Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Úc Khả Khả 'Tuyên Bố Chủ Quyền' Và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Quý Cảnh Diệp không hề phản ứng, chỉ lạnh lùng nhìn mình, Úc Khả Khả không chút xấu hổ, bình tĩnh buông tay xuống.
[Đúng là nhân vật phản diện có khác, ngầu thật.] Cô thầm nghĩ trong đầu: [Cậu thấy nếu tôi không lên tiếng, anh ta có thể chơi trò 'người gỗ' với tôi đến bao giờ?]
Hệ thống trầm ngâm: [Với tính cách nghiện công việc của anh ta, có khi sẽ quên cô ở đây luôn đó.]
Úc Khả Khả thở dài: [Thảo nào nguyên chủ không thích tìm anh ta, hai người trầm tính ở cùng nhau, quả nhiên vẫn cần gấp một trợ lý Ôn đáng tin cậy.]
Quý Cảnh Diệp: [...]
Anh lặng lẽ nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu xa dò xét từ trên xuống dưới.
Lúc Úc Khả Khả vừa đi vào, thật ra, Quý Cảnh Diệp đã chú ý tới cô rồi.
Khi cô càng lúc càng đến gần, tiếng nhiễu điện chói tai cũng dần biến mất, cho đến khi cô đứng ngay đây, đầu óc anh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Quý Cảnh Diệp lại cảm nhận được sự yên bình lâu ngày không gặp, tâm trạng không còn khó chịu nữa.
Dù vẫn nghe được cuộc nói chuyện của họ, nhưng so với tiếng rè rè đứt quãng trước đó thì anh vẫn có thể chịu đựng được.
Vì thế, dù chú ba Quý không ngừng kêu gào, Quý Cảnh Diệp vốn chẳng thèm để ý, chỉ nhìn cô đăm đăm với vẻ khó hiểu.
Kiếp trước Úc Khả Khả trông như thế nào, anh đã không còn nhớ rõ, cũng chẳng quan tâm. Còn người đang đứng ở đây lúc này---
Đây là lần đầu tiên anh quan sát một người cẩn thận như vậy.
Chiếc mũi thanh tú tinh xảo, đôi môi anh đào, đôi mắt hạnh trong veo sáng bừng như nai con, nhìn qua có vẻ ngoan ngoãn vô hại. Thực tế, trong lòng cô đã bị dọa, dáng vẻ núp sau lưng trợ lý Ôn càng khiến người ta không thể nào cảnh giác nổi.
Nhưng Quý Cảnh Diệp rất rõ, đây chỉ là ngụy trang.
Đã hiểu rõ bản tính không an phận của cô, đương nhiên anh không bỏ qua đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn kia, rõ ràng ngập tràn vẻ "muốn gây sự, muốn gây sự", sáng rực một cách lạ thường.
Huống hồ, lúc này cô và hệ thống chưa từng ngừng trao đổi, nếu không phải Quý Cảnh Diệp cực kỳ kiên nhẫn thì thật sự rất khó mà không đuổi cô ra ngoài.
Không hề muốn chơi trò 'người gỗ' với cô, ánh mắt anh hờ hững nhìn cô, lộ ra vẻ áp bức khó tả: "Cô qua đây làm gì?"
Úc Khả Khả nghĩ một lát rồi thẳng thắn nói: "Chú hai bảo tôi tới, để tuyên bố chủ quyền một chút."
Quý Cảnh Diệp: ?
Buổi sáng anh chỉ nghe hệ thống giục cô tới tìm anh, đương nhiên tưởng rằng cô tới 'công lược' mình, không ngờ lại có chuyện này nữa.
"Chú hai nghe nói bên cạnh anh có thêm một thư ký nữ, cực kỳ lo lắng, ông ta cảm thấy anh thay đổi, khả năng không còn trong sạch nữa."
Úc Khả Khả nói mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh: "Cho nên chú bắt tôi tới tìm anh, để mọi người trong công ty anh biết tôi mới thật sự là bà chủ."
Quý Cảnh Diệp suýt bị sự thẳng thắn của cô chọc cười, không khỏi hơi cụp mắt, mang theo vẻ hung dữ lại sắc bén: "Cô cho rằng cô có tư cách này sao?"
Úc Khả Khả: "Chẳng lẽ anh còn có vị hôn thê thứ hai sao?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
"Tôi đây đúng là chưa nhận được tin tức gì thật." Vẻ mặt cô khựng lại: "Hay là cho tôi gặp mặt trước, xem rốt cuộc là ai trước ai sau?"
Cô sờ tóc mình, đau lòng nói: "Hồ cá ở nhà đã đủ xanh rồi, tạm thời tôi chưa muốn nhuộm cái thứ này thành màu xanh đâu."
"Trời đã xanh biếc vô cùng, lẽ nào còn có thể xanh hơn nữa ư?"
Nghe hiểu câu đùa "chết chóc" của cô, mí mắt Quý Cảnh Diệp hơi giật giật: "Tôi còn tưởng rằng cô không muốn nhận hôn ước này nên muốn hai bên không quấy rầy lẫn nhau."
"Vậy thì anh sai rồi." Mặt Úc Khả Khả tỉnh bơ: "Tôi rất muốn nhận đó, dù sao vị hôn phu của tôi đẹp trai vậy, tôi thèm thuồng sắc đẹp của anh."
Quý Cảnh Diệp thoáng khựng lại, lại cảm thấy bản thân không an toàn lắm, lạnh lùng từ chối: "... Tôi không muốn nhận."
Úc Khả Khả đưa mắt tỏ vẻ không đồng tình: "Đừng thế chứ, chúng ta đã đính hôn lâu như vậy rồi, sao anh còn nói mấy lời vớ vẩn này?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
Quý Cảnh Diệp hơi cứng mặt, vẻ lạnh lùng ngang ngược không ai sánh bằng trước đó cũng không khỏi bị giảm đi đôi chút.
Anh lặng lẽ hít một hơi thật sâu, cảm thấy không thể để cô nói hươu nói vượn tiếp nữa, lập tức giận tái mặt, gương mặt càng lộ vẻ ngang ngược hung dữ đáng sợ: "Vậy rốt cuộc cô qua đây làm gì? Nếu chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ thì giờ có thể đi được rồi."
"Ơ, tôi nói còn chưa đủ rõ ràng à?" Úc Khả Khả hơi kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt hạnh trong veo sạch sẽ: "Tôi tới để xác nhận, rốt cuộc vị hôn phu của tôi có còn trong sạch hay không."
Quý Cảnh Diệp: "...?"
Phòng làm việc bỗng chìm trong bầu không khí lạ lùng khó tả.
Dường như cảm thấy mình nói quá thẳng thắn, cô nghĩ một lát rồi kín đáo bổ sung: "Cho nên, hẳn là anh không lén lút vụng trộm gì phải không?"
Thái dương Quý Cảnh Diệp giật giật, không ngờ sóng não vừa vặn lắm mới hồi phục bình thường lại còn phải chịu tra tấn cỡ này, không thể yên bình nổi.
Cô thật sự đến 'công lược' anh à?
Rõ là đến chọc anh tức chết thì có, như vậy có thể trá hình hoàn thành nhiệm vụ, không cần lo thế giới bị hủy diệt nữa.
Tổng giám đốc Quý mang nỗi nghi ngờ sâu sắc, nhìn cô với ánh mắt nặng nề.
Chỉ thấy hàng mi cô khẽ run, mắt lặng lẽ liếc sang một bên, đôi môi hồng hào khẽ mím lại, như trốn tránh lại như không dám đối mặt với sự thật. Ngón tay sạch sẽ thon dài nhẹ nhàng siết tay áo, lộ ra đầu ngón tay khiến người ta vô thức mềm lòng.
Nhưng trong đầu thì ---
Hệ thống: [Ôi trời ơi, dọa cả tôi cũng không dám thở mạnh, cô nghiêm túc hỏi vấn đề này đó à?]
Úc Khả Khả: [Chẳng lẽ cậu không muốn biết, tại sao anh ta đột nhiên cất nhắc thư ký đó à? Tôi cứ cảm thấy có bí mật, rất muốn biết!]
Hệ thống thành thật trả lời: [... Muốn!]
Quý Cảnh Diệp: [...]
Cảm nhận được khát vọng trong đầu của một người một hệ thống, tâm trạng anh dần bình tĩnh lại, ngón tay thon dài khẽ tì lên mặt bàn, khóe miệng khẽ nhếch lên vẻ ngang ngược.
Thì ra là thế, muốn biết à?
Hừm, nghĩ hay lắm.
Tuyệt đối không thể để cô ấy như ý muốn được.
"Tại sao anh không trả lời, chột dạ à?"
Không nghe được anh đáp lại, Úc Khả Khả chỉ có thể đưa mắt nhìn, không nhìn ra được biểu cảm của anh, cô không khỏi hỏi thăm dò: "Hình như là thư ký của anh có vấn đề thì phải, anh cứ không muốn nói với chú hai anh..."
Quý Cảnh Diệp khẽ nhắm mắt lại, chợt cười lạnh, giọng nói vừa lạnh lẽo vừa uy hiếp: "Nếu như cô còn muốn ở lại đây thì tốt nhất là ngậm miệng lại."
Quả nhiên miệng chó không nhả được ngà voi, không có câu nào anh muốn nghe cả.
Úc Khả Khả nghĩ một lát rồi thỏa hiệp: "Được thôi, nếu anh đã muốn tôi ở lại đây thì tôi ngồi thêm một lát cũng được."
Dù sao chắc chắn trợ lý Ôn đã phát hiện ra sự bất thường, không cần cô nhắc nhở thêm nữa.
Quý Cảnh Diệp: "..."
Anh thật sự không tin vào tai mình, không biết rốt cuộc cô lấy sự tự tin từ đâu mà có thể nói ra lời này được.
Thấy Úc Khả Khả nhìn xung quanh trái phải một vòng, không hề khách khí ngồi vào ghế sofa, lấy điện thoại ra lướt TikTok, thái dương anh vô thức nảy lên, biết rõ mình đã phí công quăng ánh mắt mỉa mai không chào đón của mình cho đồ ngốc rồi.
Sao da mặt cô còn dày hơn cả tường thành thế, chẳng lẽ không nhận ra anh chán ghét cô đến mức nào sao?
Úc Khả Khả: Tôi không cần anh cảm thấy, chỉ cần tôi cảm thấy là được =w=.
[Ký chủ, cô xác định thế này là đang 'công lược' nhân vật phản diện sao?]
Thấy gương mặt nhân vật phản diện càng lúc càng u ám, đến cả hệ thống cũng không nhịn được hít một hơi lạnh, rất muốn vỗ tay cho sự dũng cảm của ký chủ nhà mình: [Thật sự không sợ bị anh ta đuổi ra ngoài sao? Phải biết là chỉ số ác ý của anh ta đã đầy tràn rồi đó!]
[Không sao, ưu điểm lớn nhất của tôi chính là mặt dày, không sợ.] Úc Khả Khả không hề để ý: [Hơn nữa, không phải anh ta rất thích kiểu này sao? Cậu xem thậm chí anh ta còn không nỡ tăng chỉ số ác ý, còn khéo léo bảo tôi ở lại cùng anh ta ở đây này.]
Cô vừa dứt lời, giọng nói máy móc nhắc nhở đã vang lên: [Chỉ số ác ý + 1].
Sau ba giây yên lặng, cô lại không biến sắc nói: [Cậu xem anh ấy nghe lời biết bao, nói tăng là tăng, tôi cảm động quá.]
Hệ thống: [... Anh ta có thích dáng vẻ này hay không, tôi chưa nhìn ra, trái lại có thể nhận ra da mặt ký chủ cô thật sự rất dày.]
Chỉ nhìn gương mặt đáng sợ kia của nhân vật phản diện, thật sự nên cảm thấy may mắn vì sự tu dưỡng của anh ta tốt, nếu không còn không biết sẽ thế nào đây.
--- Phải biết đây chính là người nói giết là sẽ giết, kẻ ngoài vòng pháp luật đi dạo khắp nơi trong thế giới ngày xưa ấy.
[Tình hình thế này chỉ có thể thử làm quen với anh ta trước thôi nhỉ?] Úc Khả Khả rất nghe lời khuyên, thành khẩn xin giúp đỡ: [Vậy thì cậu nói cho tôi biết 'công lược' thế nào đi?]
Hệ thống: [...]
Hệ thống rất muốn nói, cô làm thế này không phải là làm quen, mà là ép buộc, lừa gạt để làm quen. Nhưng ngẫm lại chính nó cũng không có biện pháp giải quyết, nó lại biết điều yên lặng ngậm miệng lại.
Tuy Quý Cảnh Diệp cực kỳ không quen có người ở trong phòng làm việc, nhưng may mà họ nhanh chóng yên tĩnh trở lại --- thậm chí lúc Úc Khả Khả lướt TikTok còn rất hiểu chuyện đeo tai nghe, không để loa ngoài.
Vì thế anh thờ ơ thoáng bình tĩnh lại, xem tài liệu, vẫn chú tâm làm việc.
Không bao lâu sau, anh đã quên sự tồn tại của Úc Khả Khả.
Cho đến khi trong đầu đột nhiên vang lên tiếng cười sung sướng của cô.
Úc Khả Khả: [Ha ha ha con mèo này ngốc quá đi!]
Hệ thống: [Ha ha ha ha ha.]
Có lẽ là tiếng cười quá thoải mái và sung sướng, dù Quý Cảnh Diệp bị quấy rầy suy nghĩ nhưng cũng không tức giận mà vô thức ngước mắt nhìn sang.
Chỉ thấy Úc Khả Khả đã thay đổi tư thế từ lúc nào, nghiêng người vào ghế sofa, lặng lẽ vỗ vỗ vào đệm, rõ ràng là bị nội dung video chọc cười, cười cực kỳ vui vẻ.
Mắt cô cong cong, cười rộ lên thật sự rất giống kẹo bông gòn khiến người ta không nhịn được muốn chạm vào, cảm giác muốn chìm đắm trong xúc cảm mềm mại.
Ngón tay Quý Cảnh Diệp tì trên mặt bàn, cụp mắt hờ hững nhìn tài liệu mình cần phải xử lý trước mặt.
[Chậc chậc, người nghiện công việc đúng là khác biệt, chẳng thấy anh ta nghỉ ngơi gì cả.]
Úc Khả Khả cười đã rồi, thuần thục với cốc hồng trà chanh trợ lý Ôn bưng tới trước đó uống một ngụm, quay đầu lại chỉ thấy nhân vật phản diện đang chăm chú xử lý công việc, góc cạnh bên mặt hờ hững căng chặt, không khỏi cảm thán trong đầu.
Quý Cảnh Diệp thoáng dừng động tác lại: "..."
Đuôi mắt thoáng liếc qua cô, thấy cô hết phát biểu cảm nghĩ rồi lại tiếp tục cúi đầu lướt điện thoại, anh lại nhẫn nại, vẫn không nói gì cả, chỉ xoa xoa thái dương, con ngươi đen sâu thẳm hiện lên vẻ mệt mỏi, lần nữa đắm chìm vào thế giới công việc.
Dù rằng trong lúc đó thi thoảng trong đầu vẫn vang lên giọng nói khoan khoái vô tình lộ ra như trước, nhưng vẫn trong phạm vi anh có thể chịu đựng được, không hề ầm ĩ mà trái lại khiến bầu không khí xung quanh không còn yên lặng buốt giá nữa.
Không biết qua bao lâu, trợ lý Ôn gõ cửa đi vào hỏi dò có cần đặt bàn trước nhà hàng không. Quý Cảnh Diệp đưa mắt nhìn giờ, phát hiện ra thế mà đã đến giữa trưa rồi.
Anh vô thức liếc Úc Khả Khả đã đổi sang tư thế nằm ngửa, cô lại ngẩng người ra.
Không đợi anh đáp lời, Úc Khả Khả đã nhanh chóng ngồi dậy từ ghế sofa: "Cực kỳ cần!"
Cô quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh tựa như đang rắc ánh sao: "Ban nãy tôi lướt TikTok, vừa hay có người đề cử một nhà hàng ngon, nhìn có vẻ rất hấp dẫn, chúng ta cùng đi thử nhé?"
Quý Cảnh Diệp lạnh lùng từ chối: "Không."
Anh không muốn nói chuyện với cô thêm một giây chứ đừng nhắc đến chuyện muốn ăn cơm cùng nhau, thật sự có thể tưởng tượng ra đó sẽ là một tai họa lớn đến mức nào.
"Thôi bỏ đi." Cảm thấy có lẽ việc dùng bữa trưa để bồi dưỡng tình cảm chẳng có tác dụng gì, Úc Khả Khả không níu kéo, sảng khoái đứng dậy: "Thấy anh còn bận, tôi đây sẽ không quấy rầy anh làm việc nữa, đi ăn trước đây, tạm biệt."
Nói xong, cô thật sự rời đi.
Tổng giám đốc Quý đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc cô sẽ mặt dày níu kéo: "...?"
Nhìn bóng lưng cô phóng khoáng rời đi, lòng anh như nghẹn lại, trong lòng lại thầm nổi nghi ngờ: Rốt cuộc là cô ấy qua đây làm gì?
Muốn chọc anh tức chết à?
Bên này, Úc Khả Khả không theo mô típ ấn nút thang máy, vẫn đang bàn với hệ thống: [Quán thịt nướng kia nhìn là đã thấy hấp dẫn rồi, tôi nhất định phải ăn thử.]
Hệ thống: [Thông qua tìm kiếm và tổng hợp đánh giá trên mạng, quán này được bốn sao, có thể đi ăn thử.]
Úc Khả Khả: [Tốt quá, Thống Thống, cậu thật đúng là trợ thủ đắc lực của tôi!]
Cửa thang máy từ từ mở ra, bên trong có một người đàn ông có gương mặt tuấn tú, dáng người cao lớn rắn rỏi đang đứng.
Vừa chạm mắt nhau, anh ta lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó mỉm cười với cô: "Khả Khả."
Bị giá trị nhan sắc của anh ta làm chấn động, Úc Khả Khả "kinh ngạc đến ngửa người": [Chà, anh chàng văn nhã bại hoại khí chất quý tộc lịch thiệp này là ai thế? Sắp theo kịp độ đẹp trai của vị hôn phu nhà tôi rồi.]
[Anh ta chính là nam chính trong truyện gốc, Quý Lăng Hàn.]
[-- Vừa rồi là tôi nói đùa thôi, vẫn còn chênh lệch nhiều lắm.] Úc Khả Khả lập tức biến sắc: [Thảo nào thoạt nhìn có hơi giống chó, thì ra là 'cẩu nam chính' à.]
Tránh xa ra mau, cái thứ xui xẻo này!
---
Lời tác giả
Úc Khả Khả: Tránh xa ra mau, nam chính ngày xưa, chó cũng không thèm!