116. Chương 116: Ngoại truyện 5.9

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 116: Ngoại truyện 5.9

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở một diễn biến khác, Phương Trầm lao về căn nhà gỗ của mình, phóng thẳng vào trong, vội vã nhét cái túi q**n l*t vào vali.
Chỉ có bên trong vali của cậu mới là nơi an toàn nhất.
Vừa thở phào một hơi, cậu quay đầu lại thì giật thót mình khi thấy Jaymin đứng ngay phía sau. Cậu vội vỗ ngực, "Ông làm cái gì thế?"
Jaymin híp mắt, "Tôi phải hỏi ông câu này mới đúng? Lén la lét lút, vừa nãy bảo đi thay quần áo, mà tôi thấy ông vẫn mặc nguyên bộ đó đấy thôi, vừa chạy đi đâu về hở?"
Phương Trầm ấp úng, "À, Joey... kéo tôi lại bảo rủ cả ông qua đánh bài với bọn họ."
Jaymin thích những chỗ đông vui, vừa nghe vậy hai mắt lập tức sáng lên, "Được đó, đi thôi đi thôi."
Hai người cùng đến chỗ Joey. Quả nhiên Joey đã gọi thêm mấy người nữa, tạo nên một bầu không khí sôi nổi, náo nhiệt.
Phương Trầm chưa từng đánh bài bao giờ, cậu chỉ nghe qua luật chơi một lần rồi xông thẳng vào 'chiến trường'. Chưa đánh được hai ván đã thua sạch tiền trong túi.
Cậu xót tiền không thôi, quay đầu nhìn quanh, "Có ai chơi thay em không ạ? Em không chơi nữa đâu, thua sạch rồi."
Joey ây dô một tiếng, "Nhóc không có tiền thì Sith có mà."
Lời vừa dứt, một xấp tiền dày cộp đã được đặt xuống trước mặt Phương Trầm, như thể đã chuẩn bị từ trước. Sith không ngồi vào bàn mà ngồi ngay phía sau cậu, bình tĩnh nói, "Em cứ chơi đi, thua anh chịu."
Phương Trầm bị ánh mắt của cả bàn nhìn vào, chỉ thấy như có kiến bò trên người, lí nhí đáp, "Cám ơn anh Sith."
Sith cong môi, lẳng lặng khoác tay lên lưng ghế Phương Trầm, từ một góc nào đó nhìn vào, giống như đang ôm người vào lòng.
Joey nhìn thấu mà không nói, chỉ có thể mắng thầm trong lòng mình đúng là có mắt như mù, biểu hiện rõ ràng như thế mà lúc trước anh ta lại không nhận ra.
Sau hai ván, Phương Trầm vẫn thua, cậu không muốn chơi nữa, quay đầu chu miệng nhìn Sith.
Sith mỉm cười, vỗ vỗ vai cậu, "Để anh."
Hai người đổi vị trí.
Lần này, tiếng rên xiết không ngừng đã chuyển sang những người chơi khác trên bàn.
Mắt thấy chồng tiền trước mặt Sith đã cao lên gấp đôi, Jaymin ai oán, "Đại ca ơi, có thể nhẹ tay tí không ạ."
Sith nhướn mày, "Mấy người bắt nạt Phương Trầm, tôi giúp em ấy trả thù thôi."
Phương Trầm ngồi phía sau hắn, không hiểu sao trái tim bỗng đập thình thịch. Sith còn canh đúng lúc này nghiêng đầu nhìn cậu, bốn mắt chạm nhau, nhịp tim của cừu nhỏ đã tăng vọt ngoài tầm kiểm soát, cậu vội dời mắt đi.
Không xong.
Nhịp tim nhanh hơn nữa rồi.
Sau mấy ván, Sith dừng chơi, nhét chồng tiền mặt vào túi áo của cừu nhỏ rồi kéo cậu đứng dậy, "Mọi người cứ chơi tiếp đi, tôi đưa Phương Trầm ra ngoài đi dạo, tiện thể mua đồ ăn khuya."
Cả bàn đang định ngăn cản bọn họ, nhưng nghe vậy thì đều cười toe toét, chỉ thiếu điều chưa hỉ hả tiễn họ ra ngoài ngay lập tức.
Bên ngoài đang có tuyết rơi, trước khi ra ngoài, Sith đội thêm mũ cho Phương Trầm, khuôn mặt của thiếu niên vốn đã nhỏ, đội thêm mũ vào thế là chỉ còn nhìn thấy mỗi cằm.
Phương Trầm cố gắng ngẩng đầu lên, "Đi đâu để mua đồ ăn thế ạ?"
Sith rút điện thoại gửi tin nhắn, "Anh bảo người mang đến."
"Thế anh còn đưa em ra ngoài làm gì."
Sith nắm tay cậu, "Đương nhiên là đưa em đến chỗ hay ho."
Phương Trầm nhạy bén phát hiện có gì đó không ổn, nhưng không giãy dụa, ngoan ngoãn để Sith kéo đi.
Hai người vòng qua một dãy nhà gỗ, đi về phía rừng rậm đằng sau.
Càng đi xung quanh càng tối, Phương Trầm không nhịn được lên tiếng.
"Xin lỗi anh Sith, hai hôm trước em đã cho mù tạt vào kem đánh răng của anh. Tại anh hôn em mạnh quá nên em mới muốn trả thù một chút thôi."
"Anh đừng giết người diệt khẩu mà."
Sith giận đến mức não cũng đau, lại xị mặt không lên tiếng, tiếp tục kéo cậu đi về phía trước.
Cừu nhỏ vừa đi vừa tiếp tục lảm nhảm.
"Vở bài tập của anh là do em lấy. Tại em chưa viết xong nên mới lấy của anh về chép, sau đó lại quên béng không trả cho anh."
"Áo khoác của anh cũng là do em làm bẩn. Em giúp bác nhuộm tóc, sợ làm bẩn quần áo của mình nên mới mặc áo của anh."
...
Mãi đến khi Sith bực mình dừng chân, Phương Trầm vẫn chưa xong màn sám hối của mình.
Sith đã tức đến mức bật cười, "Còn gì nữa, tốt nhất hôm nay em nói ra cho hết, nếu không..."
Cừu nhỏ ngẩng đầu nhìn hắn, "Nếu không thì sao ạ?"
Sith cười với cậu, "Nếu không lần sau sẽ không chỉ có miệng đau đâu."
Phương Trầm ngẩn người.
Sith xoay vai cậu lại, xoay hướng đi của cậu, "Đi thẳng, bé cưng."
Khung cảnh trước mặt khiến Phương Trầm thoáng ngưng thở.
Không biết làm thế nào mà Sith tìm ra chỗ này, bọn họ rõ ràng không leo núi, nhưng từ góc này, giống như mặt trăng đang ở ngay trên đầu.
Tuyết vẫn đang bay đầy trời.
Đẹp tựa một bức tranh, khiến Phương Trầm sững sờ đến mức quên cả chớp mắt.
Cậu nhẹ giọng nói, "Đẹp quá."
Phương Trầm quay đầu hỏi Sith, "Sao anh tìm được chỗ này thế?"
Sith mỉm cười, lại không đáp.
Sở dĩ Joey tổ chức chuyến đi chơi ở đây, đương nhiên là vì hắn đã "buột miệng" nhắc đến. Biết Phương Trầm sẽ không dễ dàng để hắn dẫn đi như vậy, nên hắn mới phải vòng vèo một hồi lâu.
Chơi bời gì chứ.
Hắn muốn tỏ tình mới là thật.
"Bé cưng, anh không muốn làm anh Sith gì của em nữa, cũng không muốn em cứ che che giấu giấu."
Sith nâng cằm cậu lên, cúi đầu nhẹ nhàng mổ một cái lên chóp mũi cậu, "Làm bạn trai anh nhé?"
Hai mắt cừu nhỏ mở lớn, mãi một lúc sau mới tìm lại được giọng nói, "Anh đang... tỏ tình với em đấy à?"
Sith mỉm cười, "Đúng rồi."
"Nếu em đồng ý, anh còn có thể cầu hôn luôn."
Dù sao hai người họ sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn thôi.
Cừu nhỏ lắc đầu trong vô thức, "Kết hôn thì còn sớm quá..."
Thấy ánh mắt Sith trầm xuống, cậu vội vàng bổ sung, "Nhưng làm bạn trai thì được!"
Phương Trầm nhón mũi chân, hôn lên cằm Sith.
"Không phải là không muốn cho anh danh phận."
"Chào anh nhé, bạn trai của em."
--- Lời tác giả ---
Câu chuyện này đến đây là kết thúc rồi, tiếp theo sẽ là hai cặp đôi mười tám và hai mươi tám~ *kính râm*