16. Cái Bẫy Ngọt Ngào

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến giờ ăn tối Phương Trầm mới bước ra khỏi căn nhà gỗ nhỏ.
Ngày mai là phải về rồi, vừa nãy cậu sắp xếp lại hành lý mới phát hiện mình vẫn chưa trả lại áo khoác cho Sith.
Phương Trầm bỏ áo vào túi rồi ôm theo, lúc ở nhà ăn đưa cho Sith, "Tôi đã giặt sạch rồi."
Người đàn ông cúi mắt, không biết có phải ảo giác của Phương Trầm hay không mà cậu cứ cảm thấy như hắn đang tiếc nuối điều gì đó.
Sith tiện tay đặt túi sang một bên rồi nói, "Súp hải sản là món tủ của chú Bor, ăn nhiều một chút."
Phương Trầm bưng bát lên, khẽ "ờ" một tiếng.
Joey đảo mắt qua lại giữa hai người, cuối cùng cố tình ho khan một tiếng, "Trầm, hai ngày nay chơi vui không?"
Phương Trầm vừa nuốt một ngụm súp, vội gật đầu, "Đương nhiên, rất vui!"
"Thế lần sau chúng ta lại đi chơi nữa nhé." Nói đến đây, Joey còn cố tình huých vai Sith một cái, "Đúng không, Sith!"
Người đàn ông ngước mắt, nhìn Phương Trầm rõ ràng đang hơi lúng túng bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên, không tiếp lời của Joey, lại múc cho Phương Trầm một bát súp rồi mới hỏi cậu, "Kỳ nghỉ sắp hết rồi, có nhiều bài tập không?"
Có người mở lối thoát, Phương Trầm khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhanh nhảu nói tiếp, "Đúng đó, nhiều lắm."
"Nếu có khó khăn gì thì cứ hỏi tôi, chuyên ngành chính thức của tôi cũng là Kinh tế học." Người đàn ông chậm rãi nói, "Không phải cậu cho rằng tôi chỉ biết đấm đá đó chứ?"
Phương Trầm hơi ngẩn ra, "Sao anh biết..."
"Lần trước đưa cậu về, thấy cậu cầm sách."
Câu trả lời của Sith quả thật không có kẽ hở.
Hắn giống như một kẻ săn mồi hàng đầu, nhìn như cho Phương Trầm một bậc thang đi xuống, thật ra là đang lặng lẽ dụ cậu vào bẫy của mình.
Mối quan hệ bạn bè của thiếu niên rất đơn giản, mỗi ngày ngoài đi học thì là đi làm, bạn bè chắc cũng chỉ có anh chàng đồng nghiệp ở tiệm Pizza kia, vấn đề gặp phải trong bài vở, Sith không nghĩ Phương Trầm còn có lựa chọn thứ hai.
Hắn lại dùng giọng tự nhiên bổ sung một câu, "Lúc nào tôi cũng có thời gian."
Phương Trầm chớp mắt một cái, đôi mắt đen láy lấp lánh nhìn hắn, không khỏi khiến trái tim hắn lại thổn thức.
"Được, cảm ơn."
Ánh mắt sâu thẳm của Sith dõi theo cậu, trên mặt vẫn giữ một nụ cười xã giao, "Không cần khách sáo."
*
Vì phải về câu lạc bộ tập luyện nên hôm sau bọn họ khởi hành sớm. Phương Trầm buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi, như một cái bóng theo sau Sith, cái đầu gật gù như gà mổ thóc, người đàn ông đi được hai bước lại dừng, chỉ sợ Phương Trầm cứ thế ngã vật ra ngủ mất.
Bế thì không dám bế nữa rồi, không khéo lại như chú cừu non hoảng sợ, nhảy xa hắn mấy mét.
Không dễ dàng gì mới lên xe, Phương Trầm ngả đầu sang một bên rồi ngủ thiếp đi, ngủ say không chút phòng bị.
Sith nghiêng đầu nhìn cậu.
Dáng ngủ cũng thật ngoan, hàng mi đen dài rủ xuống, in bóng dưới mắt, miệng khẽ hé, chỉ là khe hở nhỏ xíu, khó mà nhìn thấy đầu lưỡi bên trong.
Người đàn ông thật hận không thể tách đôi môi đó ra, quấn lấy đầu lưỡi cậu mà thưởng thức một phen.
Nếu bây giờ hắn hôn lên, chú cừu nhỏ sẽ phản ứng thế nào? Sẽ sợ đến mức mắt trợn tròn, hai chân cố giãy giụa, nhưng chú cừu nhỏ yếu ớt đến thế, thật sự không đáng để Sith phải bận tâm.
Không thoát được, cuối cùng chỉ có thể bị buộc mở miệng, bị hôn đến mức chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm ư", ngay cả nước bọt cũng bị hắn nuốt trọn.
Chú cừu non đáng thương.
Sẽ bị ăn sạch bách.
Sith khẽ liếm môi, lẳng lặng thu hồi ánh mắt.
Đối với hơi thở nguy hiểm tỏa ra từ người bên cạnh, Phương Trầm hoàn toàn không hay biết, ngủ say như chết, đến tận khi bàng quang căng tức đánh thức, mới khẽ cựa mình tỉnh dậy.
Cậu dụi mắt, bởi vì còn nửa tỉnh nửa mê nên giọng nói mang theo vẻ mềm mại, mơ màng, "Sith, tôi muốn đi vệ sinh."
Nếu không phải vì chưa đến thời điểm thích hợp, người đàn ông nghĩ, hắn rất sẵn lòng làm thay, bế chú cừu nhỏ vào nhà vệ sinh.
Thiếu niên nhỏ bé như vậy, được hắn bế, mềm mại rúc vào lòng hắn, dễ dàng bị hắn tách hai chân...
Người đàn ông im lặng một thoáng, sau đó bình thản nói, "Đằng trước có một trạm xăng, có nhà vệ sinh ở đó."
Thiếu niên ngáp một cái, gật đầu.
Rất nhanh, xe dừng bên đường.
Phương Trầm vừa bước xuống xe, người đàn ông cũng theo xuống.
Phương Trầm quay đầu nhìn Sith, ngơ ngác hỏi, "Anh xuống làm gì?"
Sith nhìn cậu một cái, "Đi vệ sinh."
"..." Được thôi.
Nhà vệ sinh trong trạm xăng khá đơn sơ, ngay cả vách ngăn cũng không có. Phương Trầm do dự mãi, liên tục tự nhủ, đều là đàn ông con trai, có gì mà phải ngại chứ.
Cậu vừa lấy hết dũng khí, kéo khóa quần xuống, Sith đứng bên cạnh đã lấy "tiểu đệ" ra rồi.
Phương Trầm liếc sang một cái, lập tức sững sờ.
Trời ơi là trời!!!
Cái thứ gì thế này?!!
Thiên phú dị bẩm của trai Bắc Mỹ ư?!!
Cái này là bình thường sao???
Cũng quá đáng sợ rồi đó!!!
Có thể lớn đến thế sao trời?!
Con trai đều có những lúc trẻ con, ví dụ như đi học vào nhà vệ sinh cũng sẽ có lúc âm thầm so sánh.
Nhưng những thứ đó hoàn toàn không thể sánh bằng cái trước mắt này.
Trong lúc Phương Trầm bị dọa đến mức ngây người, người đàn ông đưa mắt nhìn sang, nhướng mày, "Không đi sao?"
Phương Trầm há hốc miệng, "Tôi..."
Không dám lấy ra đâu hu hu hu!
Sith lại như lơ đãng nói, "Con đường quốc lộ này đi thẳng vào nội thành, đến nhà vệ sinh công cộng tiếp theo còn khá xa."
"..."
Uy hiếp! Đây rõ ràng là uy hiếp trắng trợn!!
Phương Trầm rất muốn quay người bỏ đi, nhưng cơn buồn tiểu rõ ràng đã dập tắt ý chí của cậu một cách tàn nhẫn, thậm chí Sith còn không ngần ngại mà xả nước ngay cạnh cậu, nghe âm thanh này, cậu buồn đến mức "phía dưới" cũng run rẩy.
Thôi kệ! Không nhịn nổi nữa rồi!
Phương Trầm cắn răng, lôi "tiểu đệ" ra.
Xả nước xong, cậu thoải mái đến mức thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ đúng lúc này người đàn ông đưa mắt sang, ung dung thong thả đánh giá, cuối cùng khẽ cong khóe môi, "Rất đáng yêu."
Mặt Phương Trầm trong nháy mắt đỏ bừng!!!
Cái gì mà đáng yêu chứ!! Đáng yêu là từ để hình dung thứ đó sao?! Có thể bắt nạt người ta đến mức đó sao!!
Mãi cho đến khi về lại xe, Phương Trầm vẫn còn tức giận, cố gắng biện minh cho bản thân, "Là vì vấn đề gen, kích thước này của tôi... ở chỗ chúng tôi là rất bình thường."
Sith gật đầu, "Hiểu mà."
Hiểu ư?!!
Hiểu cái gì chứ!!!
A a a tức chết mất thôi!!
Thấy thiếu niên giận đến mức má phồng lên, Sith không nhịn được đưa tay chọc một cái, giọng nói cũng hạ xuống rất nhẹ, "Được, là tôi nói sai rồi."
Sau đó còn cố tình tỏ vẻ suy tư nhớ lại, "Ừm... rất dài, rất đẹp."
Phương Trầm giận đến mức mắt cũng đỏ hoe, "Anh im miệng đi!"
*
Sau khi trở về từ nông trường, lịch học dày đặc, Phương Trầm còn chẳng đi làm thêm được mấy buổi.
Ngược lại, Sith ngày nào cũng gọi điện cho cậu.
Lúc đầu Phương Trầm còn hơi ngại, không biết nói gì. Dần dần, cậu cũng quen.
Có lúc thậm chí cả hai đều bận, nhưng vẫn không cúp máy mà đặt điện thoại sang một bên, ai làm việc của người nấy.
Sith tập luyện, Phương Trầm thì cầm cuốn từ điển, rất vất vả dịch lại bài giảng của thầy cô, gặp chỗ nào thật sự không hiểu thì nói ra, người đàn ông ở đầu dây bên kia sẽ lập tức giải thích cho cậu.
Sith vừa vận động xong nên giọng nói hơi khàn, qua đường dây điện thoại, có thể nghe rõ tiếng hít thở nặng nề.
Phương Trầm không khỏi nghĩ.
Sith đang làm gì? Nâng tạ ư? Hay là đánh bao cát?
Người đàn ông giải thích một lần, rồi hỏi Phương Trầm, "Đã hiểu chưa?"
Phương Trầm vừa mới thất thần, không nghe lọt chữ nào, lúng túng nói nhỏ, "Hiểu... không hiểu lắm."
Người đàn ông cười khẽ một tiếng, tiếng cười truyền sang, lọt vào tai Phương Trầm, khiến cậu thấy nhột nhạt.
Cậu gượng gạo lẩm bẩm, "Anh đừng cười... Tại em ngốc được chưa."
"Sao có thể. À, em có muốn ra ngoài học không? Giảng bài trực tiếp sẽ hiệu quả hơn."
Nghe xong lời này của Sith, Phương Trầm sững người một chút, vô thức từ chối, "Thôi, đợt này em hơi bận."
Sith bị từ chối cũng không nói thêm gì, lại như nhớ đến câu hỏi vừa rồi của Phương Trầm, bèn kiên nhẫn giải thích lại một lần nữa cho cậu.
Mãi đến lúc cúp máy, Phương Trầm ôm sách nằm vật xuống giường, thở hắt ra một hơi.
Gần đây cậu... có phải quá thân thiết với Sith rồi không. Bạn thân bình thường ngày nào cũng gọi điện cho nhau thế này sao?
Phương Trầm lăn qua lộn lại trên giường một hồi, cuối cùng không nhịn được gọi điện cho Jaymin.
Jaymin đang hẹn hò với bạn trai mới.
"Sao cơ? Gọi điện? Vì sao phải làm chuyện vô nghĩa đó?"
Phương Trầm hơi bĩu môi, không nhịn được giải thích, "Không phải mà, anh ấy nói tôi không hiểu gì thì cứ hỏi, phục vụ cho việc học thôi."
"OK! Ông học, thế ảnh thì sao?" Giọng Jaymin có hơi trầm đục, "Theo như lời ông nói, ảnh đã là nghiên cứu sinh rồi thì còn lãng phí thời gian giúp ông làm gì?"
Phương Trầm phồng má, ngập ngừng, "Tụi này là bạn bè mà."
"Ông nghĩ thế thật à? Á! Anh yêu, đừng làm mạnh thế."
Phương Trầm sững người, hoảng sợ hỏi, "Jaymin! Ông đang hẹn hò ở đâu thế?"
"Đương nhiên là trên giường rồi! Hey, đừng bóp chỗ đó!"
Trước mắt Phương Trầm tối sầm, ngón tay run rẩy lập tức bấm kết thúc cuộc gọi.
Cậu khóc hu hu mà úp sách lên mặt.
Chắc cậu bị nướng chín rồi.
Cậu muốn làm con cừu nướng cay!
*
Nhờ sự "khai sáng" của Jaymin, Phương Trầm cả đêm không ngủ được, hôm sau đến tận gần trưa mới lồm cồm bò dậy trong trạng thái mơ màng. Trong tủ lạnh đã hết sạch đồ ăn, cậu không thể không khoác thêm áo rồi ra Walmart gần nhất.
Vừa bước vào cửa, đã thấy món đồ trang trí hình bí ngô đặt trên cao.
Lúc này Phương Trầm mới nhận ra.
Tuần sau là Halloween rồi.
Chẳng trách hôm qua thấy bạn cùng phòng mang hai quả bí ngô về, còn tưởng cậu ấy định nấu canh bí ngô.
Phương Trầm do dự không biết có nên mua về trang trí phòng không, vừa nhìn giá, lập tức quay lưng, thôi thì mua hai cái kẹo vị bí ngô là được.
Đang đẩy xe đi về phía trước, bỗng nhiên xe bị giữ lại, Phương Trầm ngẩng đầu lên, là Sith, hắn mặc chiếc áo khoác gió màu đen đứng trước mặt, đang cười với cậu, "Trùng hợp nhỉ."
Từ sau ngày ở nông trường trở về, bọn họ vẫn chưa gặp lại, chỉ gọi điện mỗi ngày, sắp thành "bạn qua mạng" luôn rồi. Nhưng vì lời nói hôm qua của Jaymin, Phương Trầm bỗng nhiên ngượng ngùng, nhìn sang hướng khác, "Rất trùng hợp."
Sith thản nhiên bước tới gần, "Mua đồ ăn về nấu cơm hả? Hai ngày nay tôi học được vài món Trung Quốc, em có tiện giúp tôi nếm thử không?"
Hả?
Món Trung Quốc ư?
"Ực", Phương Trầm nuốt nước bọt.
"Vậy... thử xem sao."
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường*
Sau lần đầu tiên, Phương Trầm nằm liệt trên giường như con dê chết, hai cái đùi mềm nhũn như cọng bún.
Sith thì như con sói đã được thỏa mãn, nằm cạnh trong tư thế ôm lấy cậu, ôm gọn cậu vào lòng.
Phương Trầm giận mà không thể trút giận, dùng đầu đập hắn, "Đáng ghét!"
Ai dè bởi vì Sith quanh năm đánh quyền, khi cơ thể chịu tác động của ngoại lực sẽ theo bản năng căng cứng lên. Cái đầu đáng thương của Phương Trầm không khác gì đụng phải tảng đá, trán cũng đỏ ửng lên, đau đến trào cả nước mắt.
Cậu vừa đau vừa tủi thân, ôm đầu chui vào chăn khóc.
Ba ngày sau đó đều không cho Sith chạm vào mình.
Từ đó Sith ghi nhớ sâu sắc một điều trong lòng.
Lúc Phương Trầm đánh, không được trốn không được động đậy, còn phải thả lỏng cơ bắp, phải cho Phương Trầm đánh thoải mái, đánh đến khi nào hài lòng mới thôi!