34. Chương 34

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt người đàn ông kín đáo lướt qua Phương Trầm một lượt, "Em cũng không mặc áo sao?"
Cũng cái gì mà cũng!
Phương Trầm vội vàng đưa điện thoại ra xa, "Em vừa tắm xong, đã quấn khăn tắm rồi!"
Cậu lại bĩu môi, "Anh tưởng ai cũng giống anh chắc!"
Người đàn ông nheo mắt, trầm giọng nói, "Anh cũng chỉ cho em xem thôi mà."
Tay Phương Trầm run lên, suýt thì làm rơi điện thoại.
Cậu... cậu có nói là muốn xem đâu!
Cừu nhỏ thẹn quá hóa giận, "Không có việc gì thì em cúp máy đây."
"Muốn nghe em nói chuyện, còn muốn nhìn em nữa."
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông từ điện thoại vọng ra, rót vào tai Phương Trầm, tê dại, ngứa ngáy.
Phương Trầm dừng lại, khẽ cắn môi.
Thật đáng chết.
Sith như ngồi tên lửa vậy?
Sao mà tự nhiên nghĩ thông nhanh thế.
Lúc trước thì kiệm chữ như vàng, thấy cậu thì chỉ biết 'học học học', giờ thì sao, vừa tỏ tình xong đã tuôn ra toàn những lời trêu chọc, không đứng đắn.
Phương Trầm chẳng biết nên nói gì, cậu ôm chặt điện thoại, hai má hơi nóng lên, ấp a ấp úng nửa ngày, chỉ buồn bực thốt ra được một tiếng "ừm".
"Đừng cúp máy được không? Bé cưng, anh nhớ em quá."
Những lời sến sẩm tuôn ra như thác lũ, chẳng cần suy nghĩ của Sith thật sự khiến cừu nhỏ nghe mà muốn bốc cháy tại chỗ.
Cậu khó khăn lắp bắp nói, "Anh đừng... đừng gọi em như thế."
Bé cưng gì đó --
Ngượng chết đi được!
"Vì sao?" Người đàn ông lại nghiêm túc hỏi cậu, "Em không thích anh gọi vậy sao?"
Thật ra... Cũng không phải...
Phương Trầm có cảm giác lời muốn nói đều nghẹn ở cổ họng, lúng túng không thốt nên lời.
"Bé cưng, có thể chụp hai tấm ảnh gửi anh không?"
Nghe vậy, Phương Trầm ngẩng phắt đầu, cảnh giác nhìn anh ta.
"Anh lấy làm gì?"
Sith không trả lời trực tiếp, chỉ nói, "Anh gửi cho em hai tấm của anh rồi mà, em cũng nên gửi lại chứ?"
Nói nghe đường hoàng ghê ha.
Phương Trầm hừ hừ, "Em có bảo anh gửi đâu."
Người đàn ông cười khẽ, "Đẹp không?"
Cừu nhỏ khẽ mím môi, bất giác nhớ lại hai tấm hình ban nãy, ừm... rất to... Ý cậu là cơ ngực.
Cậu liếm môi, ấp úng, "Cũng... cũng to đó..."
Tiếng cười nhẹ của Sith vọng đến, "Anh nói quần áo cơ."
Cừu nhỏ đứng hình mất hai giây, sau đó 'bùm' một tiếng, mặt đỏ lựng.
!!!
Cậu vội nói, "Thì em đang nói quần áo đó! À không, ý em là... hơi nhỏ."
Cứu với! Cậu đang nói gì vậy trời!!
Sith cố nhịn cười, nhìn vào màn hình thấy cừu nhỏ cúi đầu chịu thua, hai bên tai đã đỏ bừng như sắp chảy máu.
Đáng yêu chết mất.
Người đàn ông thầm nghiến răng, cảm thấy chân răng ngứa ngáy, nếu như cừu nhỏ ở trước mặt, hắn nhất định sẽ không kìm nổi mà kéo cậu vào lòng, cúi đầu cắn nhẹ lên, đến lúc đó, chưa biết chừng cừu nhỏ sẽ biến thành một chú cừu màu hồng phấn cực kỳ xinh đẹp.
"Bé cưng, chụp ảnh gửi anh đi." Người đàn ông dỗ dành, "Chỉ một tấm thôi, được không? Anh rất cần, cũng rất muốn có."
Phương Trầm bị hắn gọi "bé cưng" liên tục, cả người như bị thiêu cháy, cuối cùng để mau kết thúc cuộc gọi xấu hổ này, cậu chỉ đành cắn răng gật đầu đồng ý.
Cúp máy, cừu nhỏ thở hắt ra một hơi.
Khó quá đi thôi!
Cuộc đời của cừu nhỏ thật quá gian nan.
Thế mà Sith bên kia còn liên tục gửi tin nhắn thúc giục cậu.
Chẳng còn cách nào khác, Phương Trầm đành phải đi thay đồ ngủ trước, sau đó giơ điện thoại nhanh chóng chụp một tấm.
Gửi!
Xong xuôi, Phương Trầm ném điện thoại sang một bên, chui tọt vào chăn.
Sao mà người đàn ông này vừa tỏ tình xong đã thay đổi 180 độ vậy trời!
Quá đáng lắm rồi!
Diễn giỏi quá đó!
Còn về việc người đàn ông định làm gì với bức ảnh cậu vừa gửi, Phương Trầm nghĩ cũng không dám nghĩ.
Aaa!
Giết cừu đi còn hơn!
.
Trong phòng ngủ, nhìn lướt qua, căn phòng đơn điệu chỉ với ba màu trắng, đen, xám.
Người đàn ông đi đến bên giường, cầm cốc nước đặt trên tủ đầu giường, ngửa cổ uống cạn hơn nửa cốc. Chiếc điện thoại đặt trên giường nhấp nháy sáng, người đàn ông liếc mắt nhìn sang, khóe môi khẽ cong lên.
Hắn đặt cốc nước xuống, một tay cầm điện thoại, mở khóa màn hình.
Phương Trầm gửi ảnh rồi.
Đôi mắt xanh xám sâu thẳm, nhìn chăm chú vào màn hình, yết hầu khẽ chuyển động, động tác nuốt nước bọt cực kỳ rõ ràng.
Trong ảnh, thiếu niên mặc đồ ngủ màu xanh nhạt, tôn lên làn da trắng mịn, vừa gội đầu xong, qua màn hình dường như vẫn có thể cảm nhận được hơi nước đọng lại, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, đôi mắt đen láy sáng long lanh như đá quý.
Sith nhìn ngắm mấy phút, không nhịn được thở ra một hơi dài, trầm đục, Chúa ơi, đây là cừu nhỏ của hắn.
Bé cưng...
Muốn hôn, muốn cắn, còn muốn làm.
...
Khoảng một tiếng sau, Phương Trầm mới nhận được tin nhắn phản hồi từ Sith.
[Bé cưng đáng yêu quá.]
Chỉ vỏn vẹn năm chữ.
Cừu nhỏ rơi vào trầm tư.
Cừu nhỏ trầm mặc.
Năm chữ mà cần đến cả tiếng để gõ sao?
Hay là... trong một tiếng này Sith đã làm gì rồi?
Hai má cừu nhỏ đỏ lựng.
Không dám nghĩ, thật sự không dám nghĩ.
Cậu như bị bỏng, vội vàng đóng khung chat lại, coi như chưa từng nhìn thấy.
Nằm sấp trên giường, Phương Trầm mở đại một bộ phim điện ảnh để xem, với mục đích xua tan những suy nghĩ lung tung trong đầu.
Nhưng vừa xem được phần mở đầu, bạn cùng phòng đã gõ cửa phòng cậu.
Phương Trầm vội ngồi dậy đi ra mở cửa, thò cái đầu bù xù ra.
"Gì vậy?"
"Tôi làm bánh chanh này, muốn ăn thử không?"
Bạn cùng phòng bưng đĩa, trên đó là một thứ đen sì, không rõ hình dạng.
Thật ra tay nghề nấu nướng của bạn cùng phòng không tệ, chỉ là quá thích nghiên cứu món mới, nhưng kết quả thường... không được như ý cho lắm.
Phương Trầm cười gượng gạo, "Tôi chưa đói."
Bạn cùng phòng không ép, mà hỏi cậu, "Mai trường có hoạt động câu lạc bộ, ông có đi không?"
Phương Trầm ngơ ngác hỏi lại, "Hoạt động gì vậy?"
"Các CLB sẽ dựng các gian hàng ở sân trường." Bạn cùng phòng nhét một tờ quảng cáo vào tay Phương Trầm, "Bọn tôi còn thiếu một nhân viên phục vụ, ông rảnh thì đến giúp nhé, lương theo giờ đảm bảo cao hơn làm thêm ở tiệm pizza."
Phương Trầm vốn định từ chối, nghe được câu cuối cùng lại nhanh tay giật lấy tờ đơn, "Rảnh chứ rảnh chứ."
Làm gì có ai chống lại được sức hút của đồng tiền.
Bạn cùng phòng vỗ vai cậu một cái bốp, "Vậy quyết định thế nhé! Sáng mai tôi gọi ông dậy!"
"Ừ ừ!"
Bạn cùng phòng đi rồi, Phương Trầm suy nghĩ một lát, rồi nhắn tin cho Sith, đại khái nói với hắn mai cậu phải đi làm thêm trong hoạt động của câu lạc bộ, nên không đi chơi với hắn được.
Người đàn ông trả lời rất nhanh.
[Vậy anh đến tìm em được không?]
Hiếm thấy nha, lần này lại biết hỏi cậu trước, không như hôm nay, cứ thế mà đến thẳng.
[Nhưng mà, em phải làm việc.]
[Không làm phiền em đâu.]
Phương Trầm ôm điện thoại lăn lộn một vòng trên giường, cuối cùng hai má phồng lên như con chuột nhỏ, ôm chặt điện thoại, dùng sức gõ chữ.
[Được rồi!]