Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hiển nhiên, phó đạo diễn không ngờ Úc Khả Khả lại có thể đưa ra bằng chứng. Ông ta vô thức tỏ vẻ bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại, nghĩ rằng có lẽ cô chỉ đang lừa mình.
Dù sao, ông ta và người em họ đã bàn bạc kỹ lưỡng kế hoạch trong phòng kín, và khi ra tay cũng rất cẩn trọng, kín đáo.
Trừ phi có người đã biết trước ý định của họ và cố tình theo dõi, nếu không thì tuyệt đối không thể có ai phát hiện ra được.
Nhưng... làm sao chuyện đó có thể xảy ra chứ?
Phó đạo diễn lại nở nụ cười, bởi ngay cả ông ta cũng chỉ mới quyết định ra tay khi người em họ đột ngột hiến kế, nên những người khác không thể nào biết trước được.
Về việc người em họ có thể tính kế hãm hại mình, ông ta cũng không phải chưa từng nghĩ đến.
Nhưng hai người họ vốn là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, em họ phải dựa dẫm vào ông ta mới có thể sống tốt. Nếu ông ta gặp chuyện thì em họ cũng không thể thoát thân được, huống hồ giờ đây đứa em này còn mê đắm Lê Hinh Nhụy, muốn có được nàng, nên tuyệt đối không có khả năng phản bội ông ta.
Phó đạo diễn càng nghĩ càng thấy hợp lý, càng tự tin ưỡn ngực: "Nếu cô Úc đã nói vậy, xin mời cô đưa ra. Nhưng tôi cảnh cáo trước, nếu cô Úc không đưa ra được bằng chứng thì đừng trách tôi không nể nang gì đâu---"
Ông ta còn chưa nói dứt lời thì thấy Úc Khả Khả đột ngột rút điện thoại ra, mở màn hình và đưa về phía ông ta.
Đập vào mắt ông ta là một đoạn video.
Có lẽ camera được đặt ở một góc khuất, tuy góc quay hơi nghiêng nhưng vẫn ghi lại rất rõ toàn bộ hành động của người em họ phó đạo diễn khi mang trang phục diễn đi.
Hiển nhiên, người em họ không hề biết có người đang quay phim. Chỉ thấy hắn ta quay lưng, lén lút đi vào khu vực quản lý trang phục, lục tìm một bộ trang phục diễn màu đỏ thẫm.
Hình ảnh vô cùng rõ ràng, thậm chí còn quay được rõ mồn một vẻ mặt độc ác và bỉ ổi của hắn ta.
Sau khi cất bộ trang phục đi, hắn ta còn nấp sau cánh cửa, cố ý nhìn quanh quất một lượt, phát hiện bên ngoài không có ai, rồi lập tức khóa cửa rời đi.
--- Mà chiếc váy đỏ thẫm hắn ta lấy đi kia rõ ràng chính là bộ trang phục diễn Úc Khả Khả đang cầm trên tay, cũng chính là bộ trang phục mà Lê Hinh Nhụy phải mặc trong hôm nay.
Nhìn chằm chằm gương mặt phó đạo diễn càng lúc càng cứng đờ, Úc Khả Khả khẽ chớp mắt: "Tôi nghĩ, đây chắc cũng miễn cưỡng được coi là bằng chứng rồi nhỉ? Xin hỏi đêm hôm khuya khoắt, người em họ của ông không ngủ, lén lút chạy đến nhà kho lấy trang phục diễn của người khác làm gì vậy?"
"Chú ấy là người của tổ trang phục, đương nhiên là ---"
"Đúng rồi, chúng tôi đã đặc biệt kiểm tra camera giám sát, sau đó hắn ta không trở lại nhà kho, đương nhiên là không trả lại trang phục diễn rồi."
Không đợi phó đạo diễn nói hết, Úc Khả Khả như nghĩ ra điều gì đó, nói bổ sung: "Cho đến hôm nay, khi Lê Hinh Nhụy cần thay trang phục thì phát hiện trợ lý vốn phụ trách trang phục cho mình không có mặt. Còn hắn ta lại mang trang phục đến tận tay nàng, hơn nữa lúc đó trang phục đã có vấn đề rồi."
Đồ ngu ngốc này, lúc đi vào lại không hề chú ý bên trong có người hay không!
Phó đạo diễn nghẹn họng, sắc mặt lập tức tối sầm lại, thầm mắng.
Nhưng nghe câu hỏi của Úc Khả Khả, ông ta phản ứng rất nhanh, trấn tĩnh trả lời: "Nếu đã không giấu được thì tôi đành nói thẳng. Thật ra, chú ấy vẫn luôn thích cô Lê từ rất lâu, chỉ có điều biết địa vị chênh lệch nên không dám thổ lộ."
"Tuy tôi đã từng khuyên chú ấy, cố gắng bảo chú ấy từ bỏ, nhưng xem ra không có hiệu quả rồi." Ông ta thở dài nặng nề, tỏ vẻ tiếc nuối nói: "Chỉ là không ngờ chú ấy lại nhất thời nóng lòng muốn tiến tới, vì muốn rút ngắn khoảng cách với cô Lê mà đã làm ra chuyện lén lấy trang phục diễn về này."
Đúng là không hổ danh người làm đạo diễn, chỉ vài ba câu đã có thể biến sự ác ý nhằm vào Lê Hinh Nhụy thành một mối quan hệ tình cảm méo mó, nơi một người vì yêu mà không có được, nên đã nóng lòng hành động để tiến tới. Ông ta đã khéo léo giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Dù cho hành động đó gây ra ảnh hưởng tồi tệ, thì cũng chỉ có thể được coi là vấn đề về mặt đạo đức, và thuận lý thành chương, ông ta đã kéo được bản thân ra khỏi âm mưu.
Kể cả người trong cuộc có tin hay không thì những người xung quanh đã vô thức tin theo.
"Ô, hắn ta là biến thái à? Lại dám làm ra chuyện này, thật buồn nôn."
"Không biết lấy quần áo về đã làm gì rồi, Lê Hinh Nhụy thật xui xẻo, may mà kịp thời phát hiện, còn chưa mặc vào..."
"Nghĩ mà muốn phỉ nhổ, sao ở chỗ chúng ta lại có loại người như thế này, có cần báo cảnh sát không?"
"Đây chính là em họ của phó đạo diễn, có thể đuổi hắn ta đi đã tốt lắm rồi, có điều tôi thấy tình hình này cũng quá đáng rồi."
Người em họ của phó đạo diễn đứng giữa đám đông, đón nhận những ánh mắt khác thường từ mọi người xung quanh. Hắn ta chưa từng trải qua sự tủi nhục này, mặt không nhịn được đỏ bừng lên, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ cách làm của anh họ là đúng.
Dù sao cũng vì hắn ta bất cẩn để bị quay lại bằng chứng. Muốn thoát khỏi mối nguy này, hắn ta chỉ đành thuận theo lời anh họ, thừa nhận rằng vì quá thích Lê Hinh Nhụy nên mới không kìm được mà lấy trộm trang phục diễn về làm ra chuyện biến thái.
Dù sao thì chỉ cần anh họ không sao, hắn ta vẫn có thể bám víu theo để hưởng lợi. Bây giờ chỉ cần gánh vác một chút trách nhiệm, hắn ta vốn dĩ cũng chẳng trong sạch gì, đương nhiên có thể chấp nhận rồi.
Lúc này, Lê Hinh Nhụy dù có ngốc đến mấy cũng hiểu ra được toan tính của bọn họ, lập tức giận đến đỏ mặt: "Ông làm thế này là vu oan! Rõ ràng trước đó tôi không cẩn thận bắt gặp các người ---"
Phó đạo diễn dùng ngữ điệu cứng rắn cắt ngang lời nàng: "Tuy tôi không ngờ chú ấy sẽ làm ra việc này nhưng cô Lê, cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nhân nhượng chuyện này. Vậy thì thế này đi, trước tiên tôi thay chú ấy xin lỗi cô, và cam đoan nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cô."
Lê Hinh Nhụy cao giọng: "Hoàn toàn không phải như vậy! Rõ ràng là tôi bắt gặp các người làm chuyện xấu, nên các người mới tính kế tôi thì có!"
Phó đạo diễn: "Thế thì càng buồn cười, tôi đây không nhận ra mình đã làm chuyện xấu gì. Vu khống, cô Lê nói thế này có bằng chứng không?"
Đã qua lâu vậy rồi, nàng lấy bằng chứng đâu ra?
Lê Hinh Nhụy lập tức nghẹn lời, vừa tức giận vừa tủi thân, suýt chút nữa bật khóc.
Cho đến bây giờ, diễn biến của sự việc khiến những người hóng chuyện xung quanh nghe đến mức hồ đồ.
Nói cho cùng, ai cũng có lý lẽ riêng, hai bên đều cho mình là đúng, nói năng hùng hồn như thể đều có chứng cứ. Nhất thời, bọn họ không biết nên tin ai.
Đúng lúc này, bọn họ chợt nghe Úc Khả Khả dứt khoát không kéo dài thêm nữa: "Vậy thì coi như thế đi."
Tất cả mọi người: ?
Không phải chứ, thế này là định bỏ qua sao, không tính vạch trần tiếp à?
Nàng vô cùng quyết đoán, khiến mọi người vừa sửng sốt vừa ngạc nhiên, ngược lại càng khiến phó đạo diễn nghi ngờ, không chắc chắn, thầm cảnh giác.
Đâu phải ông ta không có đầu óc, tuy không biết Úc Khả Khả định làm gì tiếp theo, nhưng tuyệt đối không thể tin nàng thật sự chịu bỏ qua trong tình huống đã đâm lao phải theo lao này.
Quả nhiên, ngay lúc ông ta đề phòng không biết nàng sẽ có chiêu gì tiếp theo thì chợt nghe nàng nói: "Phó đạo diễn, nếu ông đã đại nghĩa diệt thân như vậy, đương nhiên chúng tôi cũng chỉ có thể chấp nhận rồi. Có điều tôi đột nhiên hơi tò mò, ông đẩy hết trách nhiệm lên đầu em họ mình thế, hắn ta có đồng ý không?"
Vẻ tươi cười của phó đạo diễn không đổi, đáp lại khá cẩn thận: "Tôi không rõ cô Úc đang ám chỉ điều gì, nhưng tôi chỉ cho rằng, chuyện đã làm sai thì theo lý nên dũng cảm gánh chịu. Nếu chú ấy làm sai, đương nhiên chú ấy phải chịu trách nhiệm."
Sắc mặt người em họ phó đạo diễn lúc xanh lúc đỏ, nhưng vẫn cắn răng khẽ gật đầu: "Đúng vậy, tôi---"
"Chậc, không ngờ ông sùng bái anh họ mình đến vậy, quả đúng là tình huynh đệ thâm sâu."
Lần này đến lượt Úc Khả Khả cắt ngang lời hắn ta, chậm rãi nói: "Tuy tôi rất kính nể tinh thần hy sinh này của ông, nhưng tôi vẫn hơi tò mò muốn hỏi, nếu ông biết phó đạo diễn bị bệnh hoa liễu mà lại cố ý không nói cho ông biết, cái 'nồi' mới này, ông có gánh giùm được không?"
Nàng hỏi một cách nhẹ bẫng, như không có trọng lượng, suýt nữa khiến người ta không kịp phản ứng với ẩn ý trong lời nàng nói.
Đợi đến khi ý thức được thật ra nàng đã bâng quơ ném ra một quả bom tấn, gây chấn động đến mức tất cả mọi người đều ồ lên kinh ngạc.
Đ*t m*, đ*t m*, đ*t m*!
Bọn họ không nghe nhầm chứ, Úc Khả Khả vừa nói gì vậy?
Mọi người thật sự không thể tin vào tai mình: Nếu như chuyện này là thật, vậy thì không hề đơn giản chút nào đâu nhé!
Khỏi nói có phải thật hay không, nàng vừa dứt lời, ánh mắt khác thường của tất cả mọi người lập tức tập trung vào phó đạo diễn. Họ còn bản năng lùi ra xa một khoảng, vẻ mặt kỳ dị.
"Không phải thật đâu? Vừa rồi ý của Úc Khả Khả là ---"
"Hơn nữa, đúng là gần đây phó đạo diễn liên tục xin nghỉ, tôi nhớ ông ta nói bị ngã chân bị thương mà. Chẳng lẽ thật ra là lấy cớ để che đậy, lén đi bệnh viện chữa bệnh à?"
"Đù, giờ tôi đang nổi hết da gà đây này. Trước kia hình như tôi còn không cẩn thận đụng phải ông ta, chắc là không sao chứ?"
"Má ơi, đây là bệnh hoa liễu đó, chắc là chơi bời quá đà rồi. Thật sự không nhìn ra được, chậc chậc."
"Chơi bời quá đà thì không sao, trong giới này đâu có hiếm. Nhưng bị bệnh hoa liễu này thì khả năng là không đơn giản rồi, sẽ liên lụy cả đám người đó."
"Đợi chút, chuyện xấu mà Lê Hinh Nhụy nói, chẳng lẽ là ---"
"Kết hợp lời nói của hai người bọn họ, hẳn là, thật ra người em họ của phó đạo diễn cũng là một thành viên trong đó, cho nên lúc này mới..."
Giờ phút này, không cần Lê Hinh Nhụy phải chứng minh sự trong sạch của mình thêm nữa, tất cả mọi người đều vô thức tin tưởng và nghiêng về phía nàng. Đồng thời cũng hiểu được "chuyện xấu" mà nàng nói là gì, và tại sao phó đạo diễn phải tính kế nàng.
Phó đạo diễn bị vạch trần đến tận cùng, không còn gì để che giấu: "..."
Câu hỏi như lơ đãng kia của Úc Khả Khả, vốn đã khiến mặt ông ta biến sắc hoàn toàn, trong lòng cũng loạn lên, suýt chút nữa không đứng vững.
Đến khi bên tai truyền đến tiếng bàn tán xôn xao xung quanh, ông ta vốn có lòng tự trọng cực lớn, càng vừa giận vừa sợ. Tức đến mức trước mắt tối sầm lại, hận không thể ngất đi ngay lập tức.
Lời, lời nàng vừa nói là ý gì? Giọng điệu chắc chắn kia lại là như thế nào --- Sao Úc Khả Khả có thể biết được chuyện này?
Rõ ràng chuyện ông ta bị bệnh chỉ có ông ta và bác sĩ biết, thậm chí ông ta còn đưa cho bác sĩ một số tiền lớn để bịt miệng rồi mà!
Phó đạo diễn biết, dù ông ta có thật sự đưa ra bằng chứng làm sáng tỏ sự thật thì không phải tất cả mọi người đều sẽ tin, huống chi ông ta còn đang cố gắng che đậy.
Thậm chí ông ta hoàn toàn có thể tưởng tượng ra rằng, vết nhơ bị bệnh hoa liễu này sẽ cứ thế bám lấy ông ta, không chỉ sự nghiệp sẽ phải chịu ảnh hưởng liên đới mà thậm chí tất cả mọi người đều không dám tiếp xúc với ông ta.
Nhất là đạo diễn Chu, người đã hợp tác nhiều năm với ông ta, trong mắt lại càng không chấp nổi một hạt cát. Nếu như biết được chuyện này, người này tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ông ta---
Chết tiệt! Tất cả tan tành rồi!
Mà người em họ của phó đạo diễn vẫn chưa kịp phản ứng, đang bất mãn giải thích: "Gánh 'nồi' gì cơ, chẳng qua là vì tôi rất thích cô Lê nên mới không kìm lòng được mà làm chuyện đó, vốn dĩ không liên quan gì đến anh họ --- cô nói cái gì?"
Đợi sau khi ý thức được, mặt hắn ta bỗng biến sắc hẳn, không thể tin được mà cao giọng: "Bị bệnh hoa liễu, anh họ tôi? Không, không thể có chuyện này, sao có thể chứ?"
Úc Khả Khả: [Chà, cậu thấy hết không! Đây hẳn là màn đổi sắc mặt kinh điển trong truyền thuyết nhỉ?]
Hệ thống: [Làm nhục cái đèn đó, khuôn mặt này đã vặn vẹo đến biến dạng rồi còn đâu, chẳng đẹp chút nào.]
[Tôi nói gì ấy nhỉ, bọn họ quả đúng là tình huynh đệ "plastic" mà.] Úc Khả Khả chỉ trỏ trong lòng: [Chậc chậc, nhìn cái vẻ mặt chịu đả kích lúc này, tôi thật sự có thể cười cả năm.]
"Thì ra ông vẫn chưa biết à, xin lỗi, tôi không cố ý đâu."
Thưởng thức sắc mặt thay đổi liên tục của bọn họ xong, lúc này Úc Khả Khả mới như chậm lại nửa nhịp, mở to mắt nhìn, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên vô tội một cách tự nhiên, ngại ngùng nói xin lỗi với hắn ta.
Rồi sau đó, có vẻ nàng cảm thấy dù sao cũng đã nói ra rồi nên chẳng còn gì phải giấu giếm, vẫn thương hại và có ý tốt nói: "Thật ra phó đạo diễn đã có chẩn đoán xác định từ trước rồi, đang lén lút chữa bệnh."
"Nhưng khả năng lây nhiễm của bệnh này rất cao, cho nên kiểu thường xuyên theo chân phó đạo diễn 'chơi ba người' như ông ấy, e là không thoát được đâu nhé."
Nàng lộ vẻ "hết thuốc chữa", chậm rãi lắc đầu: "Haizz, trở về tẩm bổ chút đi."
Người em họ: "...!!!"