104. Chương 104: Ngoại truyện 1

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 104: Ngoại truyện 1

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Sau đám cưới]
Ngày hôm sau, người thân và bạn bè lần lượt rời đảo. Phương Trầm vốn cũng muốn cùng bọn họ về New York, nhưng bị Sith ngăn lại.
"Đến cũng đến rồi, là chủ đảo mà không muốn đi dạo một vòng quanh hòn đảo nhỏ của em à?"
Sith nói thế khiến Phương Trầm có hơi do dự. Cậu nghĩ dù sao cũng đang là ngày nghỉ, thôi thì cứ chơi cho thỏa thích.
Tuy rằng ở lại có lẽ sẽ bị hành hạ khá thảm.
Nhưng cũng đã cưới nhau rồi.
Biết đâu người đàn ông này sẽ biết kiềm chế hơn thì sao.
Chắc Sith sẽ không quá làm càn đâu.
Rõ ràng.
Cừu nhỏ vẫn còn quá ngây thơ về bản tính của Sith.
Ngày đầu tiên bọn họ ở lại hòn đảo nhỏ, ban ngày ngoài trời mưa nên mọi thứ khá nhàn nhã, tạm thời không có chuyện gì xảy ra.
Phương Trầm nằm trên giường, đang xem một quyển tạp chí mà Jaymin để lại. Toàn người mẫu nam chỉ mặc quần đùi, nhưng trang sức đeo ngực của mấy người mẫu nam này trông khá đẹp đó.
Cừu nhỏ nghiêm túc nghĩ ngợi.
Không đau ư?
Lần trước Sith chỉ kẹp cho cậu một lát sau đó thì làm mất rồi.
Cậu xem rất nghiêm túc, không hề nhận ra người đàn ông bê một đĩa trái cây đi vào. Sith đứng sau cậu, cúi mắt nhìn xuống, sắc mặt thoáng chốc tối sầm lại.
Mới kết hôn ngày đầu tiên mà đã nhìn ngắm mấy gã đàn ông khác, giỏi thật.
Nhưng người đàn ông cũng không nổi giận ngay tại chỗ, mà chỉ âm thầm ghi nhớ cho cừu nhỏ, ngoài mặt thì bình tĩnh nói, "Bé cưng, ăn trái cây này."
"Dạ?"
Cừu nhỏ ngồi dậy, quay đầu nhìn hắn, không buồn nhấc tay mà há miệng chờ.
Sith đút cho cậu một miếng táo.
Rồi giả vờ như không có gì mà hỏi, "Xem gì mà chăm chú thế, đang học hỏi sao? Cái gì không biết có thể hỏi anh."
Nghe lời này của Sith, cừu nhỏ lại thấy xấu hổ, giấu quyển tạp chí ra sau lưng, "Không phải, em xem linh tinh thôi."
Hắn không nói gì nữa, lại đút cho cừu nhỏ mấy miếng trái cây nữa mới hỏi cậu có muốn ra ngoài chơi không.
Phương Trầm quay đầu nhìn ra cửa sổ, "Mưa tạnh rồi kìa."
Sith lau miệng cho cậu, "Vừa hay trời không nóng, rất thích hợp để ra ngoài, sao hả, cậu chủ nhỏ có muốn đi dạo một vòng không?"
Phương Trầm đã buồn chán cả một ngày, nghe Sith nói vậy thì gật đầu lia lịa, "Được đó."
Cậu xuống giường rồi đi thay quần áo. Bên ngoài không nắng, nhưng vẫn đội một chiếc mũ rơm che gần hết khuôn mặt.
Sith dắt cậu, "Đi thôi cậu chủ nhỏ, dẫn em đi hái dừa trước."
Hòn đảo đại khái được chia làm hai phần: một phần là bờ biển mà bọn họ đang ở, phần còn lại là khu rừng ở phía sau. Nhưng khu rừng đã được khai phá nên không có rắn độc hay thú dữ, cực kỳ an toàn.
Hiện tại không còn sớm, ánh sáng đã nhá nhem. Sith không định dẫn Phương Trầm ra khu rừng đằng sau, chỉ dắt cậu đi dọc theo bờ biển, thuận tiện nhặt hai quả dừa dưới gốc cây.
Dưới gốc cây đặt sẵn giỏ dụng cụ. Sith bổ quả dừa, cắm ống hút vào rồi đưa Phương Trầm uống.
Hóng gió biển, uống nước dừa, Phương Trầm thoải mái đến mức thở phào nhẹ nhõm.
Sith nhìn cậu, nhân cơ hội hỏi, "Muốn nghỉ một lát không? Đằng trước có ghế dài, có thể ngắm mặt trời lặn."
Cừu nhỏ lười biếng đồng ý ngay lập tức, "Được đó."
Khóe môi người đàn ông khẽ cong lên.
Đây là một chiếc ghế đôi, Phương Trầm cũng không thấy kỳ lạ gì, chỉ hỏi, "Đặt ở đây lúc nào vậy?"
Sith nghiêng người sang hôn cậu một cái, "Hôm qua bảo người ta mang đến."
Cừu nhỏ thư thái nằm trên ghế, người đàn ông duỗi tay ra, kéo cậu vào lòng.
Yên tĩnh không quá hai giây, bàn tay to của hắn bắt đầu trượt xuống, dừng trên mông cậu, không nặng không nhẹ bóp nhẹ hai cái.
Cuối cùng cừu nhỏ cũng phát hiện ra điều bất thường, hai mắt cậu mở to, giãy giụa muốn ngồi dậy, "Cái đó, hay là chúng ta về nhà đi."
Sith cười với cậu, "Về làm gì? Tiếp tục xem tạp chí người mẫu nam của em à?"
Phương Trầm, "..."
Cậu cố gắng giải thích, "Không phải, anh tưởng em xem mấy người mẫu nam đó, nhưng thật ra không phải vậy đâu."
Sith lười biếng nghe cậu nói nhảm, "Định giảng giải triết học cho anh à? Được rồi, vậy anh hỏi em, gà có trước hay trứng có trước?"
Trước mắt cừu nhỏ đã tối sầm lại càng tối sầm hơn.
Cậu muốn trốn sang bên cạnh, nhưng bị cánh tay của người đàn ông khóa chặt, cậu thậm chí còn không giãy giụa được chút nào.
Cả hòn đảo nhỏ này, trừ bọn họ ra thì không còn ai khác. Ngay dưới bầu trời bao la, bọn họ làm chuyện thân mật và hoang đường nhất trần đời, chỉ có gió và sóng biển biết.