Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tuế Tuế! Cậu về rồi!"
Lục Lục vừa chạy ra đến cửa đã thấy Tuế Tuế cúi gằm đầu, mái tóc xoăn rũ xuống, vẻ mặt mệt mỏi bước vào. Như một chú ong mật cứ vo ve quanh khóm hoa, Lục Lục vây lấy Tuế Tuế, nói không ngừng.
Tuế Tuế đeo chiếc ba lô nhỏ, ngồi thẫn thờ trên sofa, đôi chân nhỏ thường ngày hay đung đưa giờ cũng buông thõng một cách uể oải.
"Cậu không vui hả Tuế Tuế?" Lục Lục móc từ trong ba lô ra một hộp sữa chuối, sán đến gần đưa cho Tuế Tuế. "Đây là sữa ở trung tâm thương mại đấy, vị chuối, bán rất chạy, tớ để dành cho cậu một hộp đấy."
Nhìn thấy hộp sữa nhỏ, ánh mắt Tuế Tuế cuối cùng cũng có chút sinh khí, bé gật đầu rồi nhận lấy. "Cảm ơn Lục Lục, hôm nay cậu đi mua sữa ạ?"
Thấy mái tóc xoăn của Tuế Tuế đã bắt đầu dựng lên trở lại, đôi mắt đen láy của Lục Lục cũng vui vẻ híp lại, khóe miệng khẽ nhếch: "Không có, tớ đi bán sữa đấy, đó là nhiệm vụ của tớ."
Lục Lục rất đen đủi khi bốc thăm trúng cùng nhóm với Tiểu Từ. Hai đứa vốn không ưa nhau nên vừa xuống xe là mỗi người một đường tự đi làm nhiệm vụ. Một trong những nhiệm vụ Lục Lục tìm được là bán hết mười hộp sữa. Đương nhiên, cậu còn một nhiệm vụ nữa là tặng hoa cho người qua đường.
Lục Lục đã kết hợp hai nhiệm vụ này: mua một hộp sữa tặng kèm một bông hoa miễn phí. Dù giá sữa có đắt hơn trong siêu thị một chút, nhưng vẫn có người thấy rất đáng tiền nên đã chủ động đến mua sữa của cậu. Số tiền dư ra vừa vặn đủ để mua thêm một hộp sữa vị chuối. Lục Lục không nỡ uống, nhất quyết phải để dành cho Tuế Tuế.
Nghe Lục Lục kể chuyện mình "lấy hàng" ra sao, rồi tìm ngã tư đông đúc thế nào để bán đồ, đôi mắt như mắt mèo của Tuế Tuế mở to kinh ngạc, bé "ồ" một tiếng, đến sữa cũng quên cả uống. "Lục Lục giỏi quá đi, thoáng cái đã bán hết sạch rồi!"
Lục Lục rất thích thú với lời khen, cậu hừ nhẹ một tiếng, cằm hơi hếch lên, một lọn tóc đen rủ xuống trán trông cực kỳ kiêu căng. "Có gì đâu mà, nhiệm vụ vốn dĩ có khó gì đâu."
【À, thảo nào nữ thần Diệp Mai cứ hay đánh Lục Lục, thằng bé này đúng là có chút muốn ăn đòn thật.】
【Nhưng Lục Lục làm nhiệm vụ nhanh thật sự, cuối cùng còn dư tiền mua thêm sữa nữa.】
【Cậu ấy chỉ mua một hộp cho Tuế Tuế thôi, bản thân mình không có. Huhu, sao đứa trẻ này vừa hợm hĩnh vừa dịu dàng thế nhỉ! Tui bị tan chảy rồi!】
Tuế Tuế cố gắng hút sữa, má phồng lên, ngoan ngoãn và yên tĩnh, lúc nói chuyện cũng mang theo mùi sữa chuối thơm thơm. "Lục Lục giỏi quá, có phải cậu đã làm được rất nhiều nhiệm vụ không?"
Lục Lục tiếp tục đắc ý, lọn tóc dựng đứng lên giữa không trung làm người ta chỉ muốn đưa tay ấn mạnh xuống. "Cũng bình thường thôi, hoàn thành được có sáu cái à."
Mắt Tuế Tuế càng mở to hơn nữa, bé giơ cả hai bàn tay nhỏ ra mà vẫn không đếm hết sáu cái là bao nhiêu. "Nhiều quá đi, con chỉ tìm thấy có mỗi một cái thôi." Nghĩ đến tấm thẻ nhiệm vụ duy nhất đáng thương của mình, Tuế Tuế lại thở dài, buồn bã lắc đầu.
Thấy vậy, Lục Lục suy nghĩ một lát rồi an ủi: "Không sao đâu, tớ có nhiều lắm, có thể chia cho cậu."
Cậu đổ hết thẻ nhiệm vụ trong ba lô ra, hào phóng đẩy hết về phía Tuế Tuế: "Tuế Tuế cậu cầm lấy đi, thẻ nhiệm vụ với tớ cũng chẳng có tác dụng gì." Lục Lục không quá mặn mà với đại tiệc, làm nhiệm vụ chẳng qua là để làm cho xong với tổ chương trình thôi.
Tuế Tuế lắc đầu, mái tóc xoăn suýt nữa quẹt vào mặt Lục Lục. Khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị lạ thường, bé nghiêm túc từ chối: "Không được đâu ạ, đây là công sức cậu vất vả mới có được."
Lục Lục chớp mắt, thầm nghĩ thực ra mình cũng không vất vả lắm. Vả lại cậu còn lười nữa, làm nhiệm vụ được một nửa là hết kiên nhẫn, chỉ muốn chạy về tìm Tuế Tuế chơi thôi. "Vậy được rồi, nhưng nếu tớ thắng, tớ sẽ mời cậu ăn đại tiệc!"
Lúc này Tuế Tuế mới vui vẻ trở lại, cả người thơm mùi sữa chuối ngọt ngào, bé gật đầu: "Cậu nhất định sẽ thắng thôi ạ."
Đến giờ ăn trưa. Những nhóc tì còn lại cũng lần lượt quay về, ngồi tụm lại, líu lo kể về nhiệm vụ của mình. Các phụ huynh sáng nay không ra ngoài, ở lại biệt thự chuẩn bị một bữa trưa vô cùng thịnh soạn. Tuế Tuế ăn đến mức bụng tròn căng, nằm bẹp trên ghế, không nhúc nhích, trông như một chú rái cá biển đang thong thả nằm phơi nắng.
Thẩm Từ vươn tay xoa xoa bụng cho bé, đôi mày thanh tú cong lên ý cười, anh vỗ nhẹ vào cái bụng nhỏ của bé rồi trêu: "Ăn nữa là nổ tung đấy."
Tuế Tuế giật bắn mình, ngồi bật dậy, ôm cái bụng mềm của mình ngơ ngác nhìn anh trai. Thẩm Từ nhéo mũi bé, cười khẽ: "Anh đùa thôi, nhưng ăn nhiều quá sẽ bị đau bụng đấy, lát nữa ra sân đi dạo một chút rồi mới được đi ngủ." Tuế Tuế gật đầu lia lịa, biết bụng mình không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa trưa, anh dẫn chương trình tới thống kê số nhiệm vụ của các khách mời nhí. Cuối cùng, Lục Lục và Thi Thi cùng hạng nhất với 6 nhiệm vụ hoàn thành.
"Rất tốt nhé, Lục Lục và Thi Thi đều giỏi lắm, các bạn nhỏ khác cũng rất tuyệt vời. Tổ chương trình đều thấy được sự nỗ lực của các con sáng nay rồi, chiều nay các con được nghỉ để cùng ra bãi biển chơi nhé!"
Tuế Tuế dựa vào ghế, nắng chiếu làm bé buồn ngủ đến mức không thể mở mắt nổi. Nghe thấy lời anh dẫn chương trình, bé phản ứng chậm nửa nhịp, chậm chạp hưởng ứng: "Tuyệt quá ạ~" Giọng nói non nớt mềm nhũn, tràn ngập vẻ buồn ngủ và một chút qua loa.
Anh dẫn chương trình cười khổ, đưa tay đỡ trán lắc đầu: "Tuế Tuế mau đi ngủ đi, lát nữa cũng không có việc gì nữa đâu." Tuế Tuế đã buồn ngủ đến mức không thể trả lời nổi nữa, đôi mắt híp lại chỉ còn một đường, mắt đã díp lại sắp ngủ gật đến nơi.
Thẩm Từ đứng bên cạnh thấy vậy liền đứng dậy, nhẹ nhàng bế Tuế Tuế lên, thành thạo vỗ nhẹ vào lưng bé rồi đưa bé về phòng ngủ. Giờ nghỉ trưa yên tĩnh và thong thả, ngay cả ánh nắng cũng như được phủ một lớp màu dịu dàng.
Phó đạo diễn giám sát dữ liệu phía sau hậu trường một lúc rồi xoa trán bước ra ngoài, tình cờ gặp Thẩm Từ cũng chưa ngủ trưa. "Đúng lúc quá, đang định đi tìm cậu đây."
Thẩm Từ nghe tiếng gọi liền dừng lại, đút tay vào túi quần, nhướng mày hỏi có chuyện gì.
"Sáng nay lúc làm nhiệm vụ Tuế Tuế có gặp Carlos... tóm lại cũng chỉ là hiểu lầm thôi, quản lý của Carlos vừa liên lạc với tôi, nói tối nay Carlos sẽ dành chút thời gian đến tham gia lửa trại."
Thẩm Từ không ngờ Tuế Tuế đi làm nhiệm vụ thôi mà cũng gặp được ngôi sao quốc tế, ánh mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên. Nói về Carlos này, Thẩm Từ đúng là đã gặp qua hai lần. Nhưng không thân. Cả hai đều là ngôi sao hàng đầu, tính cách lại không quá thân thiện nên thậm chí đến mức gọi là "quen biết sơ sơ" cũng không đúng.
Phó đạo diễn thì cảm thán: "Tôi thật không ngờ chương trình này lại mời được thêm một ngôi sao hàng đầu nữa, tối nay tỷ lệ người xem chắc chắn sẽ bùng nổ!"
Hồi đầu mời được Thẩm Từ, phó đạo diễn đã thấy mình như trúng số độc đắc rồi. Bây giờ lại thêm Carlos, dù đối phương chỉ là bị vẻ đáng yêu của Tuế Tuế thu hút mà xuất hiện ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để nâng tầm cho chương trình này rồi. "Cậu xem, Tuế Tuế đúng là rất đáng yêu, ai nhìn cũng thích."
Ngay cả Thẩm Từ - người lúc đầu còn khó chịu không muốn tham gia - giờ chẳng phải cũng ôm chặt nhóc con cả ngày sao? Nhận ra suy nghĩ của phó đạo diễn, sắc mặt Thẩm Từ hơi trầm xuống, lạnh lùng nói: "Tôi không giống người khác."
Phó đạo diễn vội vàng dỗ dành: "Phải phải, cậu cứ bận đi, tôi chỉ báo cho cậu một tiếng thôi, cũng sợ cậu và Carlos có xích mích gì." Dù sao hai ngôi sao hàng đầu gặp nhau trong một chương trình nhỏ thế này, với cái tính của Thẩm Từ, phó đạo diễn cũng thấy khá sợ hãi.
"Thì có thể có xích mích gì được?" Thẩm Từ hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn phó đạo diễn, cảm thấy sự lo lắng của ông là thừa thãi nên thong thả bỏ đi.
Ánh hoàng hôn dịu dàng, nước biển xanh thẳm hòa cùng màu mặt trời lặn trông thật lộng lẫy và rực rỡ. Tuế Tuế ngủ trưa dậy, xỏ đôi dép vịt con, kêu "cạp cạp" chạy ra bãi biển giúp người lớn trang trí khu vực lửa trại. Mái tóc xoăn cứ đung đưa theo nhịp chạy của bé. Bé chạy nhảy tung tăng khắp bãi cát, mãi cho đến khi ánh hoàng hôn cuối cùng biến mất mới lau mồ hôi trên trán rồi dừng lại.
Thẩm Từ cũng đã khiêng bàn xong, đi tới bế Tuế Tuế sang một bên bảo bé nghỉ ngơi đi. "Lát nữa bữa tối sẽ được bày lên bàn, con cứ ngồi đây nghỉ một chút." Anh đặt cho Tuế Tuế một chiếc ghế nằm nhỏ, rồi lại quay đi bận việc khác.
Tuế Tuế gác chân lên, trên mặt đeo chiếc kính râm màu đen y hệt chiếc của Thiên Thiên mới tặng, mệt đến mức nằm ườn ra như một con cá muối, nằm im bất động trên ghế. Lúc Carlos vừa ngâm nga hát vừa đi tới thì bắt gặp cảnh Tuế Tuế đang thong thả nằm hưởng thụ.
"Ồ, nhóc con này biết tận hưởng thật đấy." Là một người mê những thứ đáng yêu, Carlos hoàn toàn không thể cưỡng lại trước nhóc tì hệ dễ thương. Anh tiến tới với ánh mắt sáng rỡ, cầm điện thoại chụp lia lịa mấy tấm ảnh chung với Tuế Tuế rồi tiện tay đăng ngay lên mạng xã hội của mình.
Anh quản lý đi bên cạnh đảo mắt nhìn một cái, dường như cảm thấy Carlos hết cách rồi, tự mình đi tìm đạo diễn chương trình. Tuế Tuế cảm nhận được có người tới, chậm rãi dùng ngón tay đẩy kính râm từ sống mũi lên trán, quay khuôn mặt nhỏ lại, bắt gặp ánh mắt rạng rỡ của Carlos.
"Hi! Cục cưng cho chú nhéo má một cái nào!" Tuế Tuế: !!! Là cái anh trai kỳ lạ lúc sáng! Bị nhéo má một trận, Tuế Tuế trợn tròn mắt, mãi một lúc mới phản ứng kịp, vội vàng nhảy khỏi ghế chạy vội đi trốn.
"Anh trai ơi, anh trai ơi!" Tuế Tuế chạy đến bờ biển, ôm chặt lấy chân Thẩm Từ, trái tim nhỏ vẫn còn đập thình thịch. "Sao thế con?" Thẩm Từ đang treo đèn lồng quay người lại, nhìn xuống Tuế Tuế.
"Anh trai ơi, anh trai kỳ lạ hồi sáng tới kìa!" Tuế Tuế sốt sắng mách, thấy Carlos cũng đi theo tới, bé còn trừng đôi mắt nhỏ, hung dữ hét lên: "Không được nhéo má con đâu, anh trai con giỏi lắm, đánh người ghê lắm đấy!"
Thẩm Từ: "..." Khen anh trai kiểu gì thế hả nhóc?