Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chuyến xe đêm và khoảnh khắc hy vọng
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên quốc lộ tối đen như mực, chiếc Aston Martin Vanquish màu đen lao đi vun vút.
Địa điểm tổ chức tiệc nằm ở vùng ngoại ô, cách đồn cảnh sát gần nhất không xa. Sith tiện tay rút một chiếc cà vạt, trói chặt tay cậu thiếu niên vào ghế phụ rồi chở cậu đi.
Cậu nhóc yếu ớt này, ngoại trừ lúc đầu bị hắn ép vào tường kêu lên hai tiếng, nói những lời mà Sith chẳng hiểu gì, liền bị hắn trừng mắt cảnh cáo.
Thiếu niên nhát gan kia lập tức ngậm miệng, chỉ còn thân thể run rẩy, thậm chí không dám rên rỉ một tiếng.
Lúc này, Sith mới hiểu sơ qua vì sao cậu ta lại có biệt danh là "Chuột mỡ", đúng là gan nhỏ chẳng khác gì một con chuột nhắt.
***
Mình sắp chết rồi sao?
Phương Trầm tuyệt vọng nghĩ, người này sẽ đưa cậu đi đâu? Có lẽ là một nhà máy bỏ hoang nào đó, rồi dùng xích sắt trói cậu lại, sau đó dùng cưa điện cắt rời tứ chi của cậu.
Trong phim kinh dị Mỹ đều diễn ra như vậy cả.
Thiếu niên hận không thể co rúm người lại thành một cục, vừa tự mắng mình sao lại mất cảnh giác đến thế, chỉ vì chút tiền mà đánh cược cả tính mạng.
Cậu nhóc càng lúc càng run rẩy dữ dội, ghế lái phụ khá rộng, đủ để cậu co rúm cả người lại, trông cực kỳ đáng thương. Từ góc độ của Sith nhìn sang, vừa khéo thấy cái đuôi nhỏ của cậu nhóc khẽ run lên theo nhịp run rẩy của chủ nhân, lông xù thành một nhúm nhỏ.
Cũng vì tư thế của cậu mà chiếc quần đùi vốn đã ngắn lại bị kéo lên thêm, viền quần siết vào phần da thịt mềm mại bên đùi khiến nó hơi ửng hồng.
Ánh mắt của Sith dừng lại trên đó hai giây rồi mới dời đi.
Hắn thừa nhận, đây đúng là cậu nhóc hợp khẩu vị hắn ở mọi phương diện, nhưng hắn cũng sẽ không vì thế mà động lòng trắc ẩn, càng không có chuyện thả người.
Xe tiếp tục lăn bánh cho đến khi phía trước bị rào chắn chặn lại, vài cảnh sát vung gậy ra hiệu dừng xe.
Hai mắt Phương Trầm sáng rực, lập tức ngồi thẳng dậy.
Được cứu rồi!
Sith ngồi bên cạnh đảo mắt nhìn sang, cậu lập tức co rúm lại, cúi đầu làm bộ dạng con chim cút.
Hai cảnh sát kia đã tiến lại gần, Sith mở cửa xe bước xuống.
"Thưa ngài, ngài có cần quay về trung tâm thành phố không?"
Thái độ của cảnh sát rất khách khí, có lẽ vì chiếc xe thể thao này quá nổi bật.
"Đoạn đường phía trước bị sụt lún đang sửa chữa, cần tạm thời phong tỏa. Ngài có thể đi đường vòng bên kia."
Sith cau mày.
Đây là con đường nhanh nhất để quay về thành phố, nếu phải đi đường vòng, e rằng sẽ tốn gấp đôi thời gian.
Nếu chỉ có mình hắn thì không sao, nhưng trên xe còn...
"Thưa ngài, trong xe ngài còn có người khác không?"
Viên cảnh sát bỗng nhiên hỏi, Sith nhướn mày, quay đầu nhìn về phía xe. Cậu nhóc kia thế mà tự nhiên lấy đâu ra gan dạ, nghiêng người về phía trước, cả khuôn mặt nhỏ dán vào cửa kính, cái miệng mấp máy như đang kêu lớn điều gì đó.
Chỉ tiếc chiếc xe này cách âm tốt quá, không lọt ra được chút âm thanh nào.
Hay là giao luôn cậu ta cho cảnh sát ở đây, để họ tự đưa về tổng cục?
Ý nghĩ ấy chợt lóe lên, nhưng lập tức bị Sith dập tắt.
Nơi này hoang vắng như vậy, chỉ có một cái bốt và hai cảnh sát trực ban, nếu giao cậu nhóc này đi, khó đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì.
Đương nhiên, chuyện đó vốn chẳng liên quan gì đến Sith.
Nhưng không hiểu sao trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh cậu thiếu niên co rúm người run rẩy.
Thôi bỏ đi, đã là người hắn bắt, thì hắn cũng nên phụ trách an toàn trên đường.
Mắt thấy một viên cảnh sát trong số đó sắp bước tới cạnh xe, Sith lên tiếng, "Trong xe không có ai cả."
"Thưa ngài, ngài đang nói đùa sao?" Viên cảnh sát nhìn vào, thấy rõ thiếu niên trong xe, rồi nhún vai, "Có lẽ ngài nên tháo mặt nạ xuống rồi chúng ta tiếp tục nói chuyện."
Sith khẽ cong môi, "Được thôi."
Hắn tháo mặt nạ sói xám xuống, để lộ khuôn mặt đẹp trai đến mức bức người.
Viên cảnh sát ngây người, "Sith Bolton?"
Sao anh ta có thể không biết chứ, dù sao khuôn mặt này xuất hiện tràn ngập khắp nơi, tần suất chẳng hề thua kém các ngôi sao nổi tiếng, hơn nữa vẻ đẹp trai này của hắn cũng không hề thua kém những ngôi sao nổi tiếng kia.
Nghe đồn mẹ của Sith mang dòng máu Ireland, bởi thế hắn có đôi mắt màu xám xanh, sống mũi và gò má như được điêu khắc, đường quai hàm sắc gọn, đôi môi mỏng hơi mím toát lên vẻ lạnh lùng xa cách.
Viên cảnh sát thầm nghĩ, chẳng trách được săn đón đến vậy.
Rất nhanh, anh ta nở nụ cười, "Thật vinh hạnh, được gặp ngài ở đây!"
Vẻ mặt Sith không có gì thay đổi, chỉ lạnh nhạt lặp lại, "Trong xe tôi không có ai cả."
"Đương nhiên là vậy rồi!" Viên cảnh sát vội đáp, "Chúng tôi đã kiểm tra, trong xe không có gì cả."
Vẻ lạnh lùng trên mặt Sith rốt cuộc dịu bớt, hắn khẽ gật đầu, "Làm phiền rồi."
Nhìn Sith lên xe, viên cảnh sát còn nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt, "Chúc ngài có một buổi tối vui vẻ!"
Tiếng động cơ gầm rú, chiếc xe thể thao màu đen rất nhanh quay đầu, rẽ vào một con đường nhỏ khác.
Đối với toàn bộ những gì vừa xảy ra bên ngoài, Phương Trầm hoàn toàn không hề hay biết. Cậu không nghe được tiếng bên ngoài, vừa rồi đã dốc hết can đảm để thu hút cảnh sát, mắt thấy rõ ràng họ sắp mở cửa xe, vậy mà chẳng hiểu người đàn ông kia nói gì, viên cảnh sát liền quay đi.
Trong nháy mắt ấy, Phương Trầm như rơi vào hầm băng, chỉ cảm thấy mình chắc chắn phải chết.
Người đàn ông ngồi vào xe rồi lái sang một con đường khác, suốt dọc đường im lặng, khiến tim Phương Trầm lúc nào cũng như treo trên sợi chỉ, luôn cảm thấy giây tiếp theo người này sẽ rút dao ra.
Nhưng hắn đã tháo mặt nạ rồi này.
Phương Trầm lén lút liếc nhìn, rồi lại nhanh chóng rụt về.
Khác xa với tưởng tượng của cậu, cậu còn tưởng người này sẽ có vết sẹo nào đó trên mặt hoặc là sứt sẹo thiếu hụt chỗ nào đó. Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường, trong phim kinh dị Mỹ chẳng phải toàn vậy sao?
Kẻ giết người biến thái thường dựa vào gương mặt đẹp trai khiến nạn nhân buông lỏng cảnh giác, cam tâm tình nguyện rơi vào bẫy.
***
Không biết trong đầu cậu nhóc này đang nghĩ gì, sắc mặt khi thì tái xanh lúc lại trắng nhợt, thi thoảng còn lén lút liếc hắn một cái.
Người đàn ông đang cầm lái, đột nhiên lên tiếng, "Thích tự tìm đường chết đến vậy sao?"
Lần đầu tiên hắn gặp người chủ động muốn để cảnh sát dẫn đi. Cũng biết là chọc phải người không nên chọc rồi à?
Muộn rồi!
Phương Trầm giật nảy mình, lập tức ngồi thẳng lưng, đầu lại cúi thấp, không dám ngẩng đầu nhìn người đàn ông.
Ý gì đây? Hắn đang châm chọc mình sao?
Đúng là cậu bị tiền làm cho mờ mắt, nhìn thấy đồng hồ hàng hiệu lập tức lao tới, mới rơi vào kết cục này.
Thiếu niên run lên hai cái, giọng nói nhỏ xíu run rẩy, "Xin lỗi... Anh có thể thả tôi đi không?"
Người đàn ông cười khẩy một tiếng, "Cậu đang nằm mơ à? Nhưng đúng là cậu có thể ngủ một giấc, con đường này phải đi mất một đêm đấy."
Phương Trầm khẽ cắn môi.
Lâu như vậy, định đưa cậu tới tận chân trời sao?
Nhưng cũng coi như là một tin tốt, nghe ý hắn thì có vẻ tạm thời sẽ không giết cậu.
Cậu ép mình phải tỉnh táo lại, nói không chừng vẫn còn cơ hội sống sót.
Hoãn thêm một thời gian, có lẽ Jaymin sẽ phát hiện cậu đã mất tích. Chỉ tiếc điện thoại đã gửi ở quầy gửi đồ từ trước, thậm chí không thể nhắn tin.
Việc cấp bách bây giờ là phải khiến người này bình tĩnh lại.
Phương Trầm vốn nói tiếng Anh không thạo, nay trong tình thế này, nói chuyện càng thêm lắp bắp.
"Tôi có tiền, hay là anh muốn tiền? Còn cần thứ gì khác, chỉ cần thả tôi, tôi sẽ đưa hết cho anh."
Sith cười một tiếng không rõ cảm xúc.
"Tiền của cậu vốn là của tôi, tuy tôi cũng không để ý chút cỏn con đó."
Mượn tên hắn bán vé giả kiếm tiền mà cũng dám lấy ra cò kè mặc cả với hắn.
"Còn về thứ khác..."
Người đàn ông đạp phanh, chiếc xe dừng khựng lại.
Một tay hắn tháo dây an toàn, nghiêng người về phía Phương Trầm, đôi mắt xám xanh đầy tính xâm lược khóa chặt cậu thiếu niên, khóe môi như cười như không, "Cậu có thể cho tôi cái gì đây?"
Phương Trầm toàn thân cứng ngắc, nuốt ực một cái, cánh môi run run nhưng không phát ra nổi tiếng nào.
Không gian trong chiếc xe thể thao này không tính là nhỏ, nhưng vào lúc này lại khiến Phương Trầm cảm thấy chật chội ngột ngạt, gần như khiến cậu không thở nổi.
Cũng may người đàn ông không nói thêm gì nữa, chỉ lạnh nhạt nhìn cậu thêm hai cái rồi thu mắt về, mở cửa xuống xe.
Chờ cửa xe đóng lại, Phương Trầm mới thở dốc mấy hơi.
Sợ chết mất, cậu cứ tưởng...
Phương Trầm mím môi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết xe đang chạy đường nào, hai bên là đất hoang, đèn đường cũng không có, nhưng phía xa có một trạm xăng nhỏ, cạnh đó là cửa hàng tiện lợi.
Chẳng bao lâu, người đàn ông xách túi từ cửa hàng bước ra. Phương Trầm vội vàng thu ánh mắt về, cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố bày ra dáng vẻ của một con tin ngoan ngoãn.
Người đàn ông lên xe, chỉ giữ lại một chai nước tăng lực cho mình, còn lại đều ném cho Phương Trầm.
Lại thuận tay tháo cà vạt trói tay cậu, khẽ hất cằm, lời ít mà ý nhiều nói, "Ăn đi!"
Cổ tay bị trói cả một đoạn đường, giờ mới được tự do, Phương Trầm vội xoa xoa tay.
Sith liếc mắt một cái, thấy cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn của thiếu niên đã hằn vết đỏ rõ rệt, không khỏi khẽ cau mày.
Chiếc cà vạt ấy vốn là hắn dùng vào lần tham dự hoạt động trước, giá lên đến sáu con số, chất liệu đủ mềm mại, hơn nữa vừa rồi là tự tay Sith trói cậu, rõ ràng không dùng sức mạnh.
Vậy mà vẫn bị cọ đỏ thành thế này.
Quá yếu ớt rồi!
Người đàn ông đánh giá trong lòng, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại thêm chút nữa.
Người này đang nhìn mình.
Phương Trầm cảm nhận được, cậu không dám ngẩng đầu, sợ sẽ phải đối diện với ánh mắt của tên sát nhân biến thái, chỉ lẳng lặng mở túi, bên trong là vài túi bánh mì và sữa.
Gì đây, sợ cậu chết đói không chơi đùa được nữa sao?
Nhưng đúng là Phương Trầm đang đói, bèn không nghĩ nhiều nữa, sống được thêm giây nào hay giây đó.
Cậu xé miệng túi, cắn một miếng to, hai má phồng lên, dùng sức mà nhai.
Sith tựa lưng vào ghế, hờ hững quan sát cậu nhóc ăn. Cậu tập trung ăn đến mức đôi tai cừu trên đầu cũng nhúc nhích theo.
Đưa một cậu nhóc yếu ớt như vậy vào tù, người đàn ông có thể tưởng tượng ra cậu sẽ gặp phải chuyện gì.
Nhát gan lại còn yếu ớt, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí đi bán vé giả, có gánh nổi hậu quả không đây?
Không hiểu sao Sith bỗng có chút phiền não, hắn hạ cửa kính xe, gió lạnh mang theo hơi ẩm thổi vào.
Xem chừng lát nữa sẽ mưa to.
Đây là một con đường nông thôn, không chỉ xa mà còn khó đi, nếu mưa thì càng phiền phức.
Sith nhớ phía trước đi thêm đoạn nữa có một nhà máy bỏ hoang, miễn cưỡng có thể tránh mưa, nhưng nếu như vậy thì e rằng phải qua đêm ở đó.
- Cùng với cậu nhóc này.
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường không chịu trách nhiệm*
Phương Trầm ở nhà rất thích mặc đồ ngủ của Sith.
Bởi vì size rất rộng, cậu chỉ cần mặc áo thôi đã giống như đang mặc áo choàng ngủ rồi.
Vì thế mà Sith thường phải để trần nửa thân trên.
Nhưng cả hai đều thấy rất tốt.
Phương Trầm có thể chôn mặt vào cơ ngực của Sith bất cứ lúc nào, lại cắn bừa mấy cái.
Sith cũng tỉnh lược được phần quần áo, chỉ cần bế Phương Trầm lên là có thể tận hưởng.