Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Sự Cố Khó Đỡ Ở Phòng Trang Điểm
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Úc Khả Khả: [...] Úc Khả Khả cuối cùng cũng kịp phản ứng: !!! [Cậu vừa nói gì cơ?]
Cô vừa tháo dây cáp, suýt chút nữa thì không đứng vững, mặt cô đầy vẻ không thể tin nổi, trợn tròn mắt: [Tôi không nghe lầm đấy chứ? Ai bị bại lộ cơ?]
Hơn nữa, sao lại có chuyện của Lê Hinh Nhụy ở đây? Dù cô ta là nữ chính trong truyện gốc, nhưng điều đó không có nghĩa cô ta có cái thể chất gây chuyện, đi đến đâu cũng --- Khoan đã, hình như cô ta đúng là có cái thể chất gây rắc rối thật.
Úc Khả Khả nhanh chóng hiểu ra. Cô nhớ trong truyện gốc, đúng là Lê Hinh Nhụy luôn vô tình gây ra sự cố, hoặc là không cố ý làm phật lòng người khác, sau đó lại chạy đến chỗ nam chính cầu xin giúp đỡ.
Và sau đó, luôn luôn là thân chủ cũ này bị lợi dụng làm lá chắn.
Úc Khả Khả cảm thán: [Đúng là vầng hào quang nữ chính gây rối mà, vậy thì không sao rồi.]
Dường như hệ thống cũng cảm thấy khó tin nổi, thì thầm kể với cô: [Chuyện là thế này nè...]
Mười phút trước.
Trước khi Lê Hinh Nhụy quay cảnh cuối cùng, cô phát hiện lớp trang điểm bị nhòe một chút, muốn tìm thợ trang điểm dặm lại.
Với địa vị chưa nổi tiếng hiện tại, cô ta không có phòng nghỉ riêng. Không ngờ vì thợ trang điểm đột nhiên đau bụng gấp gáp đi vệ sinh, lại quên thông báo về việc thay đổi địa điểm, nên cô ta cứ thế đi đến phòng trang điểm mà mình vẫn thường dùng trước đây.
Dù nghe thấy vài tiếng động kỳ lạ ở cửa ra vào, nhưng Lê Hinh Nhụy không hề nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy bên trong có người cũng rất bình thường, thế nên trực tiếp đẩy cửa ra.
Sau đó, cô ta và nam phụ số hai đang ở đối diện cánh cửa bốn mắt nhìn nhau. Lê Hinh Nhụy chỉ cảm thấy đầu óc bỗng nhiên trống rỗng, thậm chí không hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì: "..."
Hiển nhiên Lê Hinh Nhụy chưa có kinh nghiệm xử lý chuyện tương tự. Cô mắt tròn xoe nhìn chằm chằm một lúc lâu, người vẫn đờ đẫn đứng ngây ra tại chỗ, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Còn nam phụ số hai thì hoàn toàn không ngờ rằng cửa phòng trang điểm lại không khóa, hơn nữa còn có người xông vào.
Vì thế, trong khoảnh khắc chạm phải đôi mắt vô cùng trong trẻo của Lê Hinh Nhụy, anh ta chợt giật mình hoảng hốt, vô thức kêu to một tiếng rồi nhảy dựng lên.
Ngay sau đó là một trận hỗn loạn, trong phòng trang điểm chỉ nghe thấy một loạt tiếng "A".
"A a a---!"
"--- A!"
"... A, a?"
Hóa ra, ngay lúc anh ta định che chắn cơ thể, đầu gối lại xui xẻo không ngờ trực tiếp cụng phải chỗ hiểm đang hưng phấn của phó đạo diễn.
Còn phó đạo diễn thì vì nghe thấy tiếng động mà bị phân tán sự chú ý, vốn không nghĩ tới sẽ bị tấn công bất ngờ, thế nên không kịp tránh. Nhất thời bị cụng đau kêu thảm thiết, lập tức rũ xuống.
Ngược lại, em họ của phó đạo diễn chưa kịp tham gia, do đó thoát được một kiếp. Nhưng lúc này nhìn thấy mặt Lê Hinh Nhụy lúc xanh lúc đỏ, ông ta mấp máy môi "A" mãi, ngay cả một câu đơn giản cũng không nói nên lời.
Đám người chìm trong hỗn loạn: "..."
Tình hình thoáng chốc lại trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
"Xin, xin lỗi, tôi không cố ý!" Cuối cùng Lê Hinh Nhụy cũng kịp phản ứng, lập tức đỏ mặt, liên tục lùi về sau vài bước, lắp bắp nói xin lỗi với bọn họ: "À, tôi, tôi không thấy gì cả! Thật sự xin lỗi!"
"Cô đứng lại đó cho tôi---" Thấy cô ta cúi người nói xin lỗi xong, loạng choạng xoay người bỏ chạy, phó đạo diễn đang ôm lấy chỗ đau với vẻ mặt đầy đau khổ, hoàn toàn không thể đuổi kịp, mặt lập tức tối sầm lại.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào cửa ra vào đã không còn một bóng người, ánh mắt sắc lạnh như tẩm độc khiến người ta sợ hãi.
Em họ của phó đạo diễn cũng là nhân viên trong đoàn làm phim, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, mặt biến sắc hẳn đi: "Làm sao bây giờ, anh? Chuyện chúng ta bị cô ta phát hiện, tuyệt đối không thể để cô ta đi kể lung tung---"
"Câm miệng! Nếu như cô ta thông minh thì chắc chắn sẽ không nói gì đâu." Trên mặt phó đạo diễn đã mất đi vẻ hiền lành tươi cười vẫn luôn có, đợi đến khi cơn đau cuối cùng miễn cưỡng giảm bớt, ông ta đứng lên lập tức nổi giận tát nam phụ số hai một cái: "Giờ mau chóng dọn dẹp cho tôi, vẫn chưa đủ mất mặt sao?"
...
Úc Khả Khả nghe xong cả câu chuyện: "..."
Tưởng tượng ra cảnh tượng hỗn loạn ấy, cô thật sự không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tuy trước đó nghe hệ thống nói, cô có thể cảm nhận được tình cảnh lúc đó buồn cười đến mức nào, nhưng không ngờ rằng diễn biến thật sự còn kỳ lạ hơn cả tưởng tượng.
Úc Khả Khả: [Ha ha ha, cứu mạng tôi! Lê Hinh Nhụy đúng là nhân tài, cô ta lại thật sự xem hết cả quá trình rồi mới biết đường bỏ chạy!]
Hệ thống: [Cô ta chưa từng gặp phải chuyện này, trực tiếp bị dọa cho choáng váng mất rồi.]
Úc Khả Khả nghĩ ngợi rồi đồng ý: [Cũng đúng, tình cảnh đó đúng là quá khó cho người hướng nội rồi.]
Chỉ e rằng cô ta lúc này còn cảm thấy xấu hổ muốn chết hơn cả những người trong cuộc bị bắt gặp trong vụ drama đó.
Nói đến đây, Úc Khả Khả không nhịn được muốn cười, nhưng lại ngại xung quanh có người, cuối cùng vẫn cố gắng nhịn cười.
Sau đó cô làm vẻ nghiêm túc, trong lòng làm bộ làm tịch thắp nến cầu nguyện cho phó đạo diễn: [Này là vừa bị hoảng sợ mà sinh lý cũng bị ảnh hưởng, không biết sau này còn có thể 'lên' được không, hy vọng ông ta sẽ không bị ám ảnh tâm lý.]
Hệ thống cũng thắp nến theo: [Cái này khó nói lắm, vậy thì chúc ông ta sẽ không bị làm sao.]
Úc Khả Khả thầm chậc lưỡi mấy tiếng, vừa thật thà vừa chân thành hỏi thăm: [Thế bây giờ Lê Hinh Nhụy kia thế nào, mắt cô ta vẫn ổn chứ?]
Hệ thống: [Cô ta ôm mặt úp vào góc tường cả buổi, bây giờ miễn cưỡng bình tĩnh lại được một chút rồi.]
Úc Khả Khả tưởng tượng ra hình ảnh đó, suýt nữa lại phì cười: [Có thể tưởng tượng được tâm trạng muốn bùng nổ của cô ta lúc này.]
Dù cho là ai bất ngờ gặp phải một đám đàn ông thẳng thắn "tiếp xúc" với nhau thì đều sẽ thấy chướng mắt, hơn nữa còn chịu tổn thương tâm lý sâu sắc.
Vừa dứt lời, cô nhìn thấy Lê Hinh Nhụy với gương mặt đầy vẻ hoảng hốt từ phía hậu trường đi tới, lộ vẻ hồn bay phách lạc.
Úc Khả Khả cảm thấy đồng cảm sâu sắc lắc đầu: [Thật thảm, cô gái này thảm quá đi mất.]
"Chị Khả Khả!"
Vô tình liếc thấy Úc Khả Khả, mắt Lê Hinh Nhụy lập tức sáng rực như nhìn thấy cứu tinh, đi đến với vẻ tội nghiệp: "Chị không biết vừa rồi em---"
Nhưng nói được nửa câu, dường như cô ta nghĩ đến gì đó, lộ vẻ băn khoăn rõ rệt rồi đột ngột dừng lại, suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi, mặt đỏ bừng.
Úc Khả Khả đầy hứng thú hỏi theo: "Vừa rồi làm sao cơ?"
Lê Hinh Nhụy rối rắm thấy rõ, có lẽ là xuất phát từ việc lo lắng chuyện có thể sẽ liên lụy đến Úc Khả Khả, cô ta vẫn ủ rũ lắc đầu: "Không có gì, chỉ là... có lẽ em hơi mệt, đỡ hơn rồi."
Vốn Úc Khả Khả còn muốn chờ xem quá trình đấu tranh nội tâm của cô ta, không ngờ cuối cùng lại không nói gì cả. Cô thoáng ngừng lại, không hỏi thêm gì nữa, chỉ nở nụ cười: "Vậy cô mau điều chỉnh lại một chút đi, sắp tới cảnh quay của cô rồi, đừng để đến lúc đó bị mắng."
Lê Hinh Nhụy vô thức gật đầu, đợi đến khi cô ta bước vào trường quay thì mới chợt nhận ra --- Cô còn chưa kịp dặm lại trang điểm nữa!
Đang lúc cô ta dở khóc dở cười chuẩn bị đón cơn giận của đạo diễn thì cuối cùng thợ trang điểm bị tiêu chảy đã kịp thời xuất hiện trước mặt cô ta, không nói gì đã lập tức kéo người đi dặm lại.
Lê Hinh Nhụy cảm động đến suýt khóc. Khi đối diện với sự biết ơn của cô ta, mặt thợ trang điểm lại đầy vẻ áy náy xua tay xin lỗi và giải thích với cô ta: "Thật ra là tôi gặp cô Úc mới biết được cô ở đây đó. Thật hết sức xin lỗi cô Lê, tôi quên báo cho cô là phòng trang điểm của cô đã bị người khác chiếm dụng, tạm thời phải đổi chỗ."
Nếu như lúc trước, có lẽ Lê Hinh Nhụy còn khách sáo nói vài câu xã giao, nhưng bây giờ, suốt quá trình cô ta chỉ im lặng, lo rằng mình không cẩn thận lỡ lời gì đó. Sau đó lại thầm cảm ơn Úc Khả Khả sâu sắc: Không hổ là chị Khả Khả, thật đúng là quá đáng tin cậy hu hu hu, kịp thời cứu được cái mạng nhỏ của cô ta!
Còn Úc Khả Khả, người đang được nữ chính cảm kích, lúc này không có cảnh quay nên đang chăm chú nhìn với đôi mắt lấp lánh vào lối ra của hậu trường.
Úc Khả Khả: [Ra chưa, ra chưa hệ thống ơi?]
Hệ thống: [Đừng giục, đừng giục, sắp rồi.]
Ngay lúc hệ thống báo, cuối cùng Úc Khả Khả ra vẻ lơ đãng bắt gặp những người trong cuộc.
Chỉ thấy hai người chậm chạp từ hành lang đi ra, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Phó đạo diễn vẫn luôn cười khà khà rất biết điều, sắc mặt lúc này đang u ám, miễn cưỡng thẳng lưng, dường như muốn che giấu đi cơn đau nhức ở bên dưới. Nhưng nhìn tư thế đi khập khiễng kia, cùng với gương mặt thi thoảng lại vặn vẹo thì có thể thấy được, rõ ràng ông ta giả bộ không thành công lắm.
Và em họ ông ta, hóa ra là nhân viên tổ trang phục, đang cúi đầu đi theo sau, trên mặt vẫn còn sót lại sự hoảng sợ khi bị phát hiện. Có điều theo ánh mắt ông ta thi thoảng nhìn anh họ thì lại có vẻ toát ra sự hoảng sợ kèm theo vẻ thấu hiểu như chính mình đã từng trải qua, cùng với nỗi thông cảm không đành lòng nhìn thẳng.
Ánh mắt phức tạp của ông ta, thật sự có thể sánh với đồ thị phân tích hình quạt.
Úc Khả Khả vô tình đi ngang qua, gương mặt mang theo ý cười lịch sự, gật đầu với bọn họ coi như chào hỏi.
Hiển nhiên phó đạo diễn và em họ không phát hiện ra tâm trạng hóng chuyện của cô, chỉ biết phát huy kỹ thuật diễn xuất che giấu tài tình hơn. Tuy rằng tâm trạng cực kỳ hoang mang nhưng không muốn làm phật lòng cô nên vẫn che giấu bằng nụ cười miễn cưỡng.
Đợi đến khi bọn họ từ từ lướt qua, Úc Khả Khả vừa nãy còn lộ vẻ tự nhiên như không có gì, lập tức không giả vờ nổi nữa mà bật cười thành tiếng: [Ha ha ha, tôi cười đau cả bụng, đây chắc chắn là cảnh tượng đi vào lịch sử! Mau ghi lại, ghi lại.]
Hệ thống còn cảm thán cùng cô: [Cô không biết đâu, cảnh chạm mặt trùng hợp đầy vẻ kỳ diệu, thật sự chấn động địa cầu.]
Úc Khả Khả: [Cho nên bây giờ ông ta vẫn có thể gắng gượng đi, thật sự là rất có nghị lực đó.]
[Dù sao người ta vẫn phải giữ thể diện mà, chắc chắn không thể để bị người khác phát hiện ra.]
Về phần nam phụ số hai, vì muốn tránh mặt bọn họ nên tạm thời vẫn đang ở lại trong phòng trang điểm, không có cách nào chiêm ngưỡng được biểu cảm của anh ta, đúng là tiếc nuối vô cùng.
Nhưng có thể trông thấy vẻ mặt đặc sắc của hai người này, Úc Khả Khả đã rất thỏa mãn rồi.
-- Hóng chuyện thật sự khiến người ta thích thú, cứ muốn ở trong chốn hóng chuyện mãi không rời đi!
Đợi đến khi kết thúc một ngày quay phim, Úc Khả Khả lại nghe hệ thống tán gẫu với cô: [Phó đạo diễn gắng gượng đến lúc này cuối cùng cũng không gắng nổi nữa, hình như cơn đau mãi không giảm bớt còn sưng to lắm. Ông ta thật sự không có cách nào, chỉ đành sợ hãi xin nghỉ để đi khám bác sĩ.]
Úc Khả Khả đã đoán được từ trước, dù sao thứ đàn ông để ý nhất chẳng phải "người anh em" của mình sao? Cô còn bất ngờ vì ông ta lại có thể gắng gượng đến bây giờ mới có ý đi khám bác sĩ.
Úc Khả Khả: [Ông ta dùng lý do gì để xin nghỉ thế? Tôi nhớ ngày mai ông ta còn có lịch quay, có thể về kịp không?]
Hệ thống: [Lúc trước đó ông ta khập khiễng đã nói với đạo diễn Chu là mình không cẩn thận trượt chân rồi, bây giờ xin nghỉ thì đương nhiên đạo diễn Chu sẽ đồng ý, còn hỏi thăm có cần cử người đưa ông ta đi không, nhưng đã bị ông ta từ chối rồi.]
Úc Khả Khả: [Chắc chắn là không dám, cho người đi cùng thì chẳng phải sẽ lộ ra mình có vấn đề ở chỗ nào sao?]
Nghĩ vậy, Úc Khả Khả lại tò mò: [Lòng tự trọng của ông ta mạnh mẽ thế, có khi không dám vào bệnh viện đâu, lỡ đâu gặp phải người quen thì chẳng phải sẽ là cảnh tượng mất mặt quy mô lớn sao?]
[Cho nên ông ta không đi bệnh viện, chỉ tìm phòng khám tư thôi.] Hệ thống nói: [Ông ta khá quen với bác sĩ của phòng khám tư, trước kia những đối tượng quy tắc ngầm gặp vấn đề đều được ông ta mang đến đó trị bệnh.]
Úc Khả Khả chê bai: [Giới này thật loạn mà, chơi thế mà không sợ mang bệnh vào thân.]
Hệ thống: [Họ làm biện pháp bảo vệ tốt lắm, còn thường xuyên đi khám, đương nhiên là chẳng có gì đáng sợ cả.]