Chương 18: Lật Tẩy Âm Mưu

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mối quan hệ giữa Trữ Tuyết và Lộ Sùng ngày càng gắn bó. Cô thường xuyên cùng anh nghiên cứu, thảo luận về cảm xúc, cách thể hiện cũng như kỹ thuật diễn xuất trong những bộ phim họ từng tham gia, sau đó lại chia sẻ lại cho Úc Khả Khả và Lê Hinh Nhụy.
Bốn người họ nghiễm nhiên trở thành một nhóm nhỏ chuyên học tập và diễn tập cùng nhau. Những đoạn video ghi lại cảnh họ tương tác, học hỏi đã được đăng tải lên Weibo như một phần quảng bá hậu trường, nhanh chóng gây ra một làn sóng bàn tán và trêu chọc sôi nổi.
Cuối cùng, Úc Khả Khả cũng đã có chút tiếng tăm. Cô biết Trữ Tuyết và Lê Hinh Nhụy rất quý mến mình, và mối quan hệ với mọi người trong đoàn làm phim cũng rất tốt đẹp. Dù vậy, cô vẫn không mấy bận tâm như trước.
Gần đây, nam phụ số hai cực kỳ im ắng, còn nam phụ và nữ phụ số ba thì vẫn tiếp tục dây dưa không dứt. Chỉ có phó đạo diễn là ngày nào cũng phải chịu đựng, sắc mặt càng lúc càng tệ. Thực tế, ánh mắt ông ta nhìn Lê Hinh Nhụy ngày càng trở nên lạ lùng, cứ như thể ông ta đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu cô vậy.
Hiển nhiên Lê Hinh Nhụy cũng cảm nhận được ánh mắt khó chịu tột độ mà ông ta dành cho mình. Dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô vẫn linh cảm rằng có lẽ điều này liên quan đến lần cô vô tình bắt gặp ông ta đang chơi bời.
Thế nhưng cô ta vẫn không dám hé răng nói gì, ngày nào cũng chỉ thầm run sợ. Trừ những lúc quay phim, cô ta chỉ biết vùi đầu đi theo Úc Khả Khả, như một cái đuôi nhỏ bé.
Có lẽ vì vậy, khi phó đạo diễn không tìm được cơ hội nào để cô ta tách riêng ra, cuối cùng ông ta đành phải chọn một địa điểm khác để ra tay.
Tối hôm đó, vì hôm sau Úc Khả Khả không có cảnh quay nên có thể ở lại khách sạn nghỉ ngơi. Cô cố ý đặt đồ ăn khuya, coi như tự thưởng cho bản thân sau khoảng thời gian vất vả. Hơn nữa, cô còn tiện tay một lần nữa gửi bài văn năm trăm chữ cho Quý Cảnh Diệp để đảm bảo anh không quên mình.
Tổng giám đốc Quý nhận được tin nhắn "quấy rối" đó: "..."
Trải qua khoảng thời gian này, Quý Cảnh Diệp đã quen với kiểu liên lạc "mất bò mới lo làm chuồng" của cô – cứ mỗi lần đặt đồ ăn là cô mới nhớ ra mình.
Mỗi lần nhìn thấy bài văn thao thao bất tuyệt cô gửi đến, anh đều biết rõ cô đã gọi đồ ăn giao tận nơi về bên kia rồi, vì thế anh chỉ lướt nhìn qua loa rồi lạnh lùng bỏ qua.
Chỉ có thể nói, ưu điểm duy nhất của Úc Khả Khả chính là --- những bài văn này đều do chính cô viết, nội dung gửi tới chưa từng lặp lại lần nào, hơn nữa đều là gõ ra từng chữ, từng chữ. Ít nhất cô không qua loa đến mức tùy tiện sao chép dán rồi gửi cho anh, cũng coi như đã bỏ công sức "nhớ nhung và yêu thương".
Chẳng hay tổng giám đốc Quý tràn đầy "kỳ thị" đối với cách cô bày tỏ tấm lòng, Úc Khả Khả gõ chữ xong, thỏa mãn gửi đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng hệ thống: [Có chuyện rồi, ta đã nói phó đạo diễn không thể nào dễ dàng tha thứ cho nữ chính mà.]
Cô lập tức ngồi thẳng người: [Sao, ông ta sắp ra tay rồi ư?]
[Nói đúng ra là, hai người cùng nhau bày kế.] Hệ thống nói: [Vì chuyện lần trước, phó đạo diễn vẫn luôn ôm hận nữ chính. Còn em họ của ông ta thì đột nhiên để mắt đến nữ chính, đồng thời lại sợ cô ta sẽ lan truyền chuyện kia ra ngoài. Vừa đúng lúc biết phó đạo diễn muốn dạy dỗ và trả thù cô ta, hắn ta liền đề xuất cách này.]
...
Từ sáng sớm, Lê Hinh Nhụy đã cảm thấy mí mắt phải mình giật liên tục, mãi cho đến khi vào phòng trang điểm vẫn không ngừng.
Cô ta hơi mê tín, tin rằng mí mắt trái giật là phát tài, còn mí mắt phải giật là có tai họa. Trong lòng cô ta lập tức dấy lên một dự cảm chẳng lành khó tả. Nhưng vì không tìm được nguyên nhân, cô ta không khỏi bắt đầu hoảng sợ.
Cảnh diễn hôm nay của cô ta rất quan trọng, là thời điểm mấu chốt khi tiểu sư muội của môn phái biến thành thánh nữ ma tộc. Để làm nổi bật sự thay đổi này, trang phục của cô đã được đổi thành một bộ đồ màu đỏ thẫm.
Và người nhân viên mang trang phục mới đến cho cô lại trùng hợp là em họ của phó đạo diễn.
"Sao cô đến muộn thế, không biết tất cả mọi người đang đợi cô à?" Vẻ mặt hắn ta mất kiên nhẫn ném bộ trang phục qua, thúc giục cô ta mau chóng thay đồ: "Biết rõ cảnh quay hôm nay của cô rất quan trọng, vậy mà còn không đến sớm một chút. Phó đạo diễn đã chờ cô từ lâu rồi, mau lại đây!"
Lê Hinh Nhụy: "..."
Không ngờ lại là hắn ta. Vừa nhìn thấy gương mặt đã để lại ấn tượng sâu sắc này, người cô ta vô thức run rẩy, cảnh tượng đã từng vô tình chứng kiến lại một lần nữa hiện lên trong đầu.
Ánh mắt cô ta nhìn loạn xạ xung quanh, cố gắng che giấu tâm trạng lo lắng và xấu hổ. Cô ta đã quên bẵng việc hỏi thăm xem trợ lý phụ trách trang phục của mình trước kia đi đâu, chỉ mím môi khẽ gật đầu với hắn ta: "Tôi biết rồi, thật xin lỗi."
Cứu mạng, thảo nào mí mắt phải của cô ta cứ giật mãi, thì ra là điềm báo ứng vào chuyện này!
Người phụ trách cảnh quay là phó đạo diễn thì cũng đành, nhưng sao người mang trang phục mới đến lại chính là nhân vật chính của sự kiện hôm đó chứ?
Đợi đến khi em họ phó đạo diễn lộ vẻ mặt khinh thường chế nhạo rồi rời đi, Lê Hinh Nhụy nắm chặt bộ trang phục, mặt không kìm được đỏ bừng lên--- A a a, rốt cuộc tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này!
Mặt cô ta như muốn nứt ra, hận không thể đập đầu vào tường, không kìm được nghĩ: Nếu là tỷ Khả Khả thì tuyệt đối sẽ không ngu ngốc như mình, không những không dám hé răng câu nào mà còn đắc tội người khác khiến sự việc càng lúc càng tồi tệ đâu?
Lê Hinh Nhụy vừa ủ rũ thở dài, vừa cầm trang phục định đi vào phòng thay đồ. Không ngờ đúng lúc này, cửa phòng trang điểm đột nhiên bị gõ. Cô ta đi qua mở thì thấy người đến lại chính là Úc Khả Khả, người mà ban nãy cô ta còn đang thầm cầu cứu.
Không ngờ lại trùng hợp đến vậy, Lê Hinh Nhụy nhất thời ngây người, kinh ngạc hỏi: "Tỷ Khả Khả, sao tỷ lại ở đây? Sáng nay tỷ không có cảnh quay mà---"
Có điều không đợi cô ta hỏi xong, Úc Khả Khả lại đột nhiên vươn tay, cầm lấy bộ trang phục màu đỏ thẫm trong tay cô ta.
Nét mặt và hành động của cô đều cực kỳ tự nhiên khiến Lê Hinh Nhụy dù bị lấy mất trang phục diễn cũng không kịp phản ứng, chỉ mờ mịt nhìn cô: "... Sao tỷ lại ở đây?"
Úc Khả Khả không trả lời, chỉ cúi đầu quan sát bộ trang phục trên tay.
Nhìn bên ngoài thì đúng là không có vấn đề gì, nhưng dựa theo lời nhắc nhở của hệ thống, khi cô lật mặt trong của bộ trang phục ra, có thể phát hiện phần bên trong đã bị cố ý phá hoại.
Có lẽ lúc này mặc vào thì không nhìn ra điều gì, nhưng hôm nay Lê Hinh Nhụy lại có cảnh đánh nhau. Hoàn toàn có thể tưởng tượng được, khi cô ta treo trên dây cáp, chỉ cần động mạnh một chút là sẽ bị lộ, khiến người ta vô tình nhìn thấy những điều không nên thấy.
Úc Khả Khả: [Thủ đoạn này thật sự quá bỉ ổi, buồn nôn ghê.]
Tuy Úc Khả Khả vẫn giữ khoảng cách với Lê Hinh Nhụy như trước, nhưng trải qua thời gian tiếp xúc này, thật sự rất khó ghét một người luôn gần gũi với cô, nhìn thấy cô là sẽ nở nụ cười rạng rỡ.
Cho dù bỏ qua những yếu tố này, dù Úc Khả Khả có thật sự ghét Lê Hinh Nhụy đi chăng nữa thì cũng không thể thật sự khoanh tay đứng nhìn phó đạo diễn và em họ ông ta tính kế một cô gái như vậy.
Hệ thống: [Đúng là ban đầu em họ phó đạo diễn rất kiêng dè nữ chính, nhưng sau đó lại vô thức dần dần thích cô ta. Bởi vì cảm thấy cô ta vô cùng thuần khiết, tốt đẹp, chắc chắn sẽ không đồng ý ở bên hắn ta, cho nên hắn mới nghĩ ra cách này.]
Chỉ cần trên người cô gái này có vết nhơ, bị tất cả mọi người chán ghét vứt bỏ thì hắn ta sẽ có cơ hội tiếp cận.
Hắn ta lại thừa cơ chụp được ảnh, dù không khiến Lê Hinh Nhụy động lòng thì cũng có thể nắm được điểm yếu này, nhân cơ hội ép cô ta phải theo mình.
[Có điều ta cảm thấy, thật ra cô không cần phải xen vào, đây là sức hút của cốt truyện.] Hệ thống nói: [Không phải trước kia chúng ta từng thảo luận, có lẽ nam chính không kìm được mà đến thăm đoàn làm phim đó sao?]
[Ban nãy ta vừa đi xem thử, đúng là hắn ta có ý định đến hôm nay, mượn danh nghĩa là đến thăm cô để xem nữ chính. Có lẽ chuyện này dùng để làm nền cho sự xuất hiện của nam chính.]
Hệ thống suy đoán có căn cứ, lý lẽ, nói: [Nếu như tiếp đó cô ta gặp phiền toái thật thì chắc chắn nam chính sẽ ra tay giải quyết thôi.]
Úc Khả Khả chăm chú nhìn Lê Hinh Nhụy, dù trang phục bị lấy đi nhưng cô ta vẫn không biết chuyện gì, vẫn tin tưởng mình. Cô đột nhiên bật cười: [Ngươi nói đúng.]
Sau đó cô vẫn không nói gì, chỉ khẽ chớp mắt, một tay cầm trang phục, tay kia thì kéo tay cô ta.
"... Tỷ Khả Khả?"
Đầu óc Lê Hinh Nhụy vẫn còn mơ hồ, bị cô kéo đi một đoạn ra ngoài. Lê Hinh Nhụy vừa vui vẻ vì sự gần gũi hiếm khi thể hiện ra của cô, lại có phần bối rối: "Ấy, muội còn chưa thay trang phục, cảnh quay hôm nay của muội rất quan trọng---"
Vừa nói đến đây, cô ta chạm phải ánh mắt Úc Khả Khả quay đầu lại nhìn.
Gương mặt cô tinh xảo đẹp đẽ, đặc biệt là đôi mắt hạnh xinh đẹp kia tựa như rải đầy ánh sao, sáng lấp lánh. Khi cô yên lặng nhìn người khác, ánh mắt ấy tràn ngập sự quyến rũ, dường như bất kể là ai cũng không thể nào thốt ra lời từ chối.
Vì thế, như lẽ đương nhiên, Lê Hinh Nhụy quên mất mình muốn nói gì, lắp bắp: "Muội, ý muội là, nếu như tỷ Khả Khả có chuyện gì cần muội giúp đỡ thì muội nhất định sẽ làm."
Úc Khả Khả lại cười với cô ta.
Sau đó Lê Hinh Nhụy cứ thế choáng váng, tiếp tục bị cô kéo đi ra ngoài.
[Dù Lê Hinh Nhụy có vầng hào quang của nữ chính nên sẽ không xảy ra chuyện thật, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của chúng ta, chỉ có thể nói là có khả năng.]
Dù rằng lúc này trông cô rất giống bọn buôn người đang bắt cóc một cô gái đang choáng váng, Úc Khả Khả vẫn tỏ vẻ tỉnh bơ như trước, giọng nói cũng nhẹ bẫng: [Nếu chúng ta đã biết thì đâu cần phải đứng nhìn cô ta có khả năng phải chịu sự bắt nạt nhục nhã này, đúng không?]
[Huống chi---] Cô cười tủm tỉm hỏi: [Ta đây ngứa mắt hai tên ngốc kia, muốn trực tiếp khiến bọn họ biến mất khỏi xã hội, không được ư?]
Hệ thống: [...]
Hệ thống: [Được rồi, ta cảm thấy không cần thiết nhưng cô nói vậy cũng đúng, muốn làm thì làm đi.]
Tại tòa nhà Quân Minh, Quý Cảnh Diệp đang họp thì đột nhiên thoáng dừng lại, đôi mắt âm u lạnh lẽo khẽ chớp.
Mặt anh hờ hững, nhìn có vẻ tỉnh táo tập trung lắng nghe hội nghị, nhưng sự chú ý lại vô thức dần bị thu hút đi một cách khó hiểu.
— Như đang vô thức chú ý tình hình bên kia. ... Cô ấy lại muốn làm gì? Sao không thấy cô ấy có lúc nào rảnh rỗi nhỉ?
Quý Cảnh Diệp khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhíu mày. Anh đang trầm tư, đương nhiên sẽ không chú ý đến ánh nhìn cẩn thận dò xét của đám người xung quanh.
... Có phải vừa rồi mình báo cáo sai ở đâu, tổng giám đốc Quý thế này là không hài lòng sao?
Trợ lý Ôn bị các ánh mắt cầu cứu: "..." Gần đây anh ấy cứ cảm thấy cảm xúc của sếp dao động rất lớn, là ảo giác sao?
Tại trường quay.
Úc Khả Khả cứ thế kéo Lê Hinh Nhụy suốt đường đi, trực tiếp xuyên qua vô số người, đứng trước mặt phó đạo diễn.
Phó đạo diễn vừa thấy Lê Hinh Nhụy có vẻ không mặc bộ trang phục bị phá hoại theo kế hoạch của bọn họ thì lập tức nhíu mày lại: "Lê Hinh Nhụy, cô làm sao vậy, có chút ý thức về thời gian nào hay không? Đã lâu thế rồi còn để tất cả mọi người phải đợi ---"
Ông ta đen mặt muốn răn dạy, kết quả vừa nói được nửa thì thấy Úc Khả Khả, người vốn không nên xuất hiện ở đây, thờ ơ cầm bộ trang phục trong tay quơ quơ.
Ông ta khẽ giật mình, nhìn kỹ lại, phát hiện ra đó chính là bộ trang phục có vấn đề kia.
Trong lòng phó đạo diễn lập tức có dự cảm chẳng lành, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt tươi cười: "Cô Úc, cô làm gì thế? Tôi nhớ hình như hôm nay không có cảnh của cô. Cô làm thế này là sẽ gây nhiễu loạn tiến độ quay phim của chúng ta đó."
Thấy ông ta nói vậy, các nhân viên xung quanh đều nhìn qua. Tuy không biết có chuyện gì, nhưng họ nhìn Lê Hinh Nhụy đang mặc đồ của mình, còn Úc Khả Khả đã bị phó đạo diễn khéo léo nhắc nhở rồi mà vẫn không hề để ý, vẫn cầm bộ trang phục diễn. Họ không khỏi có ý kiến.
Nhưng đối diện với những ánh nhìn chằm chằm từ xung quanh, Úc Khả Khả lại hoàn toàn không sợ hãi, chỉ chậm rãi chớp mắt.
Sau đó, chỉ thấy hàng mi dày và mảnh của cô khẽ chớp, càng lộ ra vẻ hồn nhiên vô tội: "Không phải phó đạo diễn không biết bộ trang phục này chứ? Đây không phải bộ đồ mà ông với em họ ông, hai người đã bàn bạc mãi xem phải động tay thế nào để không bị phát hiện sao?"
Xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh, mọi người nghe hiểu thì không kìm được hít mạnh một hơi: Trời ơi, không phải chứ?
Rốt cuộc Lê Hinh Nhụy đã đắc tội với phó đạo diễn thế nào mà ông ta lại nghĩ ra thủ đoạn này để hại cô ta bẽ mặt?
Người trong cuộc lúc này bị mọi người tò mò lại đồng cảm nhìn qua, vẻ mặt lại hoàn toàn mờ mịt. Đợi đến khi cuối cùng cũng phản ứng kịp thì lập tức sợ hãi mở to mắt: "Hả? Muội á?"
Mọi người: "..." Vì sao cô ta lại có vẻ như thể vừa mới biết chuyện thế này!
"Tuy không biết chuyện có phải thật hay không, có điều gần đây phó đạo diễn lạ thật..."
"Cậu cũng cảm thấy vậy sao? Hơn nữa có lúc ánh mắt ông ta nhìn Lê Hinh Nhụy đáng sợ thật đấy."
"Cho nên giữa bọn họ thật sự có chuyện gì đó, nhưng dù thế nào cũng đâu thể làm vậy."
"Đúng đó, nếu chuyện này mà thành công thì chẳng phải Lê Hinh Nhụy sẽ bị hủy hoại sao? Chuyện này thì có gì tốt cho ông ta và đoàn làm phim chứ?"
Có thể cảm nhận được tiếng bàn luận ầm ĩ và ánh mắt khác thường của đám người xung quanh, lòng phó đạo diễn lập tức nghẹn lại. Cuối cùng ông ta không duy trì được nụ cười trên mặt nữa, mặt tái đi nén giọng phủ nhận: "Cô Úc có ý gì, tôi không hiểu."
Ông ta trịnh trọng nghiêm túc nói rõ: "Thứ nhất, tôi không rõ chuyện trang phục bị động tay mà cô nói là chuyện gì, tuyệt đối cũng không phải tôi và người khác làm."
"Thứ hai, cô Úc, cô không có chứng cứ đã chỉ trích tôi giữa đám đông, đây là vu oan nghiêm trọng. Tôi có quyền bảo vệ quyền lợi của mình, có thể sẽ tố cáo cô. Dù cô có chống lưng, tôi cũng sẽ kiên quyết không lùi bước."
Ông ta tỏ vẻ cực kỳ nghiêm túc không sợ hãi, cứ như thể thật sự bị Úc Khả Khả vu oan vô cớ vậy. Dáng vẻ "thanh giả tự thanh" này không khỏi khiến mọi người bán tín bán nghi, thầm nghĩ có phải mình thật sự đã hiểu lầm ông ta hay không.
Nhưng đối mặt với lời uy hiếp sẽ tố cáo của ông ta, Úc Khả Khả lại không kìm được bật cười.
"Xin lỗi, tôi biết là không nên cười, nhưng---" Giọng cô chân thành, chậm rãi hỏi: "Tôi có hơi tò mò, nếu tôi đã đứng ở đây đối chất với ông, sao ông có thể cho rằng tôi không có chứng cứ?"
Vẻ mặt phó đạo diễn lập tức trở nên cứng ngắc.
---
Lời tác giả:
Úc Khả Khả: Có phải ông ta ngốc không?