49. Chuyện đêm khuya và thuốc mỡ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chuyện đêm khuya và thuốc mỡ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chàng thiếu niên vội vã chạy xuống lầu, lao thẳng về phía chiếc xe đang tĩnh lặng giữa màn đêm.
Lúc đó, Sith không hề hay biết, hắn đang cúi đầu xem điện thoại. Từ khi về ký túc, chàng thiếu niên đã không trả lời tin nhắn của hắn. Chẳng lẽ cậu giận rồi sao.
Người đàn ông khẽ cau mày, còn đang phân vân không biết có nên gọi điện thẳng cho cậu hay không, thì bỗng có tiếng gõ nhẹ lên cửa kính. Hắn vừa ngẩng đầu lên, đã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mà mình đang nhớ nhung da diết.
Sith hơi sững người, rồi lập tức mở cửa bước xuống xe.
"Bé cưng, sao em lại..."
Phương Trầm bất ngờ nhào vào lòng hắn.
Sith chưa kịp phản ứng gì nhiều, theo bản năng đã ôm chặt cậu vào lòng.
"Bé cưng làm sao thế?" Sith nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, giọng nói vô cùng dịu dàng, "Có chuyện gì khiến em không vui sao?"
Phương Trầm nhắm mắt, giọng nói khàn khàn, "Sao anh vẫn chưa đi?"
Sith khựng lại.
Chàng thiếu niên vẫn tiếp tục truy hỏi, "Anh định ở lại đây bao lâu, cả đêm sao? Mấy lần trước em về ký túc, anh cũng chờ ở dưới này sao?"
Cổ họng hắn nghẹn ứ, "Anh làm em không vui sao? Xin lỗi bé cưng, không phải lần nào cũng vậy, chỉ là thỉnh thoảng..."
Phương Trầm ngẩng đầu lên từ trong ngực hắn, "Vì sao anh lại phải đợi ở dưới này?"
Người đàn ông cúi đầu, trán chạm lên trán Phương Trầm, khẽ nói: "Nhớ em."
Hắn thật sự rất nhớ cậu, như thể trái tim thiếu mất một mảnh, trống rỗng đến khó chịu.
Có những khi, vừa từ phòng tập bước ra, dù đã mệt rã rời, nhưng vừa nằm xuống giường nhắm mắt lại, trước mắt hắn lại chỉ toàn hình bóng Phương Trầm. Cuối cùng, hắn dứt khoát cầm chìa khóa lên, giữa đêm lái xe đến đây.
Thật ra, đậu xe ở dưới này, dù không thể nhìn thấy bóng dáng Phương Trầm, nhưng cảm giác ấy giống như uống rượu giải khát, chỉ cần được ở gần cậu thêm một chút là trái tim hắn đã thấy nhẹ nhõm hơn rồi.
Chàng thiếu niên chớp mắt, bỗng nhiên nhẹ giọng than vãn: "Vẫn còn đau, chắc chắn là anh cắn rách da luôn rồi." Giọng nói mềm mại, nghe như đang làm nũng.
Yết hầu của người đàn ông khẽ trượt xuống, hắn rũ mắt nhìn Phương Trầm mấy giây, cổ họng như có thứ gì chặn lại, khàn giọng đáp: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Phương Trầm chu môi, "Phải bôi thuốc mỡ."
"Được." Đôi môi mỏng của Sith khẽ mím, "Anh đi mua, hai đêm nay gió lạnh, em..."
"Vậy anh còn chờ gì nữa!" Chàng thiếu niên ngắt lời hắn, thoát khỏi vòng tay Sith, nhanh chóng chạy sang bên kia mở cửa xe, nói: "Vậy thì nhanh lên thôi, về nhà bôi thuốc rồi đi ngủ sớm, em buồn ngủ chết rồi."
Sith sững sờ đứng tại chỗ hai giây, khóe môi không kìm được cong lên, rồi cũng ngồi vào trong xe.
Má Phương Trầm còn ửng hồng. Đây là lần đầu tiên cậu chủ động yêu cầu Sith đưa mình về nhà, không tránh khỏi cảm giác hơi mất tự nhiên và xấu hổ. Chờ người đàn ông ngồi vào xe, cậu lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sith cũng hiểu ý nên không nói gì nữa.
Cho đến khi xe dừng lại bên đường.
Phương Trầm hơi ngẩn người, "Đến rồi sao?"
Lẽ nào đây là một chỗ ở khác của hắn?
Rốt cuộc Sith có bao nhiêu căn nhà?
"Anh đi mua thuốc." Sith liếc Phương Trầm một cái, "Về bôi cho em."
Phương Trầm: "..."
Cậu chỉ kiếm đại lý do thôi mà!!!
Hắn không nghe ra sao!!!
Khả năng hiểu ý của mấy gã đàn ông nước ngoài này đúng là kém cỏi quá đi mất!
Phương Trầm còn chưa kịp mở miệng thì người đàn ông đã xuống xe, để cậu ngồi lại một mình. Trong lòng cậu rối bời, nghĩ xem mình có nên nhân lúc này trốn đi hay không.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn từ bỏ ý định giãy giụa.
Thôi bỏ đi.
Giờ cậu mà chạy, khéo Sith lại đợi dưới ký túc xá cả đêm mất.
Không lâu sau, Sith xách túi quay lại xe. Trong túi, ngoài thuốc mỡ còn có một miếng bánh kem dâu mua ở cửa hàng bánh ngọt bên cạnh.
Ánh mắt của cừu nhỏ lập tức bị hấp dẫn, cậu không hề khách sáo nhận lấy, miệng còn than vãn: "Muộn thế này ăn đồ ngọt không tốt đâu." Nhưng vừa nói xong đã mở hộp ra, xúc một miếng bỏ vào miệng.
"Thỉnh thoảng ăn không sao đâu."
Sith nhìn chằm chằm vệt kem dính trên miệng chàng thiếu niên, cảm thấy khó mà rời mắt.
Phương Trầm vùi đầu ăn thêm hai miếng nữa. Thấy Sith còn chưa lái xe đi, cậu không nhịn được nhìn sang, ngay lập tức bắt gặp ánh mắt tối đen của người đàn ông.
Cậu nuốt miếng kem trong miệng, thử thăm dò: "Thuốc mỡ cũng mua xong rồi, hay là anh đưa em về ký túc xá đi?"
Đáp lại cậu là nụ cười như có như không của người đàn ông: "Muộn thế này rồi, đừng về đánh thức bạn cùng phòng của em." Hắn khởi động xe, chiếc xe nhanh chóng lao vút vào màn đêm tối đen, hướng thẳng về căn hộ gần nhất.
Lăn qua lộn lại cả một ngày, vừa vào đến cửa, Phương Trầm đã buồn ngủ đến mức ngáp một cái.
Cậu chỉ muốn đi thẳng vào phòng ngủ, nhưng bị Sith gọi lại: "Ngoan nào, bôi thuốc trước đã."
Gì cơ?!! Sao hắn vẫn chưa từ bỏ thế.
"Không cần không cần, em tự bôi được rồi!" Phương Trầm với tay muốn lấy tuýp thuốc mỡ, nhưng Sith cố ý giơ cao lên.
"Anh bôi cho, em không tự bôi được đâu." Bôi thuốc chứ có gì đâu mà được với không được! Muốn sờ mó người ta thì cứ nói thẳng!!
Phương Trầm rướn người quơ mấy cái mà không lấy được, tức đến mức nghiến răng: "Được! Anh làm đi!!"
Sith chậm rãi nói: "Ở ngay đây à? Có cần vào phòng ngủ không?" Phương Trầm ngửa đầu, cảnh giác nhìn hắn: "Không! Ở đây luôn!" Đừng hòng có ý đồ xấu!!
Người đàn ông nhướn mày, gật đầu: "Được rồi, nghe em." Hắn đã nhớ kỹ, cừu nhỏ thích ở phòng khách. Ánh mắt Sith lơ đãng liếc về phía cửa kính sát đất, khóe môi khẽ cong lên.
Bởi vì mặc đồ ngủ nên nếu phần trên cần để lộ, thì dưới bụng cũng phải lộ theo. Phương Trầm bị Sith nhìn chằm chằm đến mức nổi cả da gà da vịt, không nhịn được nâng tay lên che. Lại bị người đàn ông thản nhiên đẩy tay ra, ra vẻ đường hoàng nói: "Em cứ động đậy như vậy là anh khó bôi lắm đó." Trong phòng có sưởi, không lạnh, nhưng việc bị lộ ngực như thế vẫn khiến Phương Trầm có cảm giác lo lắng.
Động tác của người đàn ông rất nhẹ nhàng, tháo miếng dán ra. Đã qua mấy tiếng nhưng nơi đó vẫn còn sưng đỏ. Làn da của Phương Trầm vốn đã trắng và mỏng manh, chỉ cần hơi cọ mạnh là xanh tím bầm máu rồi.
Sith cười như không cười nhìn Phương Trầm.
Cứu mạng! Ai đó làm ơn cản tên này lại đi!
Sợ còn phơi bày thêm nữa là cừu nhỏ sẽ nổi giận thật mất, Sith cuối cùng cũng bắt đầu vào chuyện chính, bóp một ít thuốc mỡ ra tay, rồi nhẹ nhàng bôi lên. Vì thuốc có thành phần bạc hà, nên khi bôi lên sẽ kèm theo cảm giác mát lạnh. Phương Trầm khẽ rùng mình, cả người co rúm lại.
Ngón tay của người đàn ông gảy nhẹ một cái, từ tốn nói: "Đừng trốn, phải bôi đều, không thì mai em muốn dán urgo mà đi học à?"
Còn nói! Tại ai chứ!! Phương Trầm khẽ cắn môi: "Còn không phải đều tại anh."
Sith thuận theo dỗ dành cậu: "Đúng, đều là lỗi của anh, anh xin lỗi bé cưng được chưa."
Phương Trầm trừng hắn. Giờ lại đi giả bộ làm con sói lớn vẫy đuôi làm gì!
Không dễ gì mới bôi thuốc xong, Phương Trầm lập tức lùi về sau, phòng Sith như phòng lang sói, ánh mắt đầy cảnh giác: "Xong rồi, em về phòng ngủ đây!"
Sith không nhịn được cười khẽ.
"Được."
"Bé cưng ngủ ngon nhé."
Chờ chàng thiếu niên như trốn khỏi quỷ chạy đi rồi, Sith mới ngồi về chỗ cũ, mân mê ngón tay, như thể trên đó vẫn còn lưu lại cảm giác vừa rồi. Hắn lại nâng mắt, ánh mắt dừng trên cánh cửa đóng chặt, hơi thở dần trở nên nặng nề.
*
Phương Trầm ngủ một giấc thẳng cẳng đến gần trưa hôm sau mới tỉnh. Cậu theo thói quen ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường, nhưng khi ngực ma sát với giường truyền đến cảm giác đau nhói, cậu thoáng cái tỉnh táo lại. Cậu lồm cồm bò dậy, cẩn thận kéo áo lên nhìn thử. Bôi thuốc mỡ đúng là có tác dụng, ít nhất là không còn sưng nữa, nhưng vẫn hơi đỏ. Lại mắng thầm Sith thêm một trận nữa trong lòng, Phương Trầm mới tức giận xuống giường đi thay quần áo.
Bên ngoài, Sith đã bày xong bữa sáng.
Phương Trầm lạnh mặt đi ra, mắt nhìn thẳng, không thèm liếc Sith lấy một cái, rồi kéo ghế ngồi xuống. Sith mỉm cười ngồi xuống cạnh cậu: "Hôm nay không có tiết, muốn ra ngoài chơi không?"