Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 142: Ngoại truyện 9.8
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước đây, khi còn ở nhà họ Phương, cậu cũng từng vài lần đến những nơi như thế này, nhưng Phương Trầm không mấy thích thú, sau này đều lấy cớ để không phải đi.
Bộ vest mà Sith chuẩn bị cho Phương Trầm cùng bộ với của hắn, đều là màu xám bạc. Bộ của hắn khá đơn giản, nhưng bộ của Phương Trầm lại khiến cậu trông như một tiểu hoàng tử.
Sith giúp cậu thay quần áo, cài cúc, còn đeo thêm một chiếc trâm cài ngực cực kỳ xinh đẹp.
"Đi thôi bé cưng, hôm nay có một màn kịch hay để xem đấy."
Phương Trầm nghe vậy thì không khỏi giật mình, vội hỏi, "Tối nay sẽ xảy ra chuyện gì sao?"
Sith cố tình không nói cho cậu, nắm tay cậu, "Rồi sẽ biết thôi."
Người đến bữa tiệc rất đông, có vài người Phương Trầm từng gặp, phần lớn vẫn là những khuôn mặt xa lạ. Địa vị của nhà họ Phương bình thường không có gì nổi bật, không thể tiếp xúc được với những người ở tầng lớp cao hơn.
Sith dắt tay Phương Trầm đi vào, lập tức có người đi tới chủ động chào hỏi và mời rượu. Phương Trầm vừa lịch sự nâng ly, đã bị hắn đoạt lấy.
Sith cụng ly với người kia rồi nhấp một ngụm nhỏ, nói hai câu rồi tiếp tục dẫn Phương Trầm đi vào trong. Mấy lần liên tiếp như thế, mọi người đều ngầm hiểu rằng Sith cực kỳ cưng chiều và bảo bọc Omega này, đến rượu cũng không nỡ cho cậu uống một hớp. Sau đó, quả nhiên không còn kẻ nào không biết điều dám đến mời rượu nữa.
Dẫn Phương Trầm đi ăn vài miếng bánh ngọt, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ đằng xa. Phương Trầm tò mò ngẩng đầu, bỗng khựng người lại.
Là ông Phương.
Ông ta tức giận muốn xông vào, lại bị mấy người bảo vệ giữ lại đẩy ra ngoài, nhưng người này hẳn đã mất hết lý trí rồi. Bất chấp tất cả mà xông vào.
Sith hơi nâng tay, những bảo vệ kia hiểu ý, không tiếp tục ngăn cản nữa.
Ông Phương đi nhanh về phía họ, khuôn mặt đỏ bừng, "Công trình kia là ngươi cố tình giăng bẫy ta có đúng không? Sao ngươi có thể tàn nhẫn như thế!!"
Sith cười nhạt, "Tự ông tham lam muốn nuốt miếng lớn, giờ lại đổ lỗi cho người khác sao?"
Ông Phương giận tím mặt, "Ngươi!!"
Ông ta di chuyển ánh mắt, rất nhanh thấy được Phương Trầm đứng bên cạnh, thế là chỉ tay vào cậu, "Nói gì thì nói chúng ta vẫn là người một nhà mà, ngươi làm thế mà được à?"
Sith sầm mặt cười lạnh, "Đừng có làm người khác ghê tởm. Ông là ông, Phương Trầm là Phương Trầm. Hơn nữa, lúc đó ông cũng đã phát thông báo nói rõ Phương Trầm không phải con ruột của mình rồi còn gì? Thậm chí còn đuổi cậu ấy ra khỏi nhà."
Nói đến câu cuối cùng, Sith đã tức giận đến không thể kiềm chế. Khi đó hắn còn tưởng cậu ấy vẫn đang sống tốt ở nhà họ Phương, không ngờ đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến Phương Trầm phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực.
Hắn bước một bước tiến về phía ông Phương, giọng nói trầm thấp, "Lúc đó các người bắt nạt Phương Trầm thế nào thì bây giờ phải trả lại nguyên vẹn như thế cho tôi."
Ông Phương cắn răng, "Ta là bố nó!"
Sith hừ lạnh, "Một kẻ sẵn sàng bán con ruột của mình để đổi lấy tiền bạc, giàu sang mà vẫn dám hiên ngang nhận mình là bố sao?"
Nếu không phải Phương Trầm đang ở bên cạnh, Sith đã sớm vung nắm đấm. Hắn không dám nghĩ, nếu không phải hắn quay lại, thì Phương Trầm sẽ bị ông ta bán cho ai nữa.
Như cảm nhận được cơn giận dữ của hắn, Phương Trầm vội ôm cánh tay hắn, khẽ nói, "Đừng đánh người."
Sith quay sang nhìn Phương Trầm, cười cười, "Anh sẽ không để bàn tay mình bị vấy bẩn ở nơi như thế này."
Hắn búng tay một cái, bên cạnh lập tức có người tiến lên kéo ông Phương đi.
Tiếng mắng chửi dần khuất xa, Sith nắm vai Phương Trầm, xoay cậu lại, rồi ôm eo cậu, khẽ hỏi, "Còn muốn ăn gì nữa không?"
Phương Trầm khẽ lắc đầu, thấp giọng đáp, "Vậy là anh bảo em đến đây vì chuyện của ông ấy sao?"
"Tin tức đó sáng nay đã rầm rộ khắp nơi rồi, cả nhà ông ta đều bị cuốn vào, chắc chắn đã sốt ruột đến phát điên, đương nhiên sẽ đến bữa tiệc này tìm anh."
Sith quay sang nhìn Phương Trầm, "Có phải em thấy anh quá tàn nhẫn không? Dù sao ông ta cũng là bố em mà?"
Phương Trầm lắc đầu, nhưng vẻ mặt vẫn đầy vẻ tiếc nuối, "Sao anh không báo em sớm một tiếng?"
Sith, "?"
"Nếu không em mang bán cho đồng nghiệp bên mảng kinh tế tài chính, đảm bảo sẽ kiếm được một khoản kha khá."
Sith, "..."
Hắn cười, "Em thật có khiếu hài hước đấy."
Tuy Phương Trầm không mang máy ảnh vào, nhưng hôm sau tin nhà họ Phương sắp phá sản vẫn bị truyền đi rộng rãi.
Thật ra Phương Trầm cũng không mấy để tâm chuyện này. Nói đúng hơn, mọi chuyện liên quan đến nhà họ Phương đã không còn dính dáng gì đến cậu nữa. Bây giờ cậu đã có cuộc sống của riêng mình. Bên cạnh Sith.
*
Nhận ra bản thân có điều bất thường là vì kỳ phát tình mãi không đến, Phương Trầm đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ bình tĩnh nói với cậu rằng, "Do sự thay đổi hormone trong thời kỳ mang thai, kỳ phát tình sẽ bị trì hoãn. Chuyện này hoàn toàn bình thường."
Nghe thấy hai từ 'bình thường', Phương Trầm không khỏi khẽ thở phào. Không sao là tốt rồi.
Cậu vừa định cảm ơn bác sĩ rồi đứng dậy ra về, bỗng nhận ra có điều gì đó không đúng, lại ngồi phịch xuống ghế, hai mắt mở lớn, "Mang thai? Ai cơ? Tôi sao?"
Vị bác sĩ ngoài sáu mươi tuổi đẩy gọng kính, hiền từ nhìn cậu, "Chứ không lẽ là tôi sao?"
"..."
Phương Trầm choáng váng cầm kết quả khám sức khỏe về nhà.
Sith vẫn chưa về đến, Phương Trầm hơi do dự, chụp ảnh kết quả khám rồi gửi cho hắn.
Gần như chưa đầy một phút, Sith đã gọi điện thoại qua. Giọng nói của hắn dường như còn hơi run rẩy, "Bé cưng, bé cưng..."
Phương Trầm vốn còn hơi thấp thỏm lo lắng, nhưng sau khi nghe được giọng nói của Sith thì thoáng chốc mọi lo lắng đều tan biến, khẽ cười nói, "Anh sao thế, gì mà căng thẳng hơn cả em vậy."
Phương Trầm theo bản năng sờ lên bụng mình, "Vẫn chưa về sao? Em và em bé ở nhà chờ anh."
Cổ họng Sith như có gì đó nghẹn lại, trong chốc lát không nói nên lời. Hắn đã suýt chút nữa thì chạy ngay ra khỏi văn phòng, tay siết chặt chiếc điện thoại, "Anh sẽ về ngay, bé cưng chờ anh nhé."
Phương Trầm mang thai, bản thân cậu thì không có cảm giác gì đặc biệt, người căng thẳng nhất lại là Sith. Tay nghề nấu nướng vốn đã rất đỉnh, giờ lại được nâng cấp thêm một bậc nữa. Hắn học được rất nhiều món ăn thích hợp cho Omega trong thời kỳ mang thai. Hắn không còn đến câu lạc bộ quyền anh nữa, phần lớn thời gian ở nhà bầu bạn với Phương Trầm.
Nhưng rất nhanh, vấn đề đầu tiên đã xuất hiện.
Kỳ phát tình vốn bị hoãn lại vì hormone nay đã đến, nhưng thai nhi vẫn chưa được ba tháng, không phải thời điểm thích hợp để có những vận động mạnh.
Trong phòng ngập tràn mùi pheromone của cả hai, được pheromone mạnh mẽ như một ngọn lửa của Alpha bao bọc, Phương Trầm cảm thấy dễ chịu hơn nhưng hốc mắt vẫn đỏ au, liên tục cọ vào ngực Sith.
Cả người cậu ướt đẫm mồ hôi, như vừa được vớt từ dưới nước lên. Sith ôm chặt cậu vào lòng, liên tục đặt lên những nụ hôn dịu dàng, "Bé cưng."
Phương Trầm khóc rất thảm thiết, chủ động đưa tuyến thể cho Sith cắn. Hắn không chần chừ một giây, cúi đầu xuống, răng nanh cắn rách da, truyền pheromone vào. Phương Trầm hơi ngẩng đầu lên, sự kích thích quá mức khiến ánh mắt cậu trở nên dại đi, miệng hơi hé, như đang cố gắng hít thở.
Nhưng vẫn không đủ. Chừng này còn lâu mới đủ.
Nước mắt vẫn tí tách rơi, cậu dán chặt vào ngực Sith, mà Sith cũng chẳng khá hơn cậu là bao, chỉ có thể ôm chặt Phương Trầm vào lòng.
Nước mắt của Phương Trầm đã thấm ướt vạt áo Sith, hắn đau lòng muốn chết, cúi đầu hôn lên mặt Phương Trầm, liếm đi những giọt nước mắt của cậu, dỗ dành, "Bé cưng, đừng khóc nữa."
Bàn tay của Sith vì quanh năm đánh quyền nên có lớp chai sần. Thông thường, mỗi khi bị hắn chạm vào mặt, Phương Trầm đều thấy hơi ngứa ngáy và không mấy dễ chịu, nhưng hiện tại đó lại trở thành ưu điểm.
Phương Trầm ôm lấy cổ hắn, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào hắn.
Cả hai đều trông rất thảm hại.
Cũng may vì vấn đề hormone nên kỳ phát tình không kéo dài quá lâu, chỉ ba ngày đã kết thúc. Ba ngày này với cả hai không khác gì một cuộc tra tấn. Chờ đợi mọi thứ qua đi, không ngờ lại có cảm giác như đã lâu lắm rồi mới được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Sau ba tháng, cuối cùng Sith cũng được gỡ bỏ "lệnh cấm".
Buổi sáng đưa Phương Trầm đi khám thai, nhận được câu trả lời đầy hài lòng, hắn kích động không thôi, đưa Phương Trầm về nhà. Trong lòng thầm nghĩ, tối nay phải chuẩn bị một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, sau đó...
Kết quả, xe chạy được nửa đường, Phương Trầm bỗng mở miệng, nói mình muốn nuôi một chú chó nhỏ.
Sith ngẩn người, "Không được đâu bé cưng, em đang mang thai mà, chó mèo không tốt cho phụ nữ mang thai."
Cảm xúc của Omega sau khi mang thai thường thay đổi thất thường. Phương Trầm không nói thêm lời nào, chỉ tựa đầu vào cửa kính xe, lặng lẽ rơi nước mắt.
Lúc đầu không thấy Phương Trầm nói gì nữa, Sith còn khẽ thở phào. Kết quả vừa quay đầu lại thì thấy Omega đã khóc đến mức hai má đẫm lệ.
Hắn suýt chút nữa thì nhầm chân phanh thành chân ga.
Sith không nói hai lời, lập tức cho xe quay đầu. Mua! Mua cả một đàn cũng được!
Đến cửa hàng thú cưng, Phương Trầm lại vui vẻ trở lại, chọn một cục bông nhỏ đang tranh ăn với bé Samoyed bên cạnh. Để Samoyed có cơm ăn, Phương Trầm kiên quyết đưa cục bông nhỏ đó về nhà. Đặt tên là Coco.
Sau đó, hai người đi mua đồ chơi, quần áo, thức ăn cho chó. Về đến nhà thì trời đã tối muộn.
Sith sợ Phương Trầm đói nên vừa thay quần áo xong đã vội vàng vào bếp. Đã không kịp chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến nữa rồi, Sith bèn nấu một bát mì đơn giản rồi bưng ra bàn ăn, gọi Phương Trầm ra ăn, lại xách Coco đang quanh quẩn dưới chân đi, thả vào phòng riêng của nó.
Phương Trầm được ăn no, chẳng mấy chốc đã buồn ngủ díu mắt. Đánh răng rửa mặt xong thì tự chui vào chăn ấm.
Xử lý xong xuôi bên Coco, Sith đi ra đến nơi thì thấy bàn ăn đã trống không. Vợ hắn đâu rồi? Vợ yêu to bằng chừng này của hắn đâu rồi?
Sith chạy nhanh về phòng ngủ, tìm thấy bé cưng đã ngủ ngon lành trong chăn ấm, trái tim hắn thoáng chốc mềm nhũn.
Hắn khẽ thở phào một hơi, đi tắm ù một cái rồi cũng theo vào chăn ấm.
Ba tháng rồi, Sith đã bắt đầu ngứa ngáy chân tay.
Hắn nhích lại gần, vắt tay lên eo Phương Trầm, kết quả vừa chạm vào một cái, Phương Trầm đã cau mày xoay người lại, "Đừng động vào em, ngủ đi."
Sith chờ mong từng ngày trôi qua...