Chương 11

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào giờ nghỉ trưa, hình ảnh tạo hình của Úc Khả Khả chính thức được công bố. Tuy nhiên, trái ngược với những bình luận sôi nổi và các từ khóa tìm kiếm rầm rộ dưới những bức ảnh khác, ảnh của cô chỉ nhận được phản hồi thưa thớt.
[... Ôi trời, đây là ai vậy? Tôi không nhận ra, cô ấy đã từng đóng phim nào chưa?]
[Để cô ấy đóng Hồ yêu ư, thật vậy sao? Dù nhìn có vẻ xinh đẹp đấy... nhưng sẽ không làm hỏng phim chứ? Đừng mà! (Kèm theo biểu cảm bức xúc, vặn vẹo, phát điên).]
[Có phải tôi mù rồi không? Với nhan sắc tuyệt đỉnh thế này, thật sự có thể vượt trội hơn nửa số ngôi sao trong giới, sao tôi lại không có ấn tượng gì nhỉ? (Ngửa người ra sau)]
[E hèm, hình như hơi quen mắt. Thử tìm kiếm xem, cô ấy đã đóng vài bộ phim ăn khách rồi nhưng chẳng để lại được ấn tượng nào cả.]
[Tài nguyên tốt thế này, chắc là 'tài nguyên già' rồi nhỉ? Đáng tiếc là dù có được nâng đỡ thế nào cũng không thể nổi tiếng.]
[Các bạn soi mói quá rồi đấy, tôi thấy cô gái này rất xinh đẹp, rất phù hợp với hình tượng yêu tinh trong suy nghĩ của tôi! Tin tưởng đạo diễn Chu!]
[Không biết khả năng diễn xuất thế nào, nhưng mà tấm ảnh này đẹp thật đấy! Cứ như thể nhìn thấy yêu tinh trong sách vậy, ngay cả fan nguyên tác cũng có thể chấp nhận được.]
Hệ thống lướt một vòng, tổng kết lại nói: [Tuyệt vời, rõ ràng là đến một fan trung thành cô cũng chẳng có, người đại diện không từ bỏ cô đúng là quá có lương tâm rồi.]
[Điều đó chứng tỏ tôi thậm chí không xứng đáng có anti-fan, đây là chuyện tốt mà.] Úc Khả Khả đăng Weibo theo yêu cầu, thản nhiên nói: [Hơn nữa, tôi vốn dĩ chính là 'tài nguyên già', tài nguyên mà em trai chồng đưa tới để bày tỏ lòng kính trọng, sao lại không tính chứ?]
Hệ thống: [... Da mặt cô vẫn dày như mọi khi nhỉ, hoàn toàn không cần tôi phải lo lắng.]
Bên này, Quý Cảnh Diệp vừa hay tin Úc Khả Khả đột nhiên bỏ đi, quả nhiên lại do Quý Lăng Hàn xúi giục. Anh vô thức gõ ngón tay xuống bàn, sắc mặt lạnh hẳn đi.
Anh thờ ơ cụp đôi mắt đen lại, che đi vẻ châm chọc nơi đáy mắt. Nhưng còn chưa kịp để trong lòng nảy sinh ý nghĩ tàn nhẫn, anh đã nghe được một loạt những lời nói khoác lác không biết ngượng của Úc Khả Khả.
... Em trai chồng, bày tỏ lòng kính trọng?
Quý Cảnh Diệp thoáng khựng lại, nhất thời không biết nên tức giận hay nên cười. Quý Lăng Hàn nó cũng xứng đáng sao?
Khi kịp phản ứng rằng mình đã vô thức đồng ý với cách nghĩ của Úc Khả Khả, lại bất mãn với thân phận của Quý Lăng Hàn, anh lập tức nhíu mày. Vẻ mặt kháng cự, rồi lại không nhịn được mà nhớ đến hôm đó cô tới tìm anh, đặc biệt tự nhiên coi mình là vị hôn thê, còn nói muốn kiểm tra anh...
Cô đúng là chuyển đổi thân phận quá nhanh, không hề gượng gạo chút nào.
--- Cũng đúng thôi, dù sao da mặt dày đã thành thói quen rồi.
Quý Cảnh Diệp khẽ nhếch đôi môi mỏng, mỉa mai cay nghiệt, lại không phát hiện ra sự lạnh lùng châm chọc người khác quanh mình đang dần dần tan đi.
Phim trường.
Hệ thống: [Ơ, giá trị ác hóa của nhân vật phản diện lại giảm xuống một chút rồi! Nhưng mà rõ ràng đâu có chuyện gì xảy ra nhỉ?]
Úc Khả Khả đã quen với sự thất thường của cái thang đo này: [Giảm hay không giảm, cậu nhìn cái thang tối đen như mực thế này thì có khác gì đâu? Không có thay đổi rõ ràng thì đừng nhắc nữa, giữ thể diện một chút.]
Hệ thống cãi lại với giọng điệu quật cường: [... Đương nhiên rồi.]
Đó cũng là một điểm chứ, sao cô có thể coi thường một điểm giảm chứ!
...
Buổi chiều, Úc Khả Khả có một cảnh quay, thực sự là do phó đạo diễn phụ trách.
So với đạo diễn Chu nghiêm túc, cứng nhắc, phó đạo diễn luôn cười ha hả, nhìn có vẻ dễ tính hơn nhiều.
Có lẽ vì bối cảnh của Úc Khả Khả, khi đối mặt với cô, ông ấy thể hiện rất có chừng mực, nói chuyện cũng rất khéo: "Chắc cô Úc đã thuộc lời thoại kha khá rồi chứ? Bởi vì trong cảnh quay tiếp theo, cô khá quan trọng, có thể sẽ phải quay lại mấy lần, thật là vất vả cho cô Úc."
Buổi sáng phó đạo diễn không ở trường quay, không biết Úc Khả Khả thể hiện thế nào. Nhưng ông biết rõ ràng cô được bên đầu tư đưa vào như thế nào, lúc trước đạo diễn Chu còn lo lắng bàn với ông ấy về việc này mà.
Lo Úc Khả Khả không diễn được, quay đi quay lại nhiều lần sẽ phát cáu, đương nhiên ông ấy muốn dỗ dành trước. Dù sao trong bộ phim này, ngoại trừ cô ra thì không có nhân vật nào đáng phải chú ý cả.
Nghe được ý sâu xa của ông ấy, Úc Khả Khả cũng không để tâm, chỉ gật đầu nói lời cảm ơn.
Nhưng vì lúc nghỉ trưa hệ thống đặc biệt nhắc đến phó đạo diễn, cô không khỏi nhìn ông ấy thêm: [Vậy nên 'dưa' cậu nói có liên quan đến người này không?]
Hệ thống: [Hơi phức tạp, đợi cô quay xong rồi nói sau.]
Thế này chẳng phải càng khiến người ta muốn biết hơn sao?
Úc Khả Khả lập tức nóng ruột: [Cậu cố ý trêu chọc tôi.]
Tuy là phàn nàn thế nhưng cô vẫn giống như con lừa bị treo cà rốt, vẫn cam tâm tình nguyện dấn thân như mọi khi.
Cảnh quay này đúng lúc cô diễn chung với nữ phụ số hai, chính là nữ chính trong truyện gốc Lê Hinh Nhụy.
Là ánh dương nhỏ mà Quý Lăng Hàn chôn giấu trong lòng, nếu xét trong giới giải trí thì gương mặt cô ta không quá đẹp nhưng lại có nét thanh thuần, khi cười lên ngập tràn sức sống, rất có độ nhận diện.
Cô ta diễn tiểu sư muội yếu đuối, đáng yêu trong môn phái của nam chính. Nàng vừa yêu nam chính lại sùng bái sư tỷ Hồ Yêu. Sau này, khi thân phận của Hồ Yêu bị bại lộ, nàng còn định đuổi theo chất vấn nhưng giữa chừng lại bị người của Ma tộc bắt đi. Trời xui đất khiến thế nào lại trở thành Thánh nữ Ma tộc vô tâm vô tình.
Bây giờ đang quay cảnh tiểu sư muội đi theo sau Hồ Yêu, vắt óc tìm cách hỏi thăm tung tích của nam chính.
Khả năng diễn của Lê Hinh Nhụy khá tốt, rõ ràng có nền tảng tốt về lời thoại. Cảnh quay này chỉ NG ba bốn lần là đã có thể phối hợp tương đối ăn ý với Úc Khả Khả rồi.
So với Quý Lăng Hàn, Úc Khả Khả không có ý kiến gì với cô ta, không gọi là chán ghét cũng không đến mức thích gì cả. Chỉ là mỗi lần nghĩ đến việc bị nam chính kéo đến làm bia đỡ đạn thì lại vô thức thấy hơi nhói lòng.
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy vẫn nên cố gắng hết sức để trốn tránh thì tốt hơn.
Nhưng hiển nhiên, Lê Hinh Nhụy không nghĩ như vậy.
Sau khi kết thúc cảnh quay này, Úc Khả Khả ra vẻ thản nhiên nhưng thực tế lại bước nhanh đi tìm chỗ. Đang định nghe hệ thống kể chuyện thì đột nhiên bị gọi lại.
"Cô, cô Úc." Lê Hinh Nhụy căng thẳng thấy rõ, rụt rè nói: "Chúng, chúng ta lại có dịp ở cùng một đoàn phim rồi, thật là trùng hợp."
Không ngờ cô ta lại đi theo đến gần, Úc Khả Khả thoáng dừng lại, quay đầu cười với cô ta: "Đúng vậy, thật là trùng hợp."
Cô nhớ rõ trong truyện gốc, sau khi nữ chính nhận ra tình cảm của mình dành cho nam chính, lại vì hiểu lầm quan hệ giữa nguyên chủ và Quý Lăng Hàn, muốn rời xa nhưng lại nhiều lần gặp lại nam chính. Được anh ta kín đáo giúp đỡ, cứ thế đấu tranh nhưng không cách nào từ bỏ được tình yêu dành cho anh ta.
Sự trùng hợp khiến cô ta vui vẻ không ngừng lúc này, đến lúc đó sẽ trở thành nỗi khổ sở buộc phải chịu đựng.
Thật là hành hạ nhau mà.
Úc Khả Khả không muốn dính vào rắc rối, cũng chẳng muốn chịu khổ, không khỏi nhíu mày lắc đầu.
Yêu đương khổ lắm, hãy để cho cái người yêu đương này chịu đi, dù sao thì cô cũng không muốn làm.
Có điều, cái quan trọng nhất vẫn là tin nóng mới. Úc Khả Khả bèn vội vàng hỏi: [Vậy rốt cuộc chuyện bát quái của phó đạo diễn là gì vậy? Nói cho đàng hoàng trước đi, nếu không đủ kịch tính thì cậu đúng là có lỗi với sự chờ đợi của bà đây.]
Hệ thống: [Đừng vội, có thấy nam phụ số hai và nữ phụ số hai không?]
Úc Khả Khả đưa mắt nhìn qua, đã thấy một đôi nam nữ cười nói vui vẻ ở trường quay, cả hai đều có gương mặt rất nổi bật.
Nhìn dáng vẻ hai người họ đang cười nói, có lẽ quan hệ khá tốt.
Hệ thống: [Lúc trước hai bọn họ quay một bộ phim chiếu mạng, tạo hiệu ứng cặp đôi rồi bất ngờ nổi tiếng nên đã chuyển thành mối quan hệ yêu đương theo hợp đồng.]
Úc Khả Khả không hề bất ngờ: [Rồi sao?]
[Lần này hai bọn họ cùng vào đoàn phim "Kiếm tiên", lấy lý do thoái thác với đối phương rằng họ vào được là nhờ thông qua thử vai. Nhưng thực tế, cả hai đều dựa vào quy tắc ngầm để có được vai diễn.] Hệ thống nói: [Cho nên hai bên đều cho rằng đối phương dựa vào thực lực, chỉ có mình là dùng thân thể đổi lấy. Lúc này nhìn bên ngoài thì có vẻ hài hòa nhưng thực tế là đã nảy sinh lòng ghen ghét rồi.]
Úc Khả Khả trực giác mách bảo chuyện bát quái này không hề đơn giản: [Kim chủ của bọn họ có vấn đề à?]
[Đúng vậy, đây mới là điểm mấu chốt!] Hệ thống nói cực kỳ sinh động: [Hai người đều không biết thật ra đối tượng mà bọn họ qua đêm cùng là một người.]
Úc Khả Khả lập tức ngồi thẳng người, lờ mờ cảm thấy mình đã đoán ra là ai: [Chẳng lẽ người đó là ---]
Cuối cùng hệ thống sảng khoái trả lời: [Đúng vậy, chính là phó đạo diễn, ông ta ăn tạp cả trai lẫn gái.]
Được lắm, thật đúng là quan hệ tam giác phức tạp nhất.
Cô tràn đầy hứng thú hỏi đến cùng: [Vậy phó đạo diễn có biết không?]
[Ông ta quen làm chuyện này rồi, không chú ý đến mối quan hệ của bọn họ, đương nhiên sẽ không biết được mối quan hệ giữa bọn họ.] Hệ thống nói với vẻ suy đoán: [Có điều dựa vào sở thích dắt theo em họ chơi 'threesome' với nghệ sĩ thì có lẽ dù có biết bọn họ là mối quan hệ yêu đương hợp đồng thì cũng chỉ càng thêm phấn khích, nghĩ đến việc dứt khoát chơi một lần luôn sao?]
Úc Khả Khả: [Cái này thì chưa chắc, biết đâu phó đạo diễn lại đơn phương hưởng thụ kiểu kích thích "Tôi biết các người không biết" này thì sao?]
Hệ thống: [? Cô hiểu rõ vậy.]
Úc Khả Khả: [Ngại quá, ngại quá.]
Cuối cùng đã ăn được chuyện bát quái mình muốn, Úc Khả Khả không khỏi cảm thấy mỹ mãn. Lại nhìn cảnh phó đạo diễn chỉ đạo hai người họ quay phim thì vô thức thêm một tầng 'bộ lọc vàng'.
Giống như nói đến chuyện thú vị, nam phụ số hai và nữ phụ số hai đột nhiên đối mặt cười cười, hương vị 'đường hóa học' của cặp đôi hợp đồng rất rõ ràng.
Úc Khả Khả: [Chà, phó đạo diễn đang lén lút sờ eo của nữ phụ số ba.]
Hệ thống: [Cô bị chắn tầm nhìn ở góc này, vừa rồi nam phụ số hai và phó đạo diễn lén lút nắm tay ở phía dưới.]
Úc Khả Khả lập tức cực kỳ căm phẫn: [? Chơi lớn đến thế ư, thật sự không thể nhìn nổi! Có thể viết huyết thư yêu cầu đổi vị trí để có thể xem được toàn cảnh không!]
Cô và hệ thống nghiêng người qua lại để nhìn, hoàn toàn không hề chú ý tới Lê Hinh Nhụy đã sớm bị lãng quên, lúc này đang lộ ra vẻ vui vẻ.
Lúc Lê Hinh Nhụy đuổi theo đến gần, thật ra đã chuẩn bị tinh thần gặp phải trắc trở, nhưng lại bất ngờ không kịp đề phòng khi nhìn thấy Úc Khả Khả nở nụ cười với mình thì lập tức sững người, rồi lại chăm chú nhìn cô.
Nói cũng kỳ, cô ta có vẻ không có duyên với bạn bè, từ nhỏ đến lớn đều không thể kết bạn một cách đàng hoàng. Cũng chỉ có người bạn chơi từ bé ở cô nhi viện là Quý Lăng Hàn, gần đây mới gặp lại, từ từ quen thuộc trở lại.
Điều này càng khiến cô ta tin tưởng vào cái gọi là duyên phận đã đến.
Mà Úc Khả Khả cũng vậy, không phải một hai lần hai người gặp nhau ở đoàn làm phim rồi. Mặc dù chưa từng nói chuyện với nhau nhưng vẫn khiến Lê Hinh Nhụy cảm thấy rất thân thiết.
Trong mắt cô ta, tất cả những chuyện này đều là do duyên phận chỉ dẫn.
--- Tuy nhiên cô ta không biết, thứ mà mình cho rằng nhìn như lẽ thường trùng hợp, chẳng qua là sau lưng có người cố tình sắp đặt.
Cũng bởi vậy, Lê Hinh Nhụy rất muốn làm quen với Úc Khả Khả, nhưng nghĩ đến dáng vẻ trước kia lúc cô không có cảnh diễn đều vào phòng nghỉ, không quá thích trao đổi với người khác thì cô ta lại có phần lùi bước.
Cho đến lần gặp mặt này, cũng không biết vì sao, trực giác cô ta cảm thấy Úc Khả Khả có một chút thay đổi nào đó, lại càng khiến người ta muốn thân thiết hơn.
Vì thế, người vẫn luôn nhát gan như cô ta, sau một thoáng đấu tranh nội tâm vẫn cố lấy dũng khí để bắt chuyện.
Cô ta vốn còn nghĩ, nếu như Úc Khả Khả không nhớ rõ mình là ai thì sẽ tự giới thiệu lại, không ngờ cô lại nhớ rõ mình.
Việc này khiến Lê Hinh Nhụy được ưu ái đến mức hốt hoảng, đồng thời cực kỳ sung sướng nghĩ: Thật vậy, muốn kết bạn vẫn phải dựa vào sự chủ động đó.
"Cô..."
Cô ta hít một hơi thật sâu, lại nhỏ giọng hỏi dò: "Tiếp đó không có cảnh quay nữa, nhưng tôi xem kịch bản thì ngày mai chúng ta còn có cảnh diễn chung. Lúc cô Úc về, có tiện tập thoại với tôi một lúc không?"
... Hử?
Úc Khả Khả đang sung sướng xem 'kịch' thì nghe được lời mời kỳ quái này, nhất thời không thể phản ứng kịp. Lúc cô quay đầu lại, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ ngơ ngác rất rõ.
Mặt Lê Hinh Nhụy lập tức đỏ bừng lên.
Hệ thống chợt cảm thán: [Cảnh này, đột nhiên tôi muốn cho nam chính nhìn thấy.]
Úc Khả Khả: [? Đừng ép tôi chửi cậu lúc đang vui, nói cho đàng hoàng vì sao cậu lại phải nhắc đến anh ta, xui xẻo gì đâu chứ.]
Hệ thống: [Không có gì, chỉ cảm thấy anh ta với chú hai của cô chắc chắn có sự đồng cảm, khẳng định đến lúc đó mặt còn xanh hơn cả đầu.]
Úc Khả Khả: ... ?
---
Lời tác giả:
Mặt còn xanh hơn cả đầu - Quý Lăng Hàn: ?
Úc Khả Khả còn đang chìm đắm trong thú vui hóng chuyện: Quan hệ tam giác rối như mớ bòng bong, cái này mà chịu được sao? Những hình ảnh chất lượng như thế, a a a a mau cho tôi xem đi!