125. Chương 125: Ngoại truyện 6.9

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 125: Ngoại truyện 6.9

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi thắng, cậu ta đắc ý như một chú công xòe đuôi trước mặt Phương Trầm.
Phương Trầm đứng bật dậy, đôi mắt cong cong, dùng sức vẫy tay với thiếu niên.
"Cậu ấy giỏi quá!!"
Sith khẽ hừ một tiếng: "Vẫn còn kém xa anh."
Phương Trầm cười quay sang nhìn hắn: "Sith, em yêu anh, dù anh nóng nảy hay kiêu căng, hay khi anh trầm ổn trưởng thành, em đều yêu. Cho nên đừng bao giờ lo lắng điều này, được không?"
Người đàn ông nhìn cậu thật lâu, bỗng duỗi tay, kéo Phương Trầm vào lòng, siết chặt đến mức như muốn hòa cậu vào làm một với mình.
"Phương Trầm, anh phải làm sao mới có thể yêu em nhiều hơn nữa đây."
Thiếu niên nhận một tấm huy chương vàng, đang định mang khoe với Phương Trầm, kết quả nhìn thấy một màn này, bước chân khựng lại.
Ai có thể nói cho cậu ta biết.
Vì sao rõ ràng là cậu ta đã đánh thắng.
Mà tên già kia lại được ôm ấp với Phương Trầm chứ!
***
Ra khỏi sàn đấu ngầm, thiếu niên vẫn còn xịu mặt.
Phương Trầm đi bên cạnh, áy náy nói: "Đừng giận nữa mà, tại anh ấy tự nhiên ôm tôi đó. Về nhà tôi sẽ mắng anh ấy, lần sau không được ôm ấp tùy tiện như vậy nữa."
"Mà hai chúng ta là một, anh ấy ôm tôi hay cậu ôm tôi thì cũng có khác gì nhau đâu, đúng không?"
Thiếu niên cắn răng: "Sao mà không khác nhau, tôi có cảm nhận được gì đâu chứ! Buổi tối anh với anh ta... tôi cũng không cảm nhận được gì."
Phương Trầm đỏ mặt.
May mà không cảm nhận được gì...
Nếu đến cái này cũng tương thông thì thật sự quá là...
Phương Trầm nhẹ nhàng dỗ dành thiếu niên đang xù lông: "Vậy tôi cũng ôm cậu nhé?"
Thiếu niên đứng khựng lại, quay đầu, đôi mắt sáng ngời nhìn Phương Trầm.
Dưới ánh đèn đường, thiếu niên với mái tóc vàng như đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bởi vì đôi con ngươi màu xanh xám đó mà Sith luôn có vẻ lạnh lùng âm u, trừ những lúc nhìn Phương Trầm là tự mình hạ thấp vẻ lạnh lùng.
Nhưng giờ phút này, Sith mười tám tuổi như đang tỏa sáng rực rỡ, dáng vẻ mong đợi như một chú chó lớn đang chờ được thưởng.
Phương Trầm hơi buồn cười.
Cậu nghiêng đầu, Sith đứng ngay bên cạnh, khoanh tay trước ngực nhìn bọn họ, cuộc nói chuyện vừa rồi hắn đã nghe được toàn bộ, nhưng thần kỳ là lần này không làm ra hành động gì ngăn cản.
Phương Trầm đi lên, vừa định dang tay, giây tiếp theo đã bị thiếu niên ôm eo kéo mạnh vào lòng.
Phương Trầm: "..."
Bất kể là lớn hay nhỏ, đều bá đạo như nhau.
Thiếu niên ôm cậu rất chặt, dù chỉ mới mười tám tuổi, nhưng vóc dáng vẫn cao hơn Phương Trầm một cái đầu. Cậu ta hơi cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ Phương Trầm, hít sâu một hơi.
"Tôi sẽ nhớ anh, luôn luôn nhớ anh, cho đến ngày chúng ta gặp nhau."
Hốc mắt Phương Trầm cay cay, sống mũi cũng nhói lên. Cậu buồn bã "ừ" một tiếng: "Còn nhớ câu đầu tiên tôi nói với cậu là gì không?"
Thiếu niên thấp giọng: "Nhớ, anh hỏi tôi có muốn mua vé không."
"Lần này đừng dọa tôi nữa đó."
Thiếu niên hơi nhắm mắt lại: "Sẽ không, không nỡ."
Sith đứng bên cạnh khẽ hắng giọng hai tiếng, giọng nói lạnh nhạt: "Được rồi đó, còn muốn ôm đến bao giờ nữa."
Phương Trầm: "..." Mới có một phút à.
Được rồi, xem ra đây đã là giới hạn của Sith.
Trên đường về, thiếu niên vẫn không nhịn được mà khóe môi cong lên. Sith hừ lạnh, chỉ thấy dáng vẻ này thật là mất mặt, nhưng ngẫm lại, lần đầu hắn tách ra với Phương Trầm trở về chẳng phải cũng đã cầm chiếc cà vạt dùng để trói cậu hít hà mãi không thôi đó sao.
Vợ yêu quá thơm, đâu phải lỗi của hắn.
***
Một tháng thấm thoắt trôi qua.
Tối nay thiếu niên phải rời đi, ba người cùng nhau đi ăn tối, Sith còn gọi một chai rượu vang.
Ban đầu Phương Trầm vốn không định uống, nhưng được Sith khuyên nhủ cũng uống mấy ly. Hôm nay quả thật là ngoài ý muốn, bởi vì tửu lượng của Phương Trầm rất kém, bình thường Sith sẽ không cho cậu uống rượu.
Nhưng Phương Trầm cũng không nghĩ nhiều, cậu bưng ly lên uống một hơi cạn sạch, mạnh miệng hứa hẹn: "Lát nữa em nhất định sẽ không khóc."
Sao mà không khóc được chứ, thực tế là từ giờ đôi mắt đã đỏ hoe rồi.
Sith cố ý gọi rượu vang nồng độ cao, không đợi ra khỏi nhà hàng, Phương Trầm đã ngủ say. Sith cởi áo khoác bọc cho cậu, ôm người vào lòng.
Thiếu niên đứng đối diện hắn, không nhịn được mà bước tới, ngắm nhìn Phương Trầm đang ngủ, vì uống rượu mà hai má đỏ lên, ngoan ngoãn mềm mại như một miếng bánh kem dâu.
Cậu ta tham lam nhìn một cái lại thêm một cái nữa, như muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí.
"Đừng chần chừ nữa, quá giờ là lỡ luôn đấy."
Sith thản nhiên nói: "Không cần tôi đưa cậu đó chứ."
Thiếu niên thu ánh mắt về, lạnh nhạt đáp lại: "Không cần."
Trước đó hai người đã đạt được nhất trí, sẽ chuốc say Phương Trầm, không muốn để Phương Trầm tiễn thiếu niên, nếu không cừu nhỏ nhất định sẽ khóc lóc thảm thiết.
Bọn họ đều không muốn Phương Trầm phải rơi nước mắt.
Thiếu niên thở dài thườn thượt: "Chăm sóc Phương Trầm cho tốt."
Sith ôm chặt người trong lòng: "Khỏi cần cậu phải nói."
"Anh ấy... anh ấy thích ăn kem, anh đừng có cấm đoán quá, còn nữa... Lúc trên giường, anh có thể nhẹ nhàng hơn không, mấy sáng ngủ dậy tôi đều thấy mắt anh ấy sưng lên."
Sith cười lạnh, muốn mắng cậu ta đứng nói chuyện không đau lưng.
Đừng cấm cậu ăn kem? Đó là cậu ta không biết dáng vẻ khi Phương Trầm ham đồ lạnh, ăn xong đau dạ dày đến mức lăn lộn trên giường thế nào. Trên giường nhẹ nhàng hơn? Nói dễ quá ha, chờ cậu ta ăn được rồi xem có nhịn nổi không.
Sith bình tĩnh nói: "Mau đi đi, nhịn cậu một tháng đã là quá đủ rồi."
Thiếu niên lạnh lùng ngước mắt nhìn hắn: "Tôi sẽ đợi được anh ấy."
Sith nhìn cậu ta, không nói gì nữa.
Ra khỏi nhà hàng, hai người đi về hai hướng khác nhau.
Một người với bóng lưng cô độc, là Sith mười tám tuổi.
Hai cái bóng chồng lên nhau, là Sith hai mươi tám tuổi, đã có vợ trong lòng.
***
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Phương Trầm ôm lấy cái đầu đau nhức, cậu mơ màng ngồi dậy. Chưa đến mấy phút, người đàn ông đã mở cửa bước vào, tay cầm một cốc nước mật ong.
"Bé cưng có đau đầu không? Uống nước trước đã."
Phương Trầm ngơ ngác: "Em uống say á?"
Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
Sau mấy phút hồi tưởng, hai mắt Phương Trầm mở to, vội xuống giường, đến cả dép cũng không đi, chạy thẳng sang phòng cho khách.
Nhưng bên trong trống không, như chưa từng có người ở.
Cậu xoay phắt người lại, túm lấy cánh tay Sith, gấp gáp hỏi: "Cậu ấy đâu!"
Sith cau mày: "Bé cưng, đi dép."
Hắn bế Phương Trầm lên, giọng nói nhàn nhạt: "Đừng tưởng em dụ anh viết giấy cam kết gì đó là anh sẽ không đánh đòn em."
Giấy cam kết?
Phương Trầm ngẩn ra.
Lúc đó Sith vẫn còn đang thi đấu ở thành phố khác mà, đây là bí mật giữa cậu và thiếu niên, Sith không thể biết chuyện này mới đúng chứ.
Khoan đã! Lẽ nào!!!
Đôi mắt tròn xoe của Phương Trầm mở to, giây tiếp theo, người đàn ông ôm eo cậu, rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu.
Hắn yêu Phương Trầm.
Trước đây, hiện tại, sau này.