Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 42
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chờ bước ra khỏi phòng tắm, Phương Trầm cảm thấy mình cứ như vừa giúp người ta chà lưng toàn thân vậy, mà còn phải dùng rất nhiều sức nữa!
Sau này về nước, biết đâu chừng có thể đến một nhà tắm công cộng xin việc... Nghe nói chà lưng, rồi chuẩn bị bồn tắm gì đó, đều là dịch vụ cao cấp tốn tiền.
Hoặc là sau này có tiền, cậu có thể mở luôn một tiệm ở đây, nước ngoài chắc chắn không có mấy thứ như vậy.
Cừu nhỏ tức giận đi thẳng về phòng.
Sith tự biết mình có hơi bắt nạt người ta, ra khỏi phòng tắm lại đổi về dáng vẻ dịu dàng vô hại, đi hâm một ly sữa nóng cho Phương Trầm, còn cho thêm mật ong, dỗ dành cậu: “Bé cưng uống sữa rồi đi ngủ nhé.”
Phương Trầm lườm hắn: “Uống nước trước khi ngủ là nửa đêm sẽ phải dậy đi vệ sinh đấy.”
Sith nhân cơ hội ngồi xuống cạnh cậu, kéo người vào lòng, cúi đầu hôn lên vành tai mềm mại của thiếu niên: “Anh bế em đi, em cứ ngủ, anh sẽ đưa em đi vệ sinh.”
“...”
Đấy là đồ chơi chắc à!!! Thích thì muốn cầm nắm thế nào cũng được à!!!
Vành tai của Phương Trầm đỏ lựng, cậu cắn răng, đoạt lấy ly sữa, ngửa đầu uống ừng ực cạn sạch, rồi nhét cốc lại vào tay Sith.
“Kệ anh đấy, em đi ngủ đây.”
Sith đứng dậy theo: “Bé cưng, tối nay anh ôm em ngủ có được không?”
Đáp lại hắn là tiếng cửa phòng dành cho khách đóng cái rầm.
Người đàn ông cụp mắt, khẽ cười một tiếng.
Nhưng nụ cười ấy chỉ ngắn ngủi trong một giây, vẻ mặt Sith trở nên lạnh lùng, xoay người đi vào phòng đọc sách, nhấc điện thoại gọi đi.
“Giúp tôi tra một người.”
*
Cái tên Trần Phóng này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy!!!
Phương Trầm nằm trên giường lăn hai vòng, cuối cùng bực bội mở điện thoại, lục tìm danh bạ từ trên xuống dưới một lượt, vẫn không phát hiện thêm gì mới.
Lúc trước cậu từng quen biết Trần Phóng thật à?
Đang lúc buồn bực, bỗng một tin nhắn nhảy ra.
[Tôi là Trần Phóng, nếu muốn tôi giúp cậu giữ bí mật thì chuyển ngay cho tôi hai mươi ngàn đô, số tài khoản: xxxxxx xxxx!]
Đọc xong tin nhắn này, Phương Trầm ngây người hai giây, rồi bật cười, bình tĩnh trở lại.
Còn tưởng yêu ma quỷ quái gì.
Hóa ra là đi tống tiền.
Phương Trầm hừ một tiếng, nằm tựa vào đầu giường, hai chân đung đưa, chậm rãi nhắn tin lại cho Trần Phóng.
[Nếu cậu đã biết tôi thì hẳn phải biết tình hình hiện tại của tôi, tôi nuôi thân còn chưa xong, lấy đâu ra tiền mà cho cậu.]
Hẳn là Trần Phóng vẫn đang canh chừng điện thoại, trả lời rất nhanh.
[Cậu không có tiền, nhưng Sith thì có đấy.]
[Tôi khuyên cậu nghĩ cho kỹ, nếu không tôi sẽ tung những chuyện cậu từng làm ở trong nước ra.]
Chuyện từng làm trong nước?
Phương Trầm khẽ “ồ” một tiếng trong bụng, chắc cậu ta nói đến những trò ngu ngốc mà nguyên chủ từng làm hồi còn ở nhà họ Phương, nào là hãm hại anh trai, bắt nạt bạn học, vân vân và mây mây...
[Thế cậu làm một cái file PDF đi, tôi hóng drama toàn thấy người ta tung file PDF, trông hoành tráng lắm, cậu cũng làm một cái đi, nhé.]
Phương Trầm lục tìm trong trí nhớ của nguyên chủ hoàn toàn không có người tên Trần Phóng này, lúc trước đúng là cậu quá căng thẳng nên mới sợ thành như vậy. Bây giờ nghĩ kỹ, Trần Phóng có lẽ cũng chỉ là một tên nhóc con thôi.
Muốn moi tiền từ tay cậu sao?
Nằm mơ đi!
Cừu nhỏ yên lòng ném điện thoại sang một bên, nằm ngửa ngủ một giấc ngon lành.
Mà đầu dây bên kia, tên nhóc Trần Phóng nhìn chằm chằm màn hình, cả khuôn mặt méo mó vì tức giận.
Lúc đầu đúng là cậu ta không biết Phương Trầm, chỉ thấy cậu đẹp nên muốn bắt chuyện lôi kéo làm thân. Mãi đến khi nghe người anh họ trong lúc tán gẫu kể ra, nhắc đến tai tiếng của nhà họ Phương, lại tình cờ nghe được cái tên Phương Trầm.
Sau đó cậu ta mới biết thân phận của Phương Trầm.
Thiếu gia nhỏ từng đứng trên đỉnh cao, giờ sa sút đến mức phải đi làm thêm kiếm sống.
Dục vọng đen tối trong lòng Trần Phóng bùng lên, thiếu gia nhỏ đáng thương, chẳng phải chỉ cần cậu ta ngoắc ngoắc ngón tay là dễ dàng có được rồi sao?
Nào ngờ, Phương Trầm quay đầu đã bám lấy Sith!
Coi thường cậu ta!
Tất cả đều coi thường cậu ta có phải không!!!
-
Cừu nhỏ vô tư ngủ ngon lành say sưa, chỉ là nửa đêm bị cái bụng căng đầy đánh thức.
Đi vệ sinh đi vệ sinh...
Tất cả là tại Sith bắt cậu uống sữa!!
Đã bảo là không uống rồi, đâu còn là trẻ con nữa chứ, uống cốc sữa mà còn bắt cậu phải uống hết ngay trước mắt mình, đúng là đồ ma quỷ, thật là...
Trừ điểm, trừ điểm, trừ điểm!!!
Ép buộc người khác uống sữa cũng là tội phải trừ điểm nặng!
Cừu nhỏ bực bội xuống giường, vừa tức giận vừa mang dép, nhưng bước chân bỗng khựng lại.
Có ánh sáng hắt ra từ khe cửa bên dưới.
Bên ngoài vẫn bật đèn?
Sith chưa ngủ sao?
Phương Trầm nhìn đồng hồ treo tường, đã hai giờ sáng rồi.
Người này còn đang làm gì vậy?
Phương Trầm do dự một lát, đi tới cạnh cửa, khẽ xoay tay nắm cửa, rồi lặng lẽ ló đầu ra ngoài.
Trong phòng khách chỉ để chế độ sáng mờ, nhưng không thấy ai, cậu lại do dự mấy giây, đẩy cửa đi ra.
Quẹo qua một góc mới thấy người đàn ông đang đứng cạnh bàn bếp làm gì đó, Phương Trầm phồng má, hừ một tiếng.
Giỏi lắm!
Lợi dụng lúc cậu ngủ lén ra đây ăn khuya đúng không!!!
Chân phải của cậu chà chà xuống sàn.
Cừu nhỏ lấy đà!
Sau đó như một quả đạn pháo lao tới.
“Bộp!” đâm sầm vào lưng người đàn ông.
Động tác của Sith hơi khựng lại, nhanh chóng lau tay rồi quay người, kịp thời ôm gọn cừu nhỏ trước khi cậu chạy mất.
“Gì đây? Đánh lén anh à?”
“Ê ê ê --” Cừu nhỏ đá chân loạn xạ, bị hắn nhấc bổng lên, cậu quay đầu lại nhìn: “Anh ăn vụng --”
Phương Trầm ngây người.
Trên bàn là một tấm ván gỗ, đặt mấy cái bánh bao hình thù chẳng ra làm sao, bên cạnh còn đặt một chiếc máy tính bảng đang mở chế độ dạy học từ xa.
“Anh... nửa đêm nửa hôm đi gói bánh bao sao?”
Sith nghiêng đầu hôn lên má cậu một cái: “Thích ăn không? Bữa sáng anh sẽ hấp cho em ăn.”
Trái tim Phương Trầm chợt thắt lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng anh đâu cần làm vào lúc nửa đêm thế này chứ...”
“Anh luyện tập trước, mai anh sẽ làm cho em mấy cái đẹp hơn.”
Sith lại hôn một cái, chỉ cần thấy Phương Trầm là hắn lại không kìm được sự xốn xang trong lòng, hận không thể nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng cậu vào bụng.
“Thế mấy cái này phải bỏ đi à?”
“Không bỏ đi, cho Joey ăn.”
Khắp mặt đều đã bị anh hôn, hai má cậu sắp bẹp dí đến nơi rồi!
Phương Trầm hết chịu nổi nghiêng đầu tránh đi, nhưng nghĩ đến việc người đàn ông thức đêm làm thứ này cho mình, trái tim lại chua xót. Cậu ôm cổ Sith, gác cằm lên vai hắn: “Đừng làm nữa, em ăn gì cũng như nhau cả mà.”
Không hôn được mặt nữa, Sith bèn bóp nhẹ mông cừu nhỏ mấy cái.
“Không như nhau, với anh thì không như nhau được.”