127. Chương 127: Ngoại truyện 7.2 – Nô lệ 'đa năng' của Phương Trầm

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 127: Ngoại truyện 7.2 – Nô lệ 'đa năng' của Phương Trầm

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người nô lệ trầm mặc ít lời đi trước dẫn đường.
Quặt vào một chỗ rẽ, Joey vội bước nhanh mấy bước, đi bên cạnh Sith: "Này, ta nói ngươi nghe, ngươi làm nô lệ đến nghiện rồi sao? Bao giờ thì ngươi mới chịu về đây?"
Sith nhíu mày: "Chẳng phải ngươi vẫn quản lý nông trại rất tốt sao? Ta đã dặn rồi, không có việc gì thì đừng đến tìm ta."
Joey nghẹn họng: "Chỉ là ta nghe nói ngươi sống ở đây không được tốt lắm. Cái tên người phương Đông kia, nghe đồn cậu ta cứ đánh đập, sỉ nhục ngươi mãi. Ai đời lại đi theo đuổi người ta bằng cách đó chứ."
Mới gặp một lần ở chợ buôn mà đã mê như điếu đổ.
Bỏ cả nông trại để chạy đến đây làm nô lệ cho người ta, cam chịu bị đánh mắng.
Sith nhớ đến dáng vẻ hất cằm cầm roi ngựa của Phương Trầm, trông cực kỳ giống một chú cừu nhỏ đắc ý. Trái tim hắn mềm nhũn, không kìm được khẽ cong môi.
Joey nhìn thấy dáng vẻ đó của hắn, liền la lên: "Trời đất ơi, huynh đệ của ta, hóa ra ngươi lại thích kiểu này!"
Gân xanh trên trán Sith giật giật, hắn nghiến răng: "Mau cút đi!"
Phương Trầm ngồi trên ghế nhỏ một lát thì thấy chỉ có một mình Sith quay về, không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Joey đâu rồi?"
Sith mặt không biến sắc đáp: "Cầm đồ xong thì cậu ta đi rồi."
Hai mắt Phương Trầm mở lớn: "Sao anh ta bảo đến đây thăm hỏi ta? Thế nào mà vừa cầm quà đã về ngay rồi?" Đáng giận thật! Người nước ngoài đúng là mưu mô xảo quyệt!
Thấy Phương Trầm xù hết cả lông, Sith khẽ cong môi, không kìm được tiến đến dỗ dành: "Yên tâm đi, tôi chỉ đưa cho cậu ta mấy loại hương liệu để lâu rồi thôi, không đáng tiền đâu."
Phương Trầm vừa định gật đầu hài lòng, quay đầu bỗng phát hiện khuôn mặt người đàn ông ở ngay sát bên mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu thoáng chốc tối sầm lại: "Láo xược! Ngươi làm vậy người khác sẽ nghĩ thế nào về ta chứ! Chẳng lẽ ta lại thiếu vài đồng cỏn con đó sao!"
Một vị chủ nhân khắt khe, tâm trạng thất thường như vậy, nếu để người khác tiếp xúc hẳn sẽ thầm mắng trong lòng không dưới ngàn lần. Nhưng trong mắt Sith, cậu lại chỉ đáng yêu, hắn hận không thể cầu Phương Trầm mắng thêm mấy câu nữa.
Thế là hắn thuận theo đáp: "Vâng, đều là lỗi của tôi. Hay là chủ nhân đánh tôi mấy roi đi."
Phương Trầm ngẩn người, bỗng phản ứng lại, mắt trợn trừng: "Lẽ nào ta đánh ngươi, ngươi cũng..." Người đàn ông vẫn im lặng. Trời ơi, trời ơi, trời ơi!!! Cậu đã mua phải loại nô lệ gì thế này chứ!!
Phương Trầm chỉ thấy cây roi ngựa yêu quý của mình cũng đã bị vấy bẩn, đúng là tự mình rước bực vào người. Cậu tức giận ném roi xuống đất, quay đầu phừng phừng bỏ đi.
Sith mím môi, khom người nhặt roi lên, lau sạch rồi nhét vào ngực áo.
Cuộc sống ở nông trại khá tẻ nhạt và buồn chán. Nhưng với tư cách là chủ nông trại, Phương Trầm vẫn có rất nhiều việc cần làm, phải đảm bảo cây trái nông sản năm nay có thể bán ra, lấy chi phí duy trì nông trại.
Sổ sách đã được mang đến một thời gian, nhưng Phương Trầm lười không muốn xem. Cậu về phòng mình, vừa ngồi xuống ghế, chợt nghe thấy tiếng cửa mở phía sau. Cậu tức giận tóm bừa một thứ trên bàn ném qua: "Ai cho ngươi vào!"
Sith dễ dàng bắt được. Trong tay hắn là một cuốn sổ. Hắn hơi ngập ngừng, vắt óc nghĩ xem làm thế nào để dỗ dành cậu: "Đừng giận, để tôi xem giúp cho."
Phương Trầm nghi ngờ nhìn hắn: "Ngươi còn biết cái này sao?"
Sith gật đầu: "Biết một ít."
Được, xem ra tên nô lệ này cũng đa năng đó. Phương Trầm đứng dậy, chỉ vào chiếc ghế: "Vậy ngươi ngồi xuống đây, làm cho ta xem."
Đáy mắt Sith hiện lên ý cười. Hắn bước qua ngồi xuống, dừng một lát, lại ngước mắt hỏi: "Tôi ngồi ở đây, vậy chủ nhân ngồi đâu?"
Phương Trầm khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng: "Bớt nói nhảm đi, mau lên! Hôm nay không xong thì không cho ngươi ăn cơm đâu."
Sith mỉm cười, bàn tay to lớn duỗi ra, thẳng thừng túm lấy người Phương Trầm, kéo thiếu niên ngồi xuống đùi mình.
Thật là một khung cảnh hoang đường. Người nô lệ với vóc dáng cao lớn ngồi trên ghế, còn chủ nhân thì bị hắn ôm lọt thỏm trong lòng, từ phía sau nhìn qua, đến một sợi tóc cũng không thấy.
Phương Trầm giãy giụa hai cái, lại mất mặt phát hiện, vì cánh tay người đàn ông vẫn ôm chặt cậu, khiến cậu động cũng không thể động đậy. Cậu đánh "bẹp bẹp" hai cái: "Ngươi thật to gan! Có phải không muốn ngủ ở phòng củi luôn không, muốn ta đuổi ngươi ra chuồng ngựa ngủ đúng không!"
Sith dỗ dành cậu: "Sổ sách là thứ cơ mật, chủ nhân phải giám sát tôi chứ. Tôi ôm chủ nhân, chủ nhân ngồi trong lòng tôi, như thế tôi xem thế nào, có lén lút làm gì không chủ nhân cũng xem được rõ ràng."
Nghe nói cũng có lý. Đầu óc có hạn của Phương Trầm bị dắt lòng vòng một hồi, cuối cùng choáng váng mà gật đầu đồng ý.
Cứ thế bị người đàn ông ôm trong lòng, như một con búp bê cỡ lớn bằng người. Cằm của người đàn ông tựa trên đỉnh đầu mình. Phương Trầm bỗng thấy hơi xấu hổ, nhưng lại không muốn tỏ ra yếu đuối, tổn hại uy nghiêm của một chủ nhân. Thế là cậu cắn răng chịu đựng, mặt xị xuống, bày ra dáng vẻ nghiêm túc.
Nhưng chẳng mấy chốc, cậu đã không thể nghiêm túc nổi nữa. Chủ nông trại ngồi trên đùi của nô lệ, nhích sang trái, chưa đến mấy giây, lại nhích sang phải.
Người đàn ông lật sang trang, nhắm mắt lại. Tay kia đặt ở mép bàn, khớp xương đã chuyển sang trắng xanh, như đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó. Cuối cùng, hắn không nhịn được nữa, khàn khàn lên tiếng: "Đừng nhúc nhích."
Phương Trầm nghe vậy thì càng tức giận hơn, vỗ bàn cái rầm: "Ta muốn nhúc nhích chắc!" Còn không phải tại thứ ở bên dưới sao. Sith im lặng.
Hung hăng đuổi tên nô lệ khiến cậu bực mình ra ngoài, Phương Trầm tức giận đến mức khóa luôn cửa phòng lại, nằm phịch ra giường, nhớ lại bản thân rốt cuộc vì sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay. Được rồi, ban đầu là do cậu bị sắc đẹp che mờ con mắt.
Mấy tháng trước, nông trại thiếu người, cậu nhờ quan hệ thuê thêm mấy người, trong đó có Sith. Người đàn ông này có vẻ ngoài cực kỳ xuất sắc, dù chỉ mặc vải thô trắng đục thì vẫn nhìn ra được dáng người cường tráng dưới lớp vải. Phương Trầm rất hài lòng mà giữ hắn lại.
Không ngờ người đàn ông chủ động tìm cậu, nói nhà mình túng thiếu, muốn bán mình cho Phương Trầm, trở thành nô lệ của nông trại. Phương Trầm đã gặp chuyện thế này bao giờ đâu, bị dọa không nhẹ.
Không ngờ Sith trầm mặc ít lời, mà tay chân lại rất lanh lẹ. Hắn đứng ngay trước mặt Phương Trầm bắt đầu cởi quần áo. Áo cởi ra, để lộ bộ ngực căng tràn. Phương Trầm vừa định lên tiếng từ chối tức thì bị chọc mù mắt. Cậu nuốt "ực" một cái: "Ngươi muốn bao nhiêu tiền?"
Sith nói ra một cái giá rất thấp, thấp hơn nhiều so với giá thị trường. Phương Trầm không nghĩ nhiều, tưởng đúng là nhà hắn có chuyện, còn cố tình cho thêm một ít.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, nông trại có thêm một tên nô lệ.
Có Chúa làm chứng, lúc đầu Phương Trầm không nghĩ nhiều đến thế. Chỉ là không biết có phải do trong nông trại quá nhiều việc phải làm hay không, mà người đàn ông luôn bị nóng đến mức phải cởi áo. Nhất là những lúc Phương Trầm có mặt, hắn càng thường xuyên để lộ cơ ngực lượn tới lượn lui hơn.
Chủ nông trại trẻ tuổi chưa từng trải sự đời, đôi mắt đen láy cũng bị hút theo mà đảo qua đảo lại.
Sau đó có một ngày, Phương Trầm rảnh đến phát chán, bèn trèo lên cây hái táo. Có lẽ vì thang đặt không chuẩn nên cậu vừa xoay người thì thang lung lay, cứ thế mà từ trên cao ngã xuống. Khi đó cậu còn tưởng mình xong đời rồi, ít nhất cũng phải ngã sấp mặt. Không ngờ mặt cậu không chạm đất, mà là đáp lên cơ ngực của người đàn ông.
Sith đỡ được cậu, ôm chặt cậu trong ngực.
Khuôn mặt nhỏ của chủ nông trại bẹp dí trên bộ cơ ngực to lớn của nô lệ. Đó là cảm giác thế nào... Phương Trầm chỉ thấy đầu óc choáng váng. Mở mắt ra lại bị đột kích bằng một màn chảy máu mũi, thế là cậu lại chầm chậm nhắm mắt lại.
Vậy mà Sith còn cứ lắc vai cậu: "Chủ nhân có sao không?"
Phương Trầm nghiến răng nghiến lợi đáp: "Sao ngươi cứ cởi áo hoài vậy?"
Người nô lệ ngẩn ra, sau đó hơi cong khóe môi, giọng nói khàn khàn: "Có phải chủ nhân đã quên mất một việc rồi không?"
Phương Trầm không hiểu mô tê gì: "Sao cơ?"
"Tôi đã bán mình làm nô lệ của nơi này, tất cả những gì của tôi đều là của chủ nhân, bao gồm... thân thể."
Hai mắt Phương Trầm mở lớn. Này, này, này, này!!! Như thế này không tốt đâu. Cậu, cậu, cậu, cậu!!! Cậu không hề có ý này nha. Chủ nông trại dụi dụi mặt trên cơ ngực của nô lệ, nghiêm túc nói: "Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải loại người đó."
Người nô lệ phát ra tiếng cười trầm khàn.