107. Ngoại truyện 4: Về nước

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Ngoại truyện 4: Về nước

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về nước
Bọn họ đã lên kế hoạch về nước từ trước đó.
Dù Phương Trầm xuyên không đến thế giới này, nhưng ở nước ngoài đã lâu, cậu cũng muốn trở về quê hương một lần.
Cậu không liên lạc với bất kỳ ai của nhà họ Phương, đương nhiên là cũng không liên lạc nổi, người nhà họ Phương đã kéo cậu vào danh sách đen từ lâu rồi.
Trước khi xuất phát, Phương Trầm tràn đầy phấn khích lên kế hoạch, liệt kê một danh sách dài dằng dặc.
Cậu chọn mấy khách sạn rồi đưa Sith xem, "Chúng ta phải đặt phòng trước, về nước em không có nhà đâu."
Sith ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn cậu, "Em có."
"Hả?"
Người đàn ông vỗ vỗ mông cậu, "Mai anh sẽ cho người sắp xếp lại toàn bộ tài sản dưới danh nghĩa của em rồi đưa em xem."
Phương Trầm ngây người, "Anh mua nhà cho em?"
"Làm sao anh có thể để em không có nhà được chứ. Bé cưng, anh sẽ khiến mỗi nơi em đặt chân đến đều có một ngôi nhà thuộc về mình."
Phương Trầm ôm cổ hắn, "Chồng ơi, em yêu anh chết mất, à, yêu cả tiền của anh nữa."
Sith phì cười, "Là tiền của em."
Của cải của gia tộc Bolton trải dài khắp các lĩnh vực, hai năm gần đây tập trung vào sản xuất robot, ở nước ngoài cũng có vài chi nhánh công ty, lần này coi như là về để thị sát tình hình.
Hai người thu dọn đồ đạc xong thì xuất phát.
Phương Trầm luôn trong trạng thái phấn khích, cuối cùng cũng có thể giao tiếp bằng tiếng Trung ở khắp mọi ngóc ngách, con đường.
Cậu nghĩ, nếu quay về đất nước của mình, chắc chắn phải làm tốt vai trò chủ nhà, sắp xếp thật tốt cho Sith.
Máy bay vừa đáp đất, cậu lập tức lấy điện thoại ra, "Anh đừng vội, hiện tại nước em khá phát triển đấy, để em lên mạng đặt xe."
Sith nắm tay cậu, "Anh sắp xếp người đến đón máy bay rồi."
"Hả..."
Vừa kéo vali đi ra thì có người tiến đến, nhận lấy hành lý của bọn họ rồi mở cửa cho hai người ngồi vào.
Đi một chuyến xa như vậy, nói không mệt là không đúng sự thật, cừu nhỏ vẫn chưa ăn gì suốt chặng đường dài, Sith thương cậu, dịu dàng xoa đầu cừu nhỏ, "Có đói không?"
Lời này vừa nói ra, cừu nhỏ lập tức tươi tỉnh trở lại, "Anh đói rồi đúng không, em đã đặt đồ ăn mang về."
"Đừng ăn mấy thứ đó, đầu bếp ở nhà chuẩn bị xong hết rồi, đều là những món em thích ăn."
"Hả..."
Rốt cuộc là ai sắp xếp cho ai chứ!
Hành trình của cừu nhỏ cứ thế được cẩn thận sắp xếp đến từng chi tiết nhỏ nhất, xe chạy qua nội thành, đi vào khu biệt thự rồi dừng lại, Sith nắm tay cừu nhỏ đi xuống xe.
"Thời gian gấp gáp, không kịp lựa chọn kỹ càng, không biết em có thích không, không thích cũng không sao, chúng ta có thể chọn lại."
Nói cứ như mua mớ rau cải ngoài chợ không bằng.
Phương Trầm thật sự sắp không thể chịu nổi cái kiểu giàu có này nữa rồi.
À, giờ cậu cũng là đám nhà giàu nhỉ.
Vào trong biệt thự, một người phụ nữ trung tuổi ra đón bọn họ, cười tủm tỉm, "Tiên sinh đã về rồi ạ, đã nấu cơm xong, nước tắm trên tầng cũng đã chuẩn bị đầy đủ."
Sith vỗ vỗ cừu nhỏ, "Đi tắm đi, rồi xuống ăn cơm, rồi lại lên ngủ một giấc thật ngon, đi lại vất vả như thế, hình như em gầy đi mất rồi thì phải."
Phương Trầm đầu óc mơ mơ màng màng được người đàn ông đẩy vào nhà tắm, lại ăn một bữa cơm no nê, hẳn là Sith đã dặn dò trước, mỗi món đều cực kỳ hợp với khẩu vị của Phương Trầm, ăn uống xong, cậu còn chưa chịu thua, hỏi Sith có kế hoạch đi chơi nào không, người đàn ông mặc kệ cậu phân bua, cứ thế đẩy cậu vào chăn ấm.
"Xuỵt, bé cưng, em sắp có quầng thâm mắt rồi kìa, làm quen với chênh lệch múi giờ đã, ngủ một giấc thật ngon trước, nhé? Những chuyện khác không cần lo lắng, muốn đi đâu cũng được, anh sẽ sắp xếp đâu vào đó."
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cậu, nhẹ nhàng vỗ về, dỗ dành, "Vợ yêu mau ngủ nào."
Phương Trầm cứ thế ngủ thiếp đi trong tiếng dỗ dành ngọt ngào của hắn.
Trước khi đi tìm Chu Công đánh cờ, cậu còn không nhịn được nghĩ.
Cậu đây là ra nước ngoài hay là về nước? Sao một người nước ngoài như Sith lại còn thuần thục hơn cả cậu thế.
Hai ngày sau đó, đúng như lời Sith đã nói, Phương Trầm muốn đi đâu thì bọn họ đi đó, không cần cậu phải bận tâm gì cả, Sith đã sắp xếp hết đâu vào đó.
Một ngày rồi đến hai ngày, Phương Trầm đã từ bỏ.
Được người ta lo cho hết từ A đến Z thật ra cũng rất sướng, hoặc là nói ai cũng thích làm con cá muối thôi.
Chuyến này Sith còn có nhiệm vụ kiểm tra các chi nhánh của công ty, chơi với Phương Trầm hai ngày xong thì bắt đầu bận rộn với công việc của mình, Phương Trầm bỗng nhiên rảnh rỗi, không có Sith đi cùng, cậu cũng lười ra ngoài, hai ngày tiếp theo đều ở nhà xem phim.
Cho đến hôm nay Sith về nhà, gọi người đưa lễ phục đến cho cậu, còn có một ít đồ trang sức đắt tiền.
"Tối nay có một bữa tiệc, bé cưng đi với anh nhé."
Phương Trầm trước giờ không thích những buổi tiệc tùng như thế này, đang định mở miệng từ chối, người đàn ông nhanh hơn một bước, nói, "Vợ ơi em biết mà, tiếng Trung của anh không tốt, một mình anh sợ là không ứng phó được."
Giả vờ khéo thật đấy.
Cậu mới không tin Sith không có lấy một người phiên dịch nào.
Nhưng Phương Trầm lại mê mẩn cái kiểu này, cứ thấy người đàn ông bày ra vẻ yếu ớt cần được che chở là cậu lại mềm lòng, nhận lấy lễ phục, "Thôi được rồi, nhưng em không biết uống rượu đâu, không giúp anh đỡ rượu được đâu."
Người đàn ông bật cười ôm cậu, "Em là vợ của anh, ai dám bắt em chắn rượu giúp anh chứ."
Phương Trầm từng cùng Sith đi dự tiệc mấy lần, lúc nào cũng chỉ thấy chán ngắt, bình thường cậu sẽ nhân lúc người đàn ông nói chuyện với người khác mà đi ăn bánh ngọt.
Hôm nay cũng là kế hoạch đó.
Ở đây không giống với nước ngoài, Sith cao lớn còn là người ngoại quốc, vừa đi vào, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ, cùng với Phương Trầm đứng cạnh anh.
Phương Trầm đã không còn là con cừu nhỏ lúc trước cứ bị nhìn chằm chằm là căng thẳng nữa, đối với ánh mắt của mọi người, cậu thích ứng rất nhanh, còn quét mắt một vòng, nhanh chóng tìm thấy mục tiêu hôm nay của mình, bàn bánh ngọt.
Nhận ra ánh mắt của thiếu niên, Sith nhịn cười khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay của cậu, "Đi đi, nhưng đừng ăn nhiều quá, sẽ bị đầy bụng, còn có thể bị đau răng nữa."
Phương Trầm ngoan ngoãn đồng ý, "Vâng."
Nhưng vừa đi đến trước đống bánh ngọt đã quẳng luôn lời đồng ý đó ra sau đầu.
Một miếng này, một miếng kia, cái đằng đó cũng muốn.
Bởi vì đợt trước bị đau răng, Sith không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt nữa, Phương Trầm sắp thèm muốn chết đi được.
Cầm đĩa bánh ngọt cắt một miếng bỏ vào miệng, Phương Trầm khẽ nhíu mày, bánh ngọt lúc trước cậu ăn đều là của đầu bếp ở nhà làm, hương vị khó mà sánh bằng, khẩu vị bị chiều chuộng quá mức, ăn đồ bên ngoài thành ra dở tệ.
Chậm chạp ăn hết một cái, Phương Trầm đặt đĩa xuống, bỗng nghe thấy sau lưng có người gọi cậu, "Phương Trầm?"
Đến rồi đến rồi.
Cảm giác căng thẳng khi bỗng nhiên bị người ta gọi tên.
Phương Trầm thở dài quay đầu lại, đối diện là một thiếu niên tầm tuổi cậu, mặc âu phục màu bạc, vẻ ngoài cũng không tệ, chỉ là ánh mắt nhìn Phương Trầm không mấy thiện cảm.
Cậu ta nghiến răng, "Mày còn mặt mũi mà quay về đây?"
Hả?
Phương Trầm lục tìm trong trí nhớ một lúc, ồ, đây chính là vị thiếu gia thật trong cuốn tiểu thuyết mà cậu xuyên vào.
Phương Ngôn trừng cậu, "Mày đã bị đuổi đi rồi, ai cho mày quay về đây?"
Phương Trầm lau khóe miệng, "Sao hả? Mày mua cái thành phố S này rồi? Giờ là thị trưởng?"
Phương Ngôn, "..."
Mỗi lần đấu võ mồm với Phương Trầm, cậu ta đều thất bại thảm hại.
Phương Ngôn tức điên lên nhìn cậu, đang định nói gì đó, chợt bị Phương Đình ở phía sau gọi lại, "Ngôn Ngôn."
Mắt Phương Ngôn đỏ lên, "Anh! Có phải anh lại bao che cho nó không, nó chỉ là đồ giả."
"Ai là giả?"
Không biết Sith đi tới từ lúc nào, nắm tay Phương Trầm rồi kéo cậu vào lòng mình, ánh mắt quét qua, vẻ mặt lạnh lẽo, "Phương Trầm là vợ tôi, em ấy nắm giữ số cổ phần ngang bằng với tôi trong công ty, là chủ nhân thứ hai của gia tộc Bolton, tôi sẽ không chấp nhận có bất cứ kẻ nào nói lời khinh miệt em ấy."
Sith nói bằng tiếng Trung, tròn vành rõ chữ, âm điệu cũng không chê vào đâu được.
Phương Ngôn đứng đối diện nghiến răng muốn nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu, lại bị ánh mắt lạnh như băng của Sith dọa cho rụt cổ, đôi môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói được gì.
"Xin lỗi, em trai tôi còn non nớt, xin ngài bỏ qua cho." Phương Đình kéo tay Phương Ngôn, "Đừng làm loạn nữa, Ngôn Ngôn."
Phương Trầm chẳng muốn liên quan gì đến người nhà họ Phương, cậu thờ ơ liếc mắt qua, rồi xoay người bỏ đi.
Hai tay Phương Ngôn siết lại.
Cậu ta tận mắt chứng kiến người kia bị đuổi ra nước ngoài với bộ dạng thảm hại, thế nhưng bây giờ lại mặc quần áo đẹp đẽ, đắt tiền gấp mấy lần của cậu ta, mà người đàn ông ngoại quốc vừa được mọi người vây quanh kia hiện tại lại đi theo bên cạnh cậu, vẻ mặt không còn lạnh lẽo, mà thay bằng dịu dàng, nhẹ nhàng, như đang hết lòng dỗ ngọt.
"Thấy rõ chưa? Bây giờ chúng ta không đụng vào Phương Trầm nổi đâu, chuyện quá khứ thì để cho nó qua đi thôi, đừng mãi ôm hận trong lòng."
Phương Đình vỗ vỗ vai cậu ta, "Vui vẻ lên, cười nào, chúng ta còn phải đi chúc rượu chồng của cậu ta, phải nịnh nọt cậu ta, chúc phúc cho cậu ta, vì đơn hàng quý sau."
...
Ra khỏi bữa tiệc ồn ào, Sith xoa xoa mặt Phương Trầm, "Bé cưng, là lỗi của anh, không nên để em tới đây, khiến em không vui."
Phương Trầm khẽ cười, "Em nào có không vui, anh giúp em lấy lại thể diện rồi còn gì? Cừu mượn oai sói, bây giờ không còn ai dám chọc vào em nữa!"
Sith cúi đầu hôn lên trán cậu, "Phương Trầm, anh đảm bảo từ nay về sau sẽ không để em phải chịu một chút uất ức nào nữa."
Phương Trầm nhón chân, hôn lên cằm Sith, "Vậy anh phải cõng em về."
Sith mỉm cười, "Được."
Đường về rất dài, người đàn ông cõng cừu nhỏ của mình, mỗi bước đi đều vững chãi, ổn định.
Hắn sẽ mãi mãi cõng cừu nhỏ của mình, để cừu nhỏ ở trên lưng hắn nhìn ra thế giới rộng lớn hơn, đi trên một con đường trải hoa hồng.