Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Em tới tìm anh à, Khả Khả?"
Khuôn mặt tuấn tú của Quý Lăng Hàn ánh lên vẻ vui sướng, anh chậm rãi hỏi: "Sao em biết anh sẽ tới?"
Úc Khả Khả là người rất thành thật, vì thế cô không hề nể nang phủ nhận: "Không phải, tôi đến tìm vị hôn phu của mình thôi."
Nghe được tên của Quý Cảnh Diệp, mặt Quý Lăng Hàn lập tức tối sầm, anh thản nhiên nói, không nói thêm gì: "Chú hai em lại ép em à?"
"Nửa đúng nửa sai, tôi cũng muốn đến."
Không ngờ cô sẽ nói như vậy, Quý Lăng Hàn tỏ vẻ kinh ngạc nhìn cô: "Vì sao?"
"Bởi vì anh ấy là vị hôn phu của tôi." Úc Khả Khả thẳng thắn tự nhiên: "Đã lâu không gặp, tôi vừa quay phim xong, tới gặp một lát không phải rất bình thường sao?"
Quý Lăng Hàn nhíu mày lại.
Anh ta nhìn chăm chú vào đôi mắt hạnh xinh đẹp trong trẻo của cô, trầm ngâm: "Em không vui hay đang giận dỗi với anh thế?"
Úc Khả Khả: ?
Cô không hiểu nguyên do lắc đầu: "Không có."
"Không phải anh cố ý không đi thăm đoàn phim đâu, gần đây thật sự hơi bận." Quý Lăng Hàn thở dài, vừa đúng lúc lộ ra vẻ mệt mỏi: "Có thể tha thứ cho anh không?"
Úc Khả Khả trầm tư, tò mò hỏi: "Thế anh bận cái gì? Là chuyển việc à, nhưng hình như tôi đâu có nghe nói nhỉ?"
Tuy rằng ông Quý quả thật đã cất nhắc cho anh ta một chức vụ ở công ty nhưng rõ ràng đã bị nhân vật phản diện loại bỏ rồi, tới hay không cũng vậy, có lẽ là rảnh rỗi hơn mới đúng nhỉ.
Quý Lăng Hàn nghẹn họng: "...?"
Hệ thống điên cuồng vỗ tay: [Ha ha ha, kí chủ, cô thật biết cách đánh trúng tim đen, bây giờ tôi tin là cô nghiêm túc công lược nhân vật phản diện rồi, rõ ràng là cô thương tiếc anh ta mà.]
Úc Khả Khả dùng lời lẽ nghiêm túc và rõ ràng chỉ trách: [Sao cậu có thể nhìn tôi như vậy, rõ ràng tôi rất tò mò, anh ta chỉ có mỗi danh hão ở công ty, cũng không được chia hoa hồng, rốt cuộc anh ta sống bằng gì?]
Hệ thống: [Cô đã quên rồi à? Với tư cách nam chính, tuy mặt ngoài anh ta chỉ là đứa con riêng có địa vị khó xử, nhưng thật ra đã có sản nghiệp công ty của riêng mình, nếu không sao có thể gọi là "Tổng giám đốc gian xảo"?]
Đúng rồi, cô đã quên mất thiết lập này, dù sao nam chính còn đầu tư vào giới giải trí vì để bảo vệ nữ chính mà.
Úc Khả Khả chợt bừng tỉnh.
Trong phòng làm việc, Quý Cảnh Diệp chợt dừng công việc lại.
Tuy anh không biết Úc Khả Khả và Quý Lăng Hàn đang nói cụ thể cái gì nhưng anh nghe được cuộc nói chuyện của cô và hệ thống vẫn có thể đoán được phần nào.
Nghĩ đến lúc này cái miệng của Úc Khả Khả đang chĩa vào Quý Lăng Hàn, anh dựa vào sau ghế ngồi, tâm trạng vốn căng thẳng, u ám, phiền muộn chợt thoải mái hơn chút.
Xem ra, ít nhất ở phương diện này, cô vẫn có chút tác dụng.
"... Anh biết Khả Khả em thích khiêm tốn, không muốn anh cứ mãi giúp em."
Trước thang máy, Quý Lăng Hàn lập tức im lặng, như không nói chuyện khác: "Nhưng đoàn phim em tới trước đó thật sự không được, đừng cố chấp trong chuyện này. Trong tay anh còn vài tài nguyên, em có thể cân nhắc thử xem."
Có lẽ vì đánh lạc hướng nhà họ Quý, đương nhiên có cả nguyên nhân nữ chính Lê Hinh Nhụy làm trong giới giải trí, mặc kệ người nhà họ Quý có tin hay không, với bên ngoài, Quý Lăng Hàn đều tỏ thái độ không có hứng thú với chuyện kinh doanh nhà họ Quý, mà trái lại đầu tư vào giới giải trí.
"Úc Khả Khả" bước vào giới giải trí cũng vì anh ta, nhưng hoàn toàn không phát hiện ra đại đa số vài tài nguyên mà anh ta nhét cho mình lại có sự tồn tại của Lê Hinh Nhụy, sau đó cứ thế trở thành lá chắn để nam chính bảo vệ nữ chính.
Nghĩ đến đây, Úc Khả Khả lại không nhịn được cảm thấy đáng tiếc cho nguyên chủ.
Làm người thật sự không thể chỉ chăm chăm nghĩ đến chuyện yêu đương, cẩu nam chính!
Vì thế, ngay lúc Quý Lăng Hàn vốn tưởng nói như vậy đã nhận được ánh mắt cảm động của Úc Khả Khả, nhưng không ngờ rằng ---
"Hả? Sao tôi lại không biết tôi là người khiêm tốn?" Cô nghiêm túc suy nghĩ: "Anh lại có thể hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi sao? Giỏi thật."
Quý Lăng Hàn: "...?"
Hết lần này đến lần khác bị phá vỡ nhịp điệu, không thể xác định được là cô thật sự cảm thán hay đang mỉa mai, anh ta không thể không dừng lại, im lặng nhìn cô chăm chú.
Màu mắt anh ta hơi nhạt, lúc nhìn người khác như mang theo tia sáng dịu dàng, có cảm giác nặng tình quấn quýt khiến người ta vô thức yên lặng.
Thảo nào nguyên chủ lại cho rằng họ là tình yêu song phương, cứ thế đâm đầu vào anh ta mà không cách nào kiềm chế.
Úc Khả Khả thản nhiên nhìn lại, không hề lảng tránh, cũng chẳng có chút tức giận nào.
Hai người đối mắt, có thể thấy rõ ràng Quý Lăng Hàn quan sát kỹ càng rồi khẽ dời mắt, sau đó đột nhiên mỉm cười với cô: "Đây là vinh hạnh của anh."
Thật không hổ là nam chính, thủ đoạn ứng phó không hề tầm thường.
Úc Khả Khả liếc anh ta thêm một cái, không khỏi cảm thán, rồi sau đó giống như bị cảm động mà rung rung hàng mi, nhẹ giọng hỏi: "Còn việc gì không?"
Biết rõ mình đã dỗ cô xong xuôi, mắt Quý Lăng Hàn ánh lên ý cười thản nhiên: "Thật ra anh ở công ty cũng không có việc gì, giờ này chắc em còn chưa ăn cơm, hay là ---"
Úc Khả Khả: "Vậy anh ra trước đi."
Quý Lăng Hàn thoáng khựng lại, tuy không biết cô muốn làm gì nhưng vẫn nghe theo ý cô, bước đôi chân dài ra khỏi thang máy.
Nhưng không đợi anh ta hỏi dò lần nữa, đã thấy Úc Khả Khả lướt qua mình, đi thẳng vào thang máy.
Cô quyết đoán ấn nút đóng cửa, sau đó trong khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, cô hất gương mặt cười rạng rỡ, vẫy tay với anh ta: "Chó ngoan không cản đường, tạm biệt."
Quý Lăng Hàn: "..."
Quý Lăng Hàn: ???
Anh ta thật sự không dám tin vào hai mắt mình, Úc Khả Khả thật sự cứ thế bỏ lại chính mình, chạy rồi?
Đợi chút, chẳng phải ban nãy cô còn mắng anh ta sao?
Sắc mặt Quý Lăng Hàn thoáng đen đi.
Vốn tưởng rằng cô chỉ ra ngoài quay phim một thời gian ngắn, người anh ta thật sự muốn gặp lại không có ở đoàn phim đó, đương nhiên không đáng để anh ta đặc biệt tới thăm đoàn phim rồi.
Bây giờ xem ra lại có chút thất sách rồi, thành ra không cách nào biết được thời gian đó cô có chuyện gì.
Nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi giữa hai người, sao cứ cảm thấy sai sai, Quý Lăng Hàn không khỏi nhíu mày lại, thầm cảm thấy khó hiểu.
Cho nên rốt cuộc là có chuyện gì với cô, không chỉ đóng máy trở về không nói cho anh ta biết, giờ còn tỏ vẻ thế này?
Một mình vui vẻ tận hưởng thịt nướng xong, Úc Khả Khả lại sung sướng về nhà.
Vừa vào cửa, cô chợt thấy thím hai Úc rõ ràng cũng vừa trở về, cô không nhịn được khẽ nhếch đuôi lông mày.
Lúc hai người chạm mắt nhau, thím hai Úc lộ ra gương mặt tươi cười, nhẹ nhàng dò hỏi: "Khả Khả, cháu đã về rồi à? Gặp cậu cả Quý thế nào rồi? Cậu ấy có giải thích không?"
Hôm nay bà ta và tình nhân cùng đặc biệt tới tìm bác sĩ, tuy nhiên bên kia cam đoan thề thốt không tiết lộ tin tức, mà sau khi bọn họ bàn bạc thì vẫn giữ thái độ cẩn trọng nghi ngờ như trước.
Dù sao lần này trở về, cách xử sự của Úc Khả Khả thật sự rất kỳ lạ. Trước đó không cách nào xác nhận được nguyên nhân cô thay đổi thái độ, tình nhân khuyên bà ta tạm thời đừng nên chọc vào cô để phòng tránh tự dưng cãi nhau sinh chuyện.
Tuy rằng thím hai Úc không cam lòng nhưng cũng biết nặng nhẹ, chỉ đành giả bộ một thời gian.
Mà thấy vẻ cố mỉm cười này của bà ta, Úc Khả Khả không cần nghĩ cũng biết bà ta đang có ý định gì, lập tức đảo mắt, đột nhiên đổi sang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Cô chỉ há to miệng nhưng vẫn không nói gì, chỉ lắc đầu.
Thím hai Úc lập tức khẽ giật mình, tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, tim thắt lại, vội vàng hỏi: "Thế này là làm sao? Chẳng lẽ nữ thư ký kia với cậu cả Quý thật sự..."
"Không có chuyện đó." Úc Khả Khả thở dài: "Chỉ là..."
"Nếu là hiểu lầm thì không sao rồi."
Nghe cô phủ nhận, lúc này thím hai Úc mới yên lòng, bình thản nói: "Có điều lần này coi như bài học. Khả Khả, sau này cháu nên tích cực đi gặp cậu cả nhà họ Quý chút, đừng nên không chú trọng như trước nữa, biết không?"
"Cho dù biết là cậu cả Quý giữ thân trong sạch, cháu cũng không thể buông lỏng cảnh giác." Bà ta nói chuyện với vẻ chân thành, thấm thía: "Dù là loại đàn ông nào thì cũng không thể quá phóng túng, phải nắm chắc, nếu không cháu sẽ hối hận đó."
Úc Khả Khả càng lộ vẻ rối rắm hơn, nhìn đầu bà ta rồi lại thở dài một hơi.
Thím hai Úc thấy cô nhìn vậy thì lưng nổi da gà, không nhịn được nhíu mày, tâm trạng khó chịu: "Rốt cuộc cháu thế này là sao đó, rốt cuộc là muốn nói cái gì?"
"À... cho nên lời thím vừa nói, là nói dựa trên kinh nghiệm của thím sao?"
Thím hai Úc ù ù cạc cạc: "...?"
"Cái gì mà nói dựa trên kinh nghiệm, chỉ là thím đã chứng kiến chuyện này trong giới nhiều rồi, cho nên nhắc nhở cháu một chút."
Thím hai Úc cho rằng cô lại ẩn ý chuyện gì đó nhưng đã chuẩn bị từ trước, lần này sẽ không bị cô dọa nữa, lập tức ho khẽ: "Đương nhiên là thím tin tưởng chú hai cháu, đừng đoán mò."
"Thật ra... hôm nay sau khi tôi đi tìm Quý Cảnh Diệp, anh ta có tức giận vì tôi nghi ngờ anh ta, sau đó nói cho tôi biết một chuyện."
Úc Khả Khả thản nhiên nói: "Nhưng tôi không biết là có nên nói cho thím hai hay không."
Thím hai Úc đột nhiên có dự cảm chẳng lành nhưng ngoài mặt vẫn miễn cưỡng cười an ủi: "Cháu, con bé này, thím là thím hai của cháu, có gì mà không thể nói với thím chứ?"
"Thế tôi nói đây nhé, thím hai, dù thế nào thì thím cũng đừng tức giận." Úc Khả Khả thành thật nói: "Là thế này, hình như chú hai tôi chẳng những có phụ nữ bên ngoài, mà còn có một đứa con riêng chỉ nhỏ hơn Nhiễm Nhiễm một tuổi."
Thím hai Úc: "Cái gì cơ---?"
Trông thấy nét mặt cứng ngắc của bà ta, sau đó trở nên dữ tợn, Úc Khả Khả đề phòng bị vạ lây, vội vàng lùi lại một bước, vẻ mặt bi thương nói: "Quý Cảnh Diệp còn mỉa mai mọi người, có thời gian rảnh giám sát anh ta, không bằng bảo thím để ý chú hai nhiều hơn một chút."
Cô thề thốt: "Có điều thím hai, thím yên tâm, thím thương tôi như vậy, đương nhiên tôi sẽ đứng về phía thím rồi."
Úc Khả Khả: [Oa, cậu thấy hết không? Thì ra cảm xúc của một người có thể thay đổi nhanh đến thế! Giống như thấy Người Khổng Lồ Xanh tái thế vậy!]
Hệ thống: [Đỉnh!]
Mặt thím hai Úc còn xanh hơn cả đầu, suýt nữa tưởng rằng mình nghe nhầm, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không tin nổi.
Người bà ta loạng choạng, vội vàng bám lấy lan can bên cạnh để lấy lại bình tĩnh: "Không, không thể nào, chắc là vì Quý Cảnh Diệp tức giận nên cố ý đùa giỡn thôi sao?"
Người đàn ông bị bà ta cắm sừng nhiều năm như vậy, vậy mà lại đã cắm sừng bà ta từ lâu rồi sao?
Sắc mặt thím hai Úc vặn vẹo, trong lòng cực kỳ giận dữ: "Sao ông ta dám?"
Úc Khả Khả nghĩ ngợi rồi gật đầu đồng ý: "Thím nói cũng đúng, dù sao tình cảm của thím hai và chú hai tốt như vậy, sao có thể ngoại tình được? Vậy cháu yên tâm rồi, thím hai, thím đừng đa nghi nhé."
Cô không đồng ý còn đỡ, vừa nói như vậy, thím hai vốn còn chưa chắc chắn, lại vô thức tin lời của Quý Cảnh Diệp.
Dù sao chính bà ta còn vương vấn không dứt với mối tình đầu, sao chồng bà ta lại có thể nhịn được?
Huống hồ đã giấu con riêng kỹ như vậy, chắc chắn là đã tính cho nó kế thừa công ty rồi, lại còn dám đoạt gia sản với Nhiễm Nhiễm của bà ta ---
Có điều, tạm thời bà ta không thể làm gì được.
Thím hai Úc nén đi sự độc ác trong mắt, nhanh chóng bình tĩnh lại.
Thứ nhất, đây chỉ là Quý Cảnh Diệp thuận miệng nói chuyện, không có chứng cứ; thứ hai, chính bà ta cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam, thực tế thì Nhiễm Nhiễm không phải con của chú hai Úc. Trong khi còn chưa chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa trước khi xác nhận có thể lừa gạt con gái mình, bà ta không thể hành động thiếu suy nghĩ được.
Bởi vì việc này không thể để người khác biết, tránh đánh rắn động cỏ.
Trong lòng suy nghĩ cuồn cuộn, thấy Úc Khả Khả an ủi mình, thím hai Úc quyết định ổn định cô trước: "Thím cũng nghĩ vậy, Khả Khả, dù có chuyện gì cháu cũng không được nói cho chú hai cháu, kẻo ông ấy lại tức giận."
Úc Khả Khả chớp chớp mắt, lộ ra gương mặt tươi cười hồn nhiên vô hại: "Chuyện này là đương nhiên rồi."
Nếu không thì sao đợi đến tiết mục chó cắn chó của hai người đây?
"Quả nhiên vẫn là Khả Khả nghe lời nhất."
Thấy cô phối hợp như vậy, vẻ mặt thím hai Úc càng hiền hòa, cực kỳ thỏa mãn quyết định dỗ cô: "Đi ra ngoài một chuyến vất vả rồi, có gì muốn ăn không, thím hai làm cho cháu."
Vì vậy Úc Nhiễm vất vả lắm mới nguôi giận được, lại nghe được câu hỏi ngập tràn yêu thương của mẹ mình, không khỏi thoáng dừng bước, trong đầu chầm chậm hiện lên một dấu hỏi chấm.
Không phải chứ, con gái ruột của mẹ còn chưa ăn được mấy lần cơm mẹ tự làm đó, rốt cuộc đây là mẹ của ai?
Đệch.