Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì tối qua vô cùng sôi động, hơn nữa lại được ăn khuya no bụng, nên đến sáng hôm sau, lúc Úc Khả Khả tỉnh lại, gương mặt rạng rỡ hẳn lên, so với trạng thái ngày hôm qua thì như biến thành người khác vậy.
Đi theo cô tới phim trường, cô trợ lý liên tục nhìn cô đầy thắc mắc: "Chị Khả Khả, tối qua chị không lén ăn gì chứ?"
Úc Khả Khả thản nhiên: "Nói gì lạ vậy, xung quanh đây có gì đâu, chị lén ăn ở đâu được?"
Cô trợ lý nghĩ cũng thấy đúng, lúc Úc Khả Khả đến đoàn làm phim không mang đồ ăn, gần khách sạn cũng không thể đặt đồ ăn giao tới, không thể nào lén ăn được.
Nhưng trạng thái này lạ thật, rõ ràng hôm qua vì bị ép giảm cân, sáng ra cô đã uể oải, không có tinh thần rồi, sao hôm nay lại khỏe khoắn như vậy.
Hay là... chẳng lẽ có ai đó lén lút cho Úc Khả Khả ăn sau lưng cô ấy sao?
Ánh mắt cô trợ lý lập tức trở nên sắc bén: Như cô Lê vừa gặp nghệ sĩ nhà mình đã sấn sổ lại gần cũng có phần khả nghi!
Chứng kiến cô trợ lý không hề giảm bớt nghi ngờ, thậm chí còn định lấy điện thoại báo cáo chị Trương, Úc Khả Khả lập tức suy nghĩ, khẽ hắng giọng một tiếng: "Thật ra là thế này."
Cô làm vẻ bí hiểm, sau đó thành công thu hút sự chú ý của cô trợ lý nhỏ, cúi đầu thì thầm: "Tối qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, cực kỳ sôi động."
Cô trợ lý vô thức đáp: "Sau đó thì sao?"
Úc Khả Khả: "Sau đó chị mải mê hóng chuyện, 'ăn dưa' cực kỳ hăng say, đến quên cả đói bụng."
Cô trợ lý: "... ?"
Nhìn gương mặt ngây thơ vô hại này, cô ấy không khỏi lộ vẻ mặt khó tả, sao cứ cảm thấy như mình lần đầu tiên biết về nghệ sĩ nhà mình, hóa ra chị Khả Khả lại là người thích hóng chuyện đến thế à?
Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.
Có điều...
Cô trợ lý háo hức, không kìm được hạ giọng theo, lén lút ghé sát tai hỏi: "Tối qua đã xảy ra chuyện gì thế ạ?"
"Thì tối qua cái người..."
Úc Khả Khả dùng ngữ điệu lên bổng xuống trầm, kể lại chuyện tối qua cho cô ấy nghe. Thấy vẻ mặt cô trợ lý thay đổi liên tục theo diễn biến câu chuyện, lúc nín cười lúc thì hoảng sợ, cô liền biết lần này đã ổn rồi.
Vì vậy cô hắng giọng, hỏi một cách đầy thâm ý: "Em nói xem có phải rất nhiều tin tức không?"
Vẫn chưa nghe rõ ai gõ cửa phòng ai, ai mở cửa, ai không có mặt trong phòng thì cô trợ lý đã gật đầu theo bản năng.
Úc Khả Khả ân cần gợi ý: "Vậy có cảm thấy rất no không?"
Cô trợ lý hơi chần chừ, rồi gật đầu chậm rãi.
"Em xem, đây chính là tác dụng kỳ diệu của món ăn tinh thần đó." Úc Khả Khả nghiêm túc vỗ vai cô ấy, nói với vẻ hùng hồn: "Chỉ cần thỏa mãn về tinh thần thì cơ thể có đói khát cũng chẳng hề gì."
"Vì nguyên nhân này nên tinh thần chị mới phấn chấn như vậy, chắc lúc này em cũng hiểu rồi chứ?"
Cô trợ lý cứ thấy sai sai chỗ nào đó nhưng hình như lại không sai chút nào: "... Chắc là đúng."
Hệ thống: [Chậc chậc, cô bé này bị cô lừa rồi.]
[Nói gì lạ vậy, tôi là người thẳng thắn thật thà thế này, chỉ muốn chia sẻ 'dưa' cho cô ấy thôi mà.] Úc Khả Khả cười tít mắt nói: [Quả nhiên, không có người không thích 'ăn dưa', nếu có người không hứng thú thì chắc chắn là vì 'dưa' chưa đủ hấp dẫn!]
Hệ thống tỏ vẻ đồng ý với chuyện này, đồng thời cũng nêu ra một ý kiến khác: [Tôi cảm thấy nhân vật phản diện chắc chắn không thích 'ăn dưa'.]
Úc Khả Khả vẫn kiên trì như trước: [Vậy thì chắc chắn là do anh ta chưa được ăn 'dưa' ngon thôi!]
Đánh lừa được cô trợ lý, coi như đã che giấu được chuyện lén lút đặt đồ ăn ngoài vào tối qua, Úc Khả Khả lại vui vẻ đi quay phim.
Cảnh quay hôm nay có nam phụ xuất hiện, từ tối qua 'ăn dưa' xong, cô vẫn đang mong ngóng, giờ thì được gặp rồi.
Nam phụ là diễn viên thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng, mạnh mẽ, dáng người cao lớn, đứng đó toát lên vẻ cường tráng và nghiêm nghị.
Vào lúc này, anh ta sửng sốt đến mức lông tơ dựng đứng bởi đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn chằm chằm không chớp mắt của Úc Khả Khả.
Thực tế thì đuôi mắt cô vốn được kẻ dài và cong, nam phụ thấy mình bất ngờ bị liếc nhìn, nhất thời quên mất mình đang quay phim, cứng đờ mặt vô thức lùi lại một bước.
Có, có yêu khí!
Sau đó anh ta bị đạo diễn Chu vốn đã kiềm chế tính khí để quay phim thuận lợi, nay mắng cho một trận té tát.
Hệ thống: [Cô kiềm chế một chút đi, anh ta bị cô dọa rồi.]
Úc Khả Khả cảm thấy vô cùng vô tội: [Tôi chỉ tò mò thôi, đâu ngờ anh ta nhạy cảm thế?]
Nhìn bề ngoài có vẻ cao lớn cường tráng là người lạnh lùng mạnh mẽ, không ngờ lại nhát gan đến thế. Hình như cô chỉ tò mò nhìn thêm chút, sao biểu cảm của người này như gặp ma, bị dọa đến mức đó sao?
Úc Khả Khả không nhịn được sờ mặt mình, tuy cô không phải "vợ người ta" nhưng tướng mạo đâu đến mức dọa người như ma nữ chứ?
Mà rõ ràng đạo diễn Chu cũng nghĩ như thế.
"... Bất cẩn bị dọa à? Cậu đóng phim bao nhiêu năm rồi, thế mà còn có thể bị cô ấy dọa đến mức không nhập vai được, đúng là giỏi thật đấy!" Sau khi nam phụ chột dạ giải thích, đạo diễn Chu thật sự bị anh ta chọc tức đến bật cười, mặt tối sầm lại mắng: "Không tập trung thì nói là không tập trung, đừng có tìm lý do nào cho đàng hoàng, có biết mất mặt không?"
Nam phụ lập tức muốn nói lại thôi: "..."
Anh ta đưa mắt nhìn sang bên cạnh, cô gái lộ vẻ vô tội và tò mò, anh ta muốn giải thích là thật nhưng cứ cảm thấy rất không thuyết phục, vô thức há miệng nhắm mắt lại, dứt khoát cúi đầu nghe ông dạy bảo.
... Nghĩ lại cũng đúng, sao anh ta có thể bị ánh mắt của một cô gái dọa?
Rõ ràng bây giờ nhìn rất đơn thuần, vô hại, đặc biệt là đôi mắt trong vắt, sạch sẽ như nai con vậy.
Vì thế lúc đạo diễn Chu bảo bọn họ chuẩn bị quay lại lần nữa, nam phụ đứng tại chỗ trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên hoảng hốt---
Chẳng lẽ tối qua anh ta cố gắng quá sức khiến cơ thể yếu ớt nên xuất hiện ảo giác chăng?
Lúc thấy gương mặt lạnh lùng kia bỗng tái xanh, không biết Úc Khả Khả nghĩ đến điều gì, đột nhiên bày tỏ suy nghĩ: [Nếu so sánh, Quý Cảnh Diệp quả đúng là người có tố chất làm nhân vật phản diện.]
Hệ thống: [Sao cơ?]
Úc Khả Khả: [Cậu xem cùng là gặp phải "mạch độc" của tôi, anh ta hoàn toàn không bị dọa, còn có thể tiếp tục lộ vẻ không ai bì nổi kia, phảng phất trong từ điển của anh ta không có hai chữ "vui vẻ" vậy.]
Hệ thống: [...] Cái này gọi là gì, ngu ngốc và cau có à?
Trong lúc nhất thời nó không biết nên mắng cô tự biết mình, hơn nữa thừa nhận bản tính của mình "có độc"; hay nên cảm thán cô không quên nguyện vọng ban đầu, dù có lôi người khác ra so sánh cũng phải kiên trì "đầu độc" nhân vật phản diện.
Có quá nhiều điều muốn chê bai, quả không hổ là cô.
Không để ý hệ thống im lặng khác thường, Úc Khả Khả cố ra vẻ: [Thì cái khí chất của anh ta ấy, cực kỳ ngông nghênh, cậu hiểu không? Cái kiểu lạnh lùng kiêu ngạo này dù là suýt bị tách trà nện vào đầu cũng đều sẽ dửng dưng, mắt không hề chớp lấy một cái, đúng là thú vị!]
Hệ thống rất muốn nói không hiểu, thoáng khựng lại rồi vẫn không nhịn được đáp: [Tôi nghi ngờ sâu sắc cô đang quấy rối bằng lời nói.]
[Nói gì đâu, đây chính là chồng chưa cưới của tôi, tôi thèm muốn thân thể anh ta thì sao?]
Úc Khả Khả thản nhiên: [Hơn nữa chỉ nói với cậu thôi, dù sao thì anh ta nào có nghe được, yên tâm đi.]
Quý Cảnh Diệp thật ra vẫn luôn tàng hình trong kênh trò chuyện: "..."
Trong đầu truyền tới tiếng cười sảng khoái của cô, anh vô thức nhếch đôi môi mỏng, bỗng siết chặt cây bút ký.
Sau đó, dưới ánh mắt ngạc nhiên của trợ lý Ôn, anh cố gắng bỏ qua cảm giác nóng bừng từ bên tai truyền tới, mặt lạnh tiếp tục ký tên vào tài liệu trên bàn, trong lòng đang tự hỏi làm sao để bảo vệ sự an toàn cho thân thể.
Nhất là khi nghĩ đến Úc Khả Khả có nhà ở khu Vân Vực kia, đã sớm lắp đặt thang máy nội bộ thông thẳng đến tầng trệt của anh, thái dương Quý Cảnh Diệp vô thức giật giật.
Bên tai như còn vang lên tiếng Úc Khả Khả nói chậm rãi vọng lại: [Cái thủ đoạn quyến rũ này... về sẽ thử với nhân vật phản diện.. cực kỳ ngông nghênh... thú vị nhỉ!]
... Quả nhiên anh vẫn nên dọn nhà.
Lưng Quý Cảnh Diệp bất giác lạnh toát, nghĩ thế nào cũng cảm thấy cực kỳ không an toàn, vì vậy lúc nghe trợ lý Ôn báo cáo công việc, anh hiếm khi phân tâm, nặng nề thầm nghĩ.
---
Việc quay phim của đoàn làm phim càng vào guồng thì quan hệ của Úc Khả Khả và các diễn viên chính trở nên ngày càng tốt. Dưới sự hướng dẫn của bọn họ, kỹ năng diễn xuất của cô đang từng bước tăng lên rõ rệt, rất ít khi thấy đạo diễn Chu cau mày.
Điều duy nhất không thay đổi, có lẽ chính là trái tim hóng chuyện vĩnh viễn chạy trên con đường "ăn dưa" kia.
Vì phải giảm cân, dù có được quản lý của Ngự Vị Hiên phục vụ giao đồ ăn tận nơi cũng chỉ có thể thỉnh thoảng ăn cho đỡ thèm, không thể gọi thường xuyên. Bởi vậy "dưa" mà hệ thống thông báo mỗi ngày chính là "lương thực" giúp cô giữ vững tinh thần.
[Lần này đến lượt nữ phụ số ba được phó đạo diễn "chọn", nam phụ số hai có thời gian rảnh muốn tìm cô ta bàn bạc chuyện hợp đồng tình yêu lại không gặp được.]
[Nữ phụ số ba vốn muốn đợi về rồi giải thích, kết quả phó đạo diễn chưa thỏa mãn, gọi cả nam phụ số hai đến, hai người người lên người xuống thang máy vừa vặn lướt qua nhau.]
[Hai người họ đều vì chột dạ nên không tìm người kia, chuyện bàn bạc cứ thế bị bỏ qua.]
[À, hiểu rồi, quả nhiên nữ phụ số ba chưa hết hy vọng, hôm nay lại đến gõ cửa phòng nam phụ rồi.]
[Nam phụ vẫn không ở khách sạn như trước, "chồng của vợ người ta" đi công tác một thời gian, cho nên buổi chiều anh ta vừa quay xong là đã đi thẳng đến ở bên cô gái kia rồi.]
...
[Dưa nóng hổi, dưa nóng hổi đây! "Chồng của vợ người ta" đã trở về, nam phụ cũng trở về khách sạn rồi.]
[Quả nhiên nữ phụ số ba lại đi tìm anh ta.]
[Nam phụ dùng lời lẽ nghiêm túc có lý để từ chối cô ta, bị nữ phụ số ba hỏi nguyên nhân khoảng thời gian này không ở khách sạn, anh ta lập tức tái mặt.]
[Ha ha ha, cô tuyệt đối không thể ngờ được! Nam phụ cảm thấy nữ phụ số ba đang uy hiếp mình, nhưng vì không nghĩ đến cô ta biết được do mỗi ngày đến gõ cửa, cho nên cảm giác mình bị theo dõi.]
[Cứu tôi, bây giờ anh ta đang nghi thần nghi quỷ tìm camera trong phòng, còn bị dọa toát mồ hôi lạnh cả người.]
Úc Khả Khả nghe được thì rất vui: [Ha ha ha, thật? Anh ta lại nghĩ thế á?]
[Cũng phải, e là dù thế nào nam phụ cũng không ngờ được, sở dĩ mình bị lộ chuyện không ở khách sạn, thật ra chỉ vì nữ phụ số ba quá muốn trèo cao, bất chấp không từ bỏ nhỉ?]
Chỉ thoáng tưởng tượng ra khung cảnh ấy, Úc Khả Khả đã cười muốn té ghế, chỉ tiếc là không thể tận mắt chứng kiến.
Cho đến hôm nay, hệ thống đột nhiên thông báo "dưa" mới: [Khẩn cấp! Vừa nãy phó đạo diễn dẫn theo em họ và nam phụ số hai vào phòng trang điểm, có vẻ như là nghĩ ra trò gì mới rồi.]
Úc Khả Khả đang treo dây thép để quay phim: !!!
Úc Khả Khả: [A a a chờ tôi với! Có lẽ thời gian của phó đạo diễn không ngắn lắm đâu nhỉ, ít nhất phải chờ tôi quay xong cảnh này đã huhu!]
Hệ thống: [Không sao, tôi có thể miêu tả cho cô--- ý, đợi chút, chắc là cô không đợi được rồi.]
Úc Khả Khả: [? Là do chơi trò kích thích quá à, sao nhanh thế mà đã xong rồi, không phải chứ.]
Bực ghê, có phải ông ta không được việc không vậy!
[Là thế này, e hèm...] Hệ thống hiếm khi ấp úng: [Bọn họ quên khóa cửa, kết quả nữ chính đi vào nhầm phòng trang điểm, trực tiếp mở cửa xông vào.]
Hệ thống: [... Sau đó phó đạo diễn lập tức "rũ" luôn.]
---
Lời tác giả:
Tạm thời không biết nên thắp nến cho phó đạo diễn hay nên an ủi đôi mắt của nữ chính.
Úc Khả Khả: Chi bằng an ủi quả "dưa" bị mất trong đau đớn (?) của tôi đi.