Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh nắng vàng nhạt hắt qua cửa sổ, vương lên đầu giường khiến phòng ngủ trở nên sáng bừng lạ thường.
Thẩm Từ bực bội nheo mắt, vẻ lạnh lùng trên mặt anh càng hiện rõ, anh bước tới kéo mạnh tấm rèm cảm ứng “kém thông minh” kia lại.
Căn phòng tối sầm trở lại, Thẩm Từ ném chiếc khăn tắm xuống cạnh giường, sải đôi chân dài ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ, giọng nói vẫn băng giá như cũ:
“Tôi nói lại lần nữa, từ đầu đến cuối tôi đã không muốn quay cái show này rồi. Tôi không biết anh nghĩ gì mà nhận công việc này cho tôi, nhưng tôi không đời nào cho phép một đứa trẻ xa lạ vào nhà mình! Hiểu chưa?”
Thẩm Từ có ý thức lãnh thổ cực kỳ mạnh mẽ. Bình thường căn hộ này ngoại trừ người đại diện thỉnh thoảng ghé thăm, ngay cả bạn bè thân thiết anh cũng không cho đến, huống chi là cho phép đồ đạc của một đứa trẻ xuất hiện trong nhà!
Cứ hễ nghĩ đến những đứa trẻ hiếu động như khỉ con, suốt ngày chạy nhảy ầm ĩ là Thẩm Từ đã thấy da đầu tê dại rồi. Đã thế chương trình này lại còn phải quay đến sáu tập, nghĩ đến đây sắc mặt anh càng trở nên khó coi.
Người đại diện nghe Thẩm Từ nói vậy, xoa xoa mái đầu tóc thưa thớt của mình, thở dài thườn thượt.
Nói về Thẩm Từ, hiện tại trong giới giải trí anh thực sự nổi tiếng đến mức tạm thời chưa ai có thể sánh bằng. Anh sở hữu gương mặt tinh xảo nhưng sắc nét, làn da trắng sứ lạnh lùng, đôi mắt phượng mang khí chất sắc bén, không thể che giấu sự trẻ trung. Nhờ gương mặt này, anh có thể coi là “cỗ máy hút fan” của giới giải trí. Ngay từ khi ra mắt, anh đã luôn ở trên đỉnh cao, lượng fan trung thành và “fan bạn gái” đông đảo đến đáng sợ, mỗi bài đăng trên Weibo đều đạt hàng chục triệu lượt chia sẻ.
Nhưng người nổi tiếng thì lắm thị phi, huống hồ tính cách Thẩm Từ lại kiêu ngạo, lượng anti-fan cũng đông đảo như kiến cỏ, các chủ đề liên quan đến anh thường xuyên bị tranh cãi gay gắt, thậm chí đến mức bị khóa bài viết.
Cách đây không lâu, không biết từ đâu rộ lên tin đồn Thẩm Từ được đại gia bao bọc, chỉ dựa vào một tấm ảnh mờ nhạt chụp anh ra vào khách sạn mà lại một lần nữa gây ra cuộc chiến lớn giữa fan và anti-fan trên mạng. Fan thì một mực không tin lời đồn, còn anti-fan lại khăng khăng Thẩm Từ là ngôi sao có nhân phẩm tồi tệ, thấp kém. Dù công ty đã kịp thời gỡ bỏ các hot search giúp anh nhưng vẫn không ngăn được anti-fan dội đủ thứ nước bẩn lên người anh.
Tranh cãi qua lại, cuối cùng mũi dùi lại nhắm thẳng vào tính cách của Thẩm Từ. Cũng chẳng còn cách nào khác, với gương mặt đó, khi anh hếch cằm nhìn người khác với vẻ mặt lạnh lùng và kiêu ngạo, người yêu thích thì mê mẩn vẻ lạnh lùng ấy, nhưng kẻ ghét thì chỉ muốn dán chặt cái mác “coi thường người khác” lên anh.
Trên mạng ồn ào, hỗn loạn, người đại diện dĩ nhiên muốn tìm cách cứu vãn thiện cảm của công chúng dành cho Thẩm Từ. Bởi lẽ những từ khóa tiêu cực trên Weibo quá nhiều, công chúng sắp chuyển từ “vô cảm” sang “ác cảm” với anh rồi.
Nhưng với tính cách này của Thẩm Từ, những show thực tế có thể thể hiện hình ảnh tích cực của anh thật sự không có nhiều. Đặc biệt là những chương trình phỏng vấn tương tác, đó chính là “điểm yếu chí mạng” khiến Thẩm Từ dễ bị công kích nhất. Thế là chọn lựa mãi, người đại diện đã tìm thấy chương trình nuôi con mang tên “Bé Cưng Đến Rồi”.
Chương trình này lấy sự ấm áp và chữa lành làm chủ đạo, mời tổng cộng năm gia đình, kết hợp livestream và ghi hình để thể hiện toàn diện những khoảnh khắc tương tác ngọt ngào giữa các bé đáng yêu và phụ huynh. Vị trí mà người đại diện nhắm đến chính là “phụ huynh thực tập”.
Trong năm gia đình, có hai nhóm là sự kết hợp giữa phụ huynh thực tập và các em bé bình thường. Kiểu kết hợp này rất được khán giả yêu thích, những ông bố bà mẹ thực tập lóng ngóng, vụng về gây ra nhiều tình huống hài hước cũng là một trong những điểm nhấn của chương trình. Sau khi khảo sát kỹ lưỡng, người đại diện đã quyết định chọn show này cho Thẩm Từ.
Ông ta thậm chí đã nghĩ sẵn hình tượng cho Thẩm Từ trong chương trình: sự kết hợp giữa một chàng trai đẹp lạnh lùng và một bé cưng đáng yêu, sự đối lập mạnh mẽ này chắc chắn là “vũ khí” thu hút fan. Chỉ cần Thẩm Từ có thể tiết chế lại một chút, chắc chắn sẽ xoay chuyển được hình ảnh tiêu cực hiện tại.
Người đại diện thì mơ mộng rất nhiều điều tốt đẹp, nhưng không ngờ Thẩm Từ lại chẳng thèm phối hợp chút nào! Nghĩ đến mà đắng lòng, ông thầm nghĩ, vị tổ tông này còn khiến người ta đau đầu hơn cả trẻ con.
“Chiều nay livestream sẽ bắt đầu quay từ cửa nhà cậu, lỡ như camera vô tình lia vào phòng khách, đám anti-fan chắc chắn sẽ cầm kính lúp soi xét đến từng ngóc ngách, lúc đó lại đưa cậu lên hot search để hóng hớt cho mà xem. Hơn nữa, nhà cậu rộng như thế, chẳng lẽ không thể dọn ra một góc nhỏ để đồ chơi sao?”
Thẩm Từ khẽ nâng mí mắt, liếc nhìn căn phòng của mình, lạnh giọng đáp lại: “Không, không dọn được.”
Người đại diện nhớ lại cái phòng khách như “ổ chuột” mà mình từng thấy ở nhà Thẩm Từ, không nhịn được mà “hừ hừ” hai tiếng.
Rõ là Thẩm Từ mang vẻ mặt kiêu ngạo kiểu “đừng có chạm vào tôi, tôi có bệnh sạch sẽ”, nhưng thực tế thì sao, anh ngay cả quần áo bẩn đã thay ra cũng lười không bỏ vào máy giặt. Ví dụ như bây giờ, người đại diện chẳng cần đoán cũng biết cái khăn lau đầu của Thẩm Từ chắc chắn đã bị anh tiện tay vứt sang một góc, đợi đến lần sau cần dùng mới lục tìm lại.
Cuộc điện thoại còn chưa kết thúc, người đại diện đã đứng sẵn trước cửa nhà Thẩm Từ, vội vàng gõ cửa thúc giục vị tổ tông khó chiều này.
Thẩm Từ mang theo hơi lạnh toát ra từ người ra mở cửa cho ông, không quên cảnh cáo một câu: “Đừng có động chạm lung tung vào đồ của tôi.”
Người đại diện nhìn đống quần áo chất thành “ngọn núi nhỏ” trên ghế sofa, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
“Tôi cũng muốn động vào lắm chứ, nhưng cậu nhìn đống quần áo này xem, tôi hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu!”
Người đại diện mang nỗi lòng của một “bà mẹ già”, tay run rẩy chỉ vào đống đồ và hỏi: “Sao cậu không treo quần áo vào tủ? Tủ quần áo của cậu để làm cảnh sao?”
Thẩm Từ khoanh tay, lười biếng liếc nhìn ông một cái: “Đấy toàn là đồ tôi sắp mặc, để trên sofa cho dễ tìm.”
Người đại diện tức đến đau cả đầu, hít thở mấy hơi thật sâu, ôm trán, suýt chút nữa thì nhồi máu cơ tim.
Thẩm Từ vươn vai một cái, tựa vào tường, khẽ liếc nhìn đồng hồ, tốt bụng nhắc nhở: “Không trang điểm nhanh là muộn đấy.”
Người đại diện lúc này mới sực tỉnh, vội vàng gọi chuyên viên trang điểm Tiểu Dĩnh lên để tạo hình cho Thẩm Từ.
Tranh thủ lúc Thẩm Từ đang trang điểm, người đại diện thuyết phục hết lời, cuối cùng cũng khiến Thẩm Từ đồng ý đặt một con ngựa gỗ đồ chơi trong nhà. Mặc dù bị đẩy vào góc tường, nhưng con ngựa gỗ màu hồng này kích thước khá lớn nên cực kỳ nổi bật, nhìn qua là biết được chuẩn bị cho trẻ con, khiến căn nhà vốn lạnh lẽo bỗng có thêm một dấu ấn không thuộc về Thẩm Từ.
Thẩm Từ nhìn chằm chằm con ngựa gỗ một lúc, càng nhìn càng thấy chướng mắt. Cảm giác như lãnh thổ của mình bị xâm phạm, có một thứ không thuộc quyền kiểm soát của mình xuất hiện khiến anh rất phiền lòng. Anh quay đầu đi, dứt khoát nhắm mắt lại, coi như không thấy.
Gió xuân nhẹ nhàng, ánh nắng ban trưa rực rỡ và ấm áp, đổ xuống khiến người ta cảm thấy dễ chịu, như muốn tan chảy ra.
Tay cầm một viên kẹo mút cầu vồng, Tuế Tuế được chị Tiểu Phùng dắt tay đến một trạm xe buýt. Sau khi kiểm tra vị trí và xác nhận không nhầm chỗ, Tiểu Phùng mới ngồi xuống và nói với bé: “Tuế Tuế còn nhớ chúng ta đến đây để làm gì không?”
“Chờ người ạ!” Đôi mắt nhỏ của Tuế Tuế rời khỏi viên kẹo, nhìn chị Tiểu Phùng.
“Đúng rồi, chúng ta phải đợi một anh trai đến. Nhưng chị phải tạm thời rời đi một lát, các anh quay phim sẽ ẩn nấp ở đằng sau để bảo vệ em. Tuế Tuế một mình có thể dũng cảm đợi anh trai đến, đúng không nào?”
Được khen là dũng cảm, Tuế Tuế nắm chặt bàn tay nhỏ, gật đầu lia lịa: “Con làm được ạ.”
Tiểu Phùng đã dặn dò Tuế Tuế một lượt ở nhà, thấy thời gian đã đến nên cũng không kịp nói thêm lời nào, vội vàng rút lui. Các quay phim đã sớm ẩn nấp theo sự sắp xếp của chương trình. Tuế Tuế đứng một mình tại chỗ, ngoan ngoãn đợi “phụ huynh thực tập” của mình đến.
Đeo chiếc ba lô màu vàng kem, Tuế Tuế nhìn viên kẹo mút trong tay, đứng lâu nên chân hơi mỏi. Bé dậm dậm chân, rồi ôm lấy hai má, ngồi thụp xuống ven đường. Nhìn từ xa, bé giống như một cây nấm nhỏ màu vàng, thu mình lại một góc.
Từ tối qua, Tuế Tuế đã biết mình tham gia show này để làm một “pháo hôi” nhỏ. Với tư cách là pháo hôi, sau khi vào đoàn phim, bé sẽ bị đem ra làm nền để tôn vinh tài năng của các bạn nhỏ khác, bị cư dân mạng chế giễu là người không có cảm giác tồn tại nhất trong chương trình.
Những tình tiết trong đầu Tuế Tuế rất lộn xộn, thậm chí phần lớn bé đều không hiểu ý nghĩa là gì. Nhưng bé biết “pháo hôi” là một người không tốt. Tuế Tuế nhíu đôi mày nhỏ, tự nhủ mình không muốn làm pháo hôi đâu. Bé phải kiếm thật nhiều tiền để đi thăm bà nội, mà pháo hôi thì chẳng kiếm được tiền!
Ngồi xổm mãi cũng mỏi, Tuế Tuế định chống tay vào đầu gối để đứng lên. Nhưng còn chưa đứng vững, bé đã thấy một con chó vàng nhỏ thè lưỡi, lao vút từ bên kia đường về phía mình. Chỉ trong chớp mắt, con chó đã đến cạnh chân Tuế Tuế, xoay quanh bé một vòng rồi cúi đầu liếm kẹo.
Tuế Tuế khom lưng, đưa tay xoa đầu con chó: “Mày ăn kẹo hả, tao cũng có kẹo này.”
Vừa dứt lời, Tuế Tuế nhìn xuống tay mình, bỗng phát hiện viên kẹo mút đáng lẽ phải ở trong tay... đã không cánh mà bay!
Bàn tay nhỏ vẫn giữ nguyên tư thế cầm kẹo giơ giữa không trung, cả người Tuế Tuế đờ đẫn tại chỗ. Cùng lúc đó, khán giả đang theo dõi trong phòng livestream sắp cười điên lên trước cảnh tượng này.