nói xem người thật thà như tôi, thích nói thật nhất, sao chị Trương lại không tin tôi?]
Hệ thống: [Cơ hội từng bày ra trước mắt, nhưng vì cô đã 'đâm sau lưng' quá nhiều lần, nên chị ấy thà tin cô là Tần Thủy Hoàng còn hơn tin cô thật sự đã 'thông não'.]
Úc Khả Khả: [Cái này trách tôi sao được? Rõ ràng lúc đó cậu bỗng nhiên nói có dưa, tôi nào có cách nào khác.]
Hệ thống và Úc Khả Khả đồng thời thở dài: [Haizz, ruộng dưa hại người thật đấy, nhưng mà siêu ngon.]
Úc Khả Khả vừa tới đoàn làm phim “Truyền thuyết kiếm tiên” trình diện đã bị kéo đi tạo hình trước.
Sau khi thấy được hiệu quả tạo hình của cô, đạo diễn, người vốn đang lạnh mặt và không mấy vui vẻ, bỗng nhiên kinh ngạc nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng ánh mắt cũng lộ ra vẻ hài lòng.
Trong phim Úc Khả Khả diễn vai nữ phụ, là một Hồ yêu* quyến rũ, xảo quyệt, bị yêu tộc phái đi nằm vùng ở môn phái của nam chính, mập mờ với nam chính một thời gian. Sau đó, lúc nàng ta đi cướp kiếm tiên thì bị bại lộ thân phận, đã đâm nam chính một nhát rồi bỏ trốn.
(*) Hồ yêu: Hay còn gọi là hồ tiên, hồ ly, hồ ly tinh, yêu hồ, đều là những tên gọi để chỉ những con cáo trở thành yêu tinh trong các huyền thoại và truyền thuyết dân gian, phần lớn ở những nước Đông Á như Trung Quốc, Nhật Bản và Triều Tiên hay Đông Nam Á như Việt Nam.
Mãi cho đến kết cục sau cùng, Hồ yêu vốn ích kỷ lại sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ người trong tộc.
Nói cho cùng, nguyên nhân Úc Khả Khả chọn nhận vai diễn, quả thật là vì sau khi xem qua kịch bản, rất yêu thích nhân vật Hồ yêu này.
Nhưng rõ ràng đạo diễn Chu rất không hài lòng.
Ông thực sự không hiểu rõ Úc Khả Khả, chỉ dựa vào những tác phẩm và thông tin tìm kiếm trên mạng về cô thì thấy hoàn toàn không phù hợp với hình tượng nữ phụ trong phim. Nếu như không phải do bên đầu tư nhất quyết muốn để Úc Khả Khả làm nữ phụ, đạo diễn Chu không thể không nhượng bộ vì tác phẩm, thì khó có thể chọn cô.
Thực tế khi Úc Khả Khả còn chần chừ chưa tới, dù là nguyên nhân gì thì đạo diễn Chu đã ngập tràn định kiến với cô rồi.
Ông vốn nghĩ đợi sau khi cô tới, nhất định phải châm chọc cô một trận trước, đừng nghĩ rằng đi cửa sau thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Ai ngờ đợi đến khi cô đứng trước mặt mình, chỉ thấy đường nét của đôi mắt hạnh vốn ngọt ngào kia lại được kéo dài và hất lên, hàng mi dày khẽ chớp, chỉ một cái liếc mắt cũng phảng phất mang theo vẻ mê hoặc vô hình.
Nhất là khi cô mặc bộ đồ đỏ đẹp đẽ quyến rũ, gương mặt tinh xảo nở nụ cười rạng rỡ càng lộ rõ vẻ hoạt bát, tinh ranh.
Thì...
Đạo diễn Chu khẽ ho, ông xụ mặt, nghĩ thầm với vẻ soi mói: Cố gắng lắm mới được thế này, tạm coi là khá sát vai diễn. Kỹ năng diễn xuất có kém cũng không sao, ông vất vả một chút vẫn có thể hướng dẫn được.
Úc Khả Khả không hề hay biết đạo diễn trông có vẻ khó tính nhưng thực chất trong lòng đã chấp nhận mình. Cô biết rõ mình không biết gì cả nên vô thức tỏ vẻ khá khiêm tốn, ngoan ngoãn nghe ông giảng giải về phim cho mình.
Vì là một bộ phim lớn với kinh phí đầu tư hơn trăm triệu tệ, đa số diễn viên trong phim đều là những người từng đoạt giải hoặc có chút tiếng tăm.
Ví như nam chính Lộ Sùng đã từng đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc nhất mảng phim truyền hình, còn nữ phụ thứ hai Lê Hinh Nhụy, người đã giành giải Nữ diễn viên mới xuất sắc nhất năm ngoái thông qua buổi thử vai. Chưa kể đến người diễn nữ chính đang quay phim - Trữ Tuyết, tuy là quay trở lại làm việc sau nhiều năm nhưng trước khi giải nghệ đã từng giành được hai giải Ảnh hậu.
Với mức độ nổi tiếng và danh tiếng của Úc Khả Khả, trong đoàn phim cô thật sự là chìm nghỉm. Nhưng biết rõ cô có chỗ dựa, đương nhiên đoàn làm phim không muốn đắc tội cô, bởi vậy đã chuẩn bị cho cô một phòng nghỉ riêng.
Nhưng lúc chuẩn bị quay phim, vì cảnh quay của cô được xếp thứ hai, đạo diễn Chu đang định bảo nhân viên dẫn cô đến phòng nghỉ thì lại bị Úc Khả Khả từ chối.
Cô nhìn thoáng xung quanh, cực kỳ sảng khoái kéo một chiếc ghế dài, ngoan ngoãn ngồi cạnh đạo diễn Chu, tỏ ý bản thân cần học hỏi nhiều hơn và tuyệt đối sẽ không nói nhiều.
Đạo diễn Chu: "..." Lần, lần đầu tiên gặp 'tài nguyên già'* biết điều như vậy, vẫn có chút không quen.
(*) Tài nguyên già: Ý chỉ những diễn viên có kỹ năng diễn xuất và độ nổi tiếng vừa phải nhưng lại nhận được tài nguyên lớn (thường là được ưu ái/có người nâng đỡ).
Trợ lý lại càng vui mừng, vội vàng chụp ảnh gửi cho người đại diện xem: [Chị, chị mau nhìn này, chị Khả Khả thật sự đã hiểu chuyện rồi, chị ấy còn đi quan sát người khác quay phim, chăm chú học tập, chứ không trốn vào phòng nghỉ!]
Chị Trương: [Ha ha, không tin đâu.]
Trợ lý: "..."
Cô ấy cạn lời cất điện thoại, có chút nghĩ không thông, rốt cuộc là chị Trương đã trải qua chuyện gì mà lại mất niềm tin sâu sắc đến độ không chút lung lay vậy?
Người đang quay trên trường quay lúc này là cảnh kiếm tiên xuất hiện, đảm nhận vai sư tôn của nữ chính, phái nhóm nam chính đến điều tra trước.
Tuy rằng Trữ Tuyết đã rời giới vài năm nhưng kỹ năng diễn xuất vẫn xuất sắc như xưa, Lộ Sùng lại đang trong giai đoạn đỉnh cao sự nghiệp, chỉ với mấy câu thoại và nét mặt đã hoàn toàn nhập vai rồi.
Hệ thống đột nhiên nói: [Cô đoán xem ai là người yêu đơn phương?]
[Cậu đã hỏi như thế, chắc chắn là giữa hai người Lộ Sùng và Trữ Tuyết rồi.] Ánh mắt Úc Khả Khả không ngừng đảo quanh trường quay: [Trữ Tuyết vừa ly hôn không lâu, vậy Lộ Sùng yêu đơn phương Trữ Tuyết sao?]
Hệ thống: [Trả lời đúng rồi, thật ra Lộ Sùng đã yêu đơn phương Trữ Tuyết nhiều năm rồi, là nữ thần trong lòng anh ấy.]
Úc Khả Khả: [Vậy lần hợp tác này coi như là giấc mơ thành hiện thực sao?]
Hệ thống: [Còn phải nói nữa sao, từ cấp ba Lộ Sùng đã là fan của Trữ Tuyết, vì cô ấy mới vào giới giải trí. Ai ngờ anh ấy vừa ký hợp đồng với công ty quản lý thì Trữ Tuyết đột nhiên kết hôn rồi giải nghệ.]
Úc Khả Khả ngả ra sau: [Hay lắm, chuyện này đúng là quá kịch tính.]
[Có điều dù mấy năm nay anh ấy nản lòng thoái chí, trong thời gian đó vẫn chưa từng tiếp xúc với ai khác, chỉ đắm chìm và dốc lòng cho sự nghiệp.] Hệ thống nói tiếp: [Cho đến lần này Trữ Tuyết ly hôn quyết định quay lại, sau khi anh ấy biết được thì cố tình từ chối kịch bản phim điện ảnh, mà nhận lời đóng phim "Truyền thuyết kiếm tiên".]
Úc Khả Khả thốt lên một tiếng "Ngọt chết tôi rồi".
Một cảnh quay kết thúc, đạo diễn Chu ấn vào cảnh quay của Lộ Sùng, gọi: "Lộ Sùng, vừa rồi cậu thể hiện ánh mắt rất tốt, có điều cần phải kiềm chế lại một chút. Phải biết bây giờ cậu còn chưa nảy sinh tình cảm gì khác với sư tôn, vẫn nên giữ lại, sau đó cho Úc Khả Khả cảm nhận một chút."
Lộ Sùng khẽ thở dài như bị lời nói của đạo diễn Chu chọc cười, lập tức sờ mũi, làm dấu tay "ok". Sau đó, chỉ thấy anh ấy quay đầu cười thân thiện với Úc Khả Khả, rồi liếc nhìn Trữ Tuyết, gương mặt tràn đầy áy náy với vẻ xin lỗi.
Trữ Tuyết ra vẻ đã hiểu, trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng nở nụ cười thản nhiên, bầu không khí khi hai người nhìn nhau rất hòa hợp.
Tất cả những chi tiết nhỏ đều bị che giấu rất kỹ, không tài nào tìm thấy dấu vết.
Úc Khả Khả cười tủm tỉm tỏ ý không để ý, trong đầu lại vui vẻ nói chuyện: [Ha ha ha, lời này của đạo diễn Chu, vất vả lắm mới được tiếp xúc với người trong lòng, có thể kiềm chế được ánh mắt sao? Đã nhiều năm vậy rồi, 'nhà cũ bốc cháy'* đó má ơi.]
(*) Nhà cũ bốc cháy: Xuất hiện từ cuốn "Vây thành" của Tiền Chung Thư, ví người lớn tuổi yêu đương như nhà cũ bén lửa không thể dập tắt, chỉ số thông minh sụt giảm, dễ mất lý trí. Vốn dĩ những lời này ở trong sách chỉ mang hàm nghĩa trung tính, có điều hiện giờ càng ngày càng nhiều người sử dụng những lời này thường mang theo nghĩa xấu.
Hệ thống: [Anh ấy vẫn có vẻ rất kiềm chế đó, tối thiểu là không có ai phát hiện ra sự khác thường.]
[Thế này, kỹ năng diễn của Lộ Sùng đúng thật là rất tốt. Nếu không phải cậu nói thì tôi hoàn toàn không nhận ra được anh ấy yêu thầm Trữ Tuyết.] Úc Khả Khả đưa ánh mắt vô cùng hứng thú qua lại giữa hai người: [Khó trách Trữ Tuyết không phát hiện ra, thật sự là tự nhiên quá.]
Hệ thống: [Anh ấy rén quá, dù sao trong lòng anh ấy, Trữ Tuyết là đóa hoa lạnh lùng kiêu ngạo. Cho nên người này hoàn toàn không dám thể hiện ra ngoài, sợ sẽ bị từ chối.]
Úc Khả Khả: [Có thể hiểu được, giữ trong lòng nhiều năm, nào dám muốn nói là nói luôn?]
Hệ thống: [Cơ mà dù sao anh ấy cũng nên có chút tự tin, chẳng lẽ bản thân không thể tốt hơn người chồng cũ ngoại tình còn có ý đồ cuỗm tiền của cô ấy sao?]
[Thế thì lại quá đáng rồi, khỏi nhắc tên chồng cũ ấy, còn ghê hơn cả tên tra nam chính.] Úc Khả Khả thầm chê bai: [Nhìn người ta đi, cùng là ánh trăng sáng giấu kín trong lòng, sao lại cách biệt một trời một vực đến thế?]
Hệ thống lại lần nữa thả like.
Mà rốt cuộc đạo diễn Chu đã nhớ ra bên cạnh còn có người, thoáng nghiêng đầu đã thấy Úc Khả Khả cực kỳ ngoan ngoãn ngồi trên ghế dài, đôi mắt nhìn cảnh quay lộ rõ vẻ chăm chú.
Hiểu lầm cô đang nghiêm túc học hỏi kinh nghiệm, ông không khỏi bất ngờ nhưng sắc mặt vẫn dịu lại và gật đầu.
Tuy chỉ là 'tài nguyên già' nhưng thái độ vẫn rất khiêm tốn, hiếu học đó, có ý thức như vậy là tốt rồi.
Sau khi đã có ấn tượng tốt, đến lúc Úc Khả Khả vào diễn, dù cô đọc lời thoại hơi vấp váp, đạo diễn Chu, người trước giờ vốn răn dạy không hề nể nang, lại không trực tiếp nổi giận mà kiên nhẫn dạy dỗ cô, bảo cô thử lại lần nữa.
May mà Úc Khả Khả khá có thiên phú, sau khi được đạo diễn Chu chỉ bảo thì đã nhanh chóng tìm được cảm giác. Ngoại trừ cảnh quay đầu tiên bị NG không ít lần thì sau đó đều thuận lợi.
Điều này khiến những người khác trong đoàn phim vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần dây dưa quay đi quay lại nhiều lần cả buổi sáng cũng không khỏi kinh ngạc, ánh mắt nhìn cô cũng trở nên thân thiện hơn.
Đạo diễn Chu lại càng hài lòng, cảm thấy khả năng diễn của cô khá có hồn, giống như một viên minh châu bị phủ bụi, chỉ cần đánh bóng thêm chút là có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói lòa, yêu cầu với cô lại càng trở nên nghiêm khắc.
Cảnh quay buổi sáng nhanh chóng qua đi, Úc Khả Khả vừa ngồi xuống đã thấy hộp cơm trợ lý đưa tới.
Cô im lặng vài giây sau đó ngẩng đầu tròn mắt: "Đây là cho chị sao?"
Trợ lý khẽ ho một tiếng, nhỏ giọng nói: "Nghe nói là đạo diễn Chu yêu cầu đó, trước khi quay phim giai đoạn sau chị phải giảm hai cân rưỡi, cho nên bây giờ chỉ có thể ăn cơm giảm cân thôi."
Úc Khả Khả khiếp sợ: "... Em nhớ là đóng phim tiên hiệp, chứ đâu đến mức phải tu tiên thật?"
Chỉ với hộp cơm không dầu không muối này, hơn nữa lúc quay phim mức vận động bị ép phải căng hết cỡ, e rằng đến giai đoạn sau cô không chỉ giảm hai cân rưỡi mà có khi chỉ còn hai cân rưỡi cả da mất?
Thấy cô sắp gục xuống bàn, đôi mắt hạnh tròn long lanh cũng cụp xuống, trông thật đáng thương, trợ lý lập tức đỏ mặt, cuống quýt dời mắt đi không dám nhìn cô: "Cái này, cái này là chị Trương đã biết từ sớm, hơn nữa đã đồng ý rồi ạ."
Úc Khả Khả: "...?"
Hệ thống: [Ối, thì ra đây chính là "cùng nhau chơi một vố".]
Úc Khả Khả: [Giỏi thật]. Người đại diện của bạn vẫn là người đại diện của bạn, cảm giác như vẫn đang ở đây chờ cô vậy.
--- Trên hành trình của đời người, một hành khách đã mất đi ước mơ.
Thấy con cá ướp muối mất đi ước mơ đang lựa lựa hộp cơm không hề có chút vị thịt nào, hệ thống lập tức dỗ dành: [Đừng mất mát thế, vừa rồi tôi đi dạo một vòng, phát hiện buổi chiều cô còn một cảnh quay nữa, do phó đạo diễn phụ trách đó.]
Úc Khả Khả vẫn đang chìm đắm trong sự đả kích bị người đại diện chơi một vố: [Cho nên?]
Trong giọng nói hoạt bát của hệ thống ngập tràn sự cổ vũ: [Đương nhiên là có dưa để hóng, giữ vững tinh thần đi, cô làm được!]
Hả? Có dưa à?
Úc Khả Khả vươn tai, lập tức cảm thấy mình lại cân bằng được hết rồi.
Chỉ là ăn rau thôi mà, vì ăn dưa, chồn ta có thể làm được hết!
---
Lời tác giả:
Chị Trương: Đồ chăm chăm chỉ biết yêu đương đáng đời ăn rau dại!
Úc Khả Khả: Chị thật đỉnh!