155. Ngoại truyện 11.6: Vương Hậu Bắc Địch

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Ngoại truyện 11.6: Vương Hậu Bắc Địch

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Lệnh sắp phát điên vì bực bội. Suốt chặng đường ngồi xe ngựa, lưng cậu ta đau nhừ. Nếu không phải vì giữ thể diện cho triều đình, sao cậu ta phải chịu khổ đến mức này!
Thế nhưng, khi nghĩ đến Phương Trầm lúc này đang chịu nhục ở Bắc Địch, Phương Lệnh lại cảm thấy hả hê. Từ nhỏ cậu ta đã chướng mắt người ca ca này. Phương Trầm ỷ mình đẹp hơn người, được Phụ Hoàng yêu thương hơn, dựa vào đâu chứ? Rõ ràng chỉ là một kẻ ăn bám được mẫu phi của cậu ta nuôi dưỡng, ngay cả mẫu thân ruột cũng không có.
Phương Lệnh cũng đã nghe loáng thoáng về cuộc sống của những con tin. Phần lớn đều rất thê thảm, huống hồ đây lại là Bắc Địch. Vương Quân Bắc Địch nổi tiếng hung bạo, không chừng Phương Trầm lúc này đang thoi thóp, chẳng mấy chốc sẽ không chịu nổi mà nhắm mắt xuôi tay. Nghĩ đến đó, nét mặt Phương Lệnh giãn ra, tâm trạng cũng tốt hẳn lên.
Đột nhiên, xe ngựa xóc nảy rồi dừng khựng lại.
Phương Lệnh cau mày, quát lớn, "Làm cái quái gì vậy? Có biết đánh xe không hả?"
Cậu ta vén rèm lên, định mắng tiếp thì bỗng sững sờ. Hóa ra xe ngựa của họ đã đến cửa thành, hiện đang bị một đội thủ vệ chặn lại.
Một đội vệ binh Bắc Địch mặc áo giáp đen, trông vô cùng đáng sợ. Phương Lệnh vội nặn ra một nụ cười, nói, "Bản cung là Cửu Hoàng tử của Đại Lăng, lần này đến là vì hòa khí hai nước..."
Lời còn chưa dứt, vị tướng lĩnh đứng đầu đã không kiên nhẫn cắt ngang, "Xuống xe, tra xét!"
Phương Lệnh kinh ngạc nhìn tướng lĩnh, "Ngươi có nghe rõ lời bản cung nói không, bản cung chính là Hoàng tử của Đại Lăng đó!"
Vị tướng lĩnh dứt khoát rút đao chĩa vào cậu ta, giọng nói lạnh lùng, "Xuống xe! Tất cả xe ngựa tiến vào Vương thành đều phải tra xét!"
Đúng là một lũ man di! Không hiểu lễ giáo gì cả!
Phương Lệnh nghẹn một bụng lửa giận, nhưng trước mắt là đao thương không có mắt, cậu ta đành phải nén giận xuống xe.
Xe ngựa của hai đại thần theo sau cũng bị lục soát kỹ lưỡng. Sau khi xác nhận không có gì nguy hiểm, người đó mới đi đến trước mặt Phương Lệnh, mặt lạnh như tiền nói, "Đắc tội rồi, soát người!"
"Cái gì?! Các ngươi dám!"
Sau một trận ầm ĩ, cuối cùng Phương Lệnh vẫn đành chịu khuất nhục để họ khám xét. Cậu ta nắm chặt tay, ngay cả môi cũng run lên bần bật.
Cậu ta chưa từng phải chịu nỗi nhục nhã đến nhường này.
Mãi đến khi mọi chuyện kết thúc, vị tướng lĩnh kia mới như ban ơn khoát tay áo, "Đi đi, người tiếp theo."
Tiểu tư đi bên cạnh thấy Phương Lệnh giận đến mức muốn tự vẫn, vội đỡ cậu ta bước lên xe.
Chờ mấy chiếc xe ngựa này đi xa, vị tướng lĩnh kia mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu hỏi thuộc hạ, "Vừa nãy ta diễn thế nào?"
Thuộc hạ khẳng định chắc nịch, "Hung thần ác sát, Diêm La tái thế ạ."
"...". Vị tướng lĩnh gật đầu, "Vương Thượng đã đích thân dặn dò chuyện này, không được cho đám đó dễ dàng thông qua."
Thuộc hạ tò mò hỏi, "Chỉ vì họ là người Đại Lăng sao? Nhưng Vương Hậu cũng là người Đại Lăng mà."
"Ngu xuẩn, đương nhiên là vì y đã đắc tội Vương Hậu, Vương Thượng đang giúp người xả giận đó."
Kìm nén bao nhiêu uất nghẹn mới vào được đến thành, Phương Lệnh vốn định vào thẳng Cung, ai ngờ lại được thông báo phải tạm ở lại trạm dịch, chờ Vương Thượng triệu kiến.
Phương Lệnh hiểu đây là hành động ra oai phủ đầu của Bắc Địch, nhưng cũng không còn cách nào khác. Ai bảo lần này Đại Lăng chủ động cầu hòa chứ? Nhưng nghĩ lại, cậu ta còn phải chịu từng ấy khuất nhục, vậy thì Phương Trầm ở đây lâu như vậy, cũng không biết đã bị hành hạ đến mức nào rồi. So sánh một hồi, trong lòng Phương Lệnh lại thấy thoải mái hơn.
Trong khi đó, ở Vương Cung cách đó không xa, Phương Trầm, người đang phải 'chịu nhục nhã' lại đang xoa eo, nổi giận đùng đùng trên giường, "Sith! Ngài không biết xấu hổ!"
Nam nhân cười hùa theo, "Phải, ta lúc nào cũng không biết xấu hổ."
"Ngài!"
Phương Trầm tức nghẹn, hầm hừ ném miếng vải trước mặt vào mặt nam nhân, "Ngài thích thì cứ đi mà mặc, ta đây không mặc!"
Biến thái! Đồ mặt dày!
Vậy mà lại mang yếm về bảo cậu mặc! Lại còn nhân lúc cậu uống rượu ngủ say lén thay cho cậu, sáng nay Phương Trầm tỉnh dậy thấy mình trong bộ dạng đó đã suýt ngất vì giận.
Chiếc yếm mà thiếu niên mặc cả một đêm tỏa ra mùi hương đặc trưng, cứ thế vương trên mặt hắn. Sự kích thích quá mức này khiến 'tiểu đệ' của hắn suýt thì đứng bật dậy.
Hắn nắm chặt tấm vải, không nhịn được hít một hơi thật sâu.
Phương Trầm chứng kiến cảnh này, lửa giận lại bùng lên, "Ngài! Ngài còn ngửi nữa!"
Sith vội vàng gỡ xuống, "Bảo bối đừng giận, ta không ngửi nữa!"
Phương Trầm trừng mắt nhìn hắn, "Mau ném đi! Không, đốt đi, tuyệt đối không được cho ai nhìn thấy."
Sith do dự, trông có vẻ cực kỳ tiếc nuối.
"Ngài còn không mau đi! Ngài mà không đi thì đêm nay đừng hòng vào đây ngủ!"
Vừa nghe được lời này, Sith còn dám do dự gì nữa, vội vàng gật đầu, "Nghe bảo bối, ta nghe bảo bối hết."
Hắn cầm chiếc yếm vội vã bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa thì nhét ngay vào trong ngực.
Hắn đâu có ngu, thứ tốt như vậy sao có thể vứt bỏ dễ dàng. Lần sau Phương Trầm mà đuổi hắn ra thiên điện ngủ, ít nhất hắn còn có thứ để mà thương nhớ.
...
Phương Lệnh đáng thương ở đầu bên kia, đợi đến ba ngày rốt cuộc mới được vị Vương Thượng bận rộn trăm bề kia triệu kiến.
Trên đại điện, Phương Lệnh cúi đầu. Dù sao cũng là Hoàng tử của một nước, thế mà ở trước mặt Sith lại không thể hiện được chút khí thế nào.
Nam nhân lười biếng ngồi đó, nghe Phương Lệnh nói một hồi những lời vô nghĩa. Hắn mất kiên nhẫn nói, "Chỉ cần Đại Lăng các ngươi đúng thời hạn tiến cống, không chủ động khiêu khích, thì Bản Quân sẽ không tự ý phá vỡ hiệp ước."
Phương Lệnh thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ta ngừng một lát, mới như vô tình mở miệng hỏi, "Vương Thượng, Thất Hoàng tử của Đại Lăng ta đến Bắc Địch làm con tin, không biết có thể cho hai huynh đệ chúng ta gặp nhau không?"
Sith cong môi, ánh mắt lạnh đi, "Ồ? Ngươi muốn gặp Vương Hậu của Bản Quân sao?"
Phương Lệnh sững sờ.
Ai cơ? Vương Hậu ư?
"Không cần gấp, trong cung yến đêm nay sẽ được gặp thôi."
Sith không muốn để Phương Trầm gặp riêng người Đại Lăng, huống hồ lại là người đệ đệ từng bắt nạt cậu. Không buồn liếc Phương Lệnh thêm một cái, Sith lạnh lùng nói, "Sứ giả tùy ý đi."
Hắn còn phải mau chóng về dỗ dành người ở nhà, hôm qua đùa giỡn hơi quá, sáng nay Phương Trầm còn đuổi hắn xuống giường.
Phương Lệnh ngơ ngác đứng đó, vẫn cứ tưởng mình nghe nhầm. Rõ ràng Phương Trầm đến làm con tin, sao tự nhiên lại thành Vương Hậu rồi?
Mãi mới đợi được đến cung yến buổi tối, vậy mà cậu ta thật sự nhìn thấy một cảnh tượng khó tin --
Người ca ca mà cậu ta ghét cay ghét đắng kia, Phương Trầm mà cậu ta vẫn tưởng sẽ bị Bắc Địch tra tấn thảm thiết, vậy mà lại đang mặc cẩm y hoa phục trên người. Tuy y phục và trang sức là của Bắc Địch, tóc tết bím, đầu cài quan vàng, nhưng mặt y lại đầy ý cười, vẻ ngoài tùy tiện huênh hoang, thoạt nhìn còn sống tốt hơn khi ở Hoàng Cung Đại Lăng gấp trăm lần.
Cậu đang cười cười nói gì đó với Quân Chủ của Bắc Địch. Sau đó, chỉ thấy vị Quân Chủ lạnh lùng kia cũng mỉm cười, nắm tay Phương Trầm đặt lên miệng, nhẹ nhàng hôn xuống.
Mặt Phương Trầm hơi đỏ lên, vội rụt tay về, nhìn quanh. Ánh mắt y lướt qua, vô tình chạm đến Phương Lệnh đang ngây ngốc gần đó.
Cậu hơi nhướn mày, rồi làm như không có chuyện gì mà dời mắt đi.
Loại người không liên quan này, không đáng để cậu lãng phí bất cứ cảm xúc gì.
Từ xưa đến nay, Đế và Hậu thường ngồi cùng bàn, nhưng vị trí của Hậu thường thấp hơn Đế. Thế nhưng hiện tại lại ngược lại. Hai chỗ ngồi sát cạnh nhau, suốt cả đêm không thấy vị Quân Chủ Bắc Địch này ăn uống gì, chỉ chăm chú hầu hạ người bên cạnh, bóc tôm, lọc xương cá, rót rượu cho cậu.
Nhìn những Thần tử Bắc Địch bên dưới, ai nấy đều có vẻ đã nhìn mãi thành quen với cảnh tượng này.
Phương Lệnh hồn bay phách lạc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Buổi tối uống một ít rượu, Phương Trầm say mềm, nhất quyết muốn Sith cõng mình về. Với những yêu cầu của cậu, nam nhân chưa từng từ chối.
Vậy là hắn cứ thế cõng Phương Trầm suốt quãng đường trở về.
Được nam nhân cõng, Phương Trầm giang hai tay như một chú chim nhỏ, "Mai nói ngài yêu ta!"
Sith cười cười, "Ta yêu em."
"Yêu bao lâu đây!"
"Mãi mãi suốt kiếp."