Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 53
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau mỗi câu nói, người đàn ông lại cúi sát hơn, đầu óc như trống rỗng, chỉ còn hình ảnh đôi môi mềm mại của thiếu niên trước mặt.
Hai ngón tay đặt lên môi hắn.
Phương Trầm hơi kiễng chân, nghiêm túc nhắc nhở hắn: "Không được hôn!"
Sith không đồng ý, thậm chí còn nhướn mày khiêu khích, hoàn toàn chẳng sợ lời đe dọa của cậu.
Không ngờ hắn lại có thể trơ trẽn làm ra hành động đó.
"Anh anh anh --"
Người đàn ông không những không buông ra mà còn ôm cậu chặt hơn.
Sith vốn đã cao to vạm vỡ, cậu càng giãy giụa lại càng bị ôm chặt. Thậm chí, Phương Trầm có cảm giác hắn chẳng hề dùng sức, giống như cậu chỉ là một con kiến nhỏ, chỉ cần người đàn ông khẽ miết một cái đã có thể bóp chết cậu.
Mặt Phương Trầm đỏ bừng như sắp nhỏ máu, khẽ cầu xin: "Sith, anh buông em ra..."
Người đàn ông nhướn mày, không ngờ lại rất biết điều mà buông tay. Hắn cười vui vẻ: "Bé cưng đang thương lượng với anh đấy à?"
Đúng là có bệnh!
Đồ thần kinh!
Phương Trầm giận đùng đùng bước đi.
Cấm hôn thì hắn ôm, hở một chút là lại sáp tới.
Sao mà cứ như một con chó lớn vậy!!
Phương Trầm xụ mặt, không thèm nói lời nào với Sith. Cậu lạnh lùng thay quần áo rồi vào phòng tắm.
Chạy cả một ngày, mồ hôi nhễ nhại, người dính nhớp khó chịu, Phương Trầm đã nhịn tắm lâu lắm rồi.
Đứng dưới vòi sen, nước ấm chảy qua từng tấc da thịt, cừu nhỏ lười biếng ngáp một cái.
Buồn ngủ rồi.
Bỗng nhiên, hai tiếng gõ cửa lấy lệ vang lên: "Bé cưng, phòng anh hết dầu gội đầu mất rồi."
Phương Trầm chớp chớp mắt còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã đẩy cửa bước vào.
Cừu nhỏ ngây người, tay chân luống cuống che chắn bên dưới: "Anh anh anh... Ai cho anh vào hả?"
Sith trả lời tỉnh bơ: "Em không khóa cửa, anh tưởng em đồng ý rồi."
"... Hả?"
Hắn bước một bước lại gần Phương Trầm, khóe môi cong cong, giọng điệu như chỉ đang tán gẫu chuyện mai ăn gì: "Bé cưng mệt lắm rồi đúng không? Cứ thế này đi ngủ là không tốt đâu, cơ bắp không được thả lỏng thì mai dậy càng khó chịu đó."
Chuyển chủ đề quá nhanh, cừu nhỏ không theo kịp, theo bản năng hỏi lại: "Thế phải làm sao bây giờ?"
"Anh giúp em thả lỏng."
Phương Trầm không nghĩ nhiều, cảm thấy hắn tập luyện lâu năm thì chắc biết rõ mấy bài giãn cơ hay mát xa. Cậu đoán chắc hắn muốn dạy mình động tác thả lỏng cơ bắp nào đó, bèn gật đầu: "Vậy để em tắm xong rồi ra đã."
Người đàn ông từ tốn lắc đầu: "Không cần, bé cưng. Ngay đây đi."
Sao cơ?
Tắm chung sao? Cái này không ổn lắm nhỉ...
Phương Trầm được tắm rửa sạch sẽ rồi bị nhét vào chăn. Còn Sith thì đi giặt quần áo cho cậu. Bình thường, hắn đều tự tay giặt quần áo của Phương Trầm, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.
Trước đó Phương Trầm còn hơi buồn ngủ, nhưng giờ bỗng rất tỉnh táo. Không biết có phải ảnh hưởng sau khi chơi CS hay không, cậu bèn gọi Jaymin chơi một ván bắn súng với mình.
Người đàn ông vừa giặt quần áo xong đi ra thì nghe thấy tiếng la hét của Phương Trầm trong phòng ngủ: "Bên trái, bên trái, á, tôi bị bắn trúng rồi."
Sith đi tới, từ đằng sau ôm Phương Trầm rồi kéo cừu nhỏ vào lòng, gác cằm lên vai cậu, thấp giọng hỏi: "Có cần anh giúp không?"
Phương Trầm đẩy đầu hắn ra: "Không cần."
Không cần thì thôi.
Nhưng Sith không chịu buông tay, cứ thế ôm cừu nhỏ như đang ôm một con búp bê lớn.
Rất thoải mái.
Bụng của cừu nhỏ không rắn chắc từng khối cơ như Sith, sờ vào rất mềm.
Sith bóp hai cái, cảm giác đúng là quá tốt, giống như bóp squishy.
Phương Trầm lại chết rồi.
Cậu bực bội ném điện thoại cho Sith: "Anh chơi giúp em."
Vừa rồi hắn chủ động muốn giúp thì Phương Trầm không cho, giờ lại bảo hắn giúp, Sith đâu có dễ sai bảo như thế.
"Chơi hộ em thì anh được gì?"
Lại còn được gì!
Đúng là tên đàn ông thực dụng.
Ngày nào cũng đòi hỏi lợi ích từ cừu nhỏ.
Phương Trầm hít sâu một hơi, cố ý nói: "Cái này không giống với chơi thật đâu, anh có thắng được không còn chưa biết nữa, chưa gì đã đòi hỏi thì sớm quá rồi đó."
Sith hừ một tiếng, cầm điện thoại của cậu lên.
Cừu nhỏ âm thầm "yeah" một cái.
Quả nhiên mấy tên đàn ông cơ bắp phát triển là dễ lừa nhất.
Người đàn ông không dùng nhiều kỹ thuật, ngón tay hơi trượt nhẹ, một phát trúng đầu, ngắm cực chuẩn.
Phương Trầm ngồi cạnh xem đến ngẩn người luôn.
Rốt cuộc Sith còn gì mà không biết nữa không.
Rất nhanh, một ván kết thúc. Bên kia truyền đến tiếng trầm trồ của Jaymin: "Chúa ơi, Trầm, ông chơi cừ thật đấy, thế này có khi đi đánh giải luôn cũng được ấy chứ."
Phương Trầm bật voice, cười cười: "Cũng bình thường thôi, tôi chơi bừa thôi... á."
Sith thình lình há miệng cắn ngón tay cậu một cái, như muốn trừng phạt cậu nhóc ba hoa này.
Phương Trầm tắt mic cái rụp.
Jaymin bên kia nghe có âm thanh kỳ lạ, hỏi cậu: "Làm sao thế? Bên ông có tiếng gì lạ nha, Trầm, đừng nói là ông đang làm chuyện xấu nhé."
Mặt Phương Trầm đỏ bừng.
Cậu rút ngón tay ra, không dám bật voice nữa, chỉ có thể gõ chữ: "Không, là... là con chó..."
Jaymin không nói gì nữa, gửi sang hai biểu tượng mặt cười.
Cũng không biết là Jaymin có tin không.
Phương Trầm quay lại trừng Sith: "Tại anh hết! Anh làm cái gì vậy hả?"
Sith vô tội nhìn cậu: "Bé cưng, em còn chưa nói trả công cho anh bằng gì."
Phương Trầm khẽ cắn môi. Hắn cắn ngón tay cậu rồi mà còn đòi trả công nữa.
Cậu hừ một tiếng, lật lọng: "Vừa nãy em không đồng ý với anh mà, em còn chưa nói gì anh đã cầm điện thoại chơi rồi, nên là không có hứa hẹn gì hết."
Sith híp mắt, tức giận đến nghiến răng: "Bé cưng, em dám lừa anh à?"
Phương Trầm nhún vai: "Anh hiểu sao thì hiểu. Được rồi, giờ thì tránh ra đi, em muốn đi uống nước, khô miệng quá đi mất."
Cậu vừa muốn xuống giường thì đã bị người đàn ông ôm eo kéo vào lòng, cúi đầu hung hăng hôn lên.
"Khô miệng đúng không? Hôn hai cái là hết khô ngay, bé con lừa đảo."
Phương Trầm phát hiện người đàn ông này gặp vấn đề rất nghiêm trọng với các khái niệm về đơn vị đo.
Hắn dỗ dành cậu nói hôn một cái thôi, nhưng thực tế là không hôn đến khi môi cậu sưng cả lên thì sẽ không chịu dừng.
Bữa sáng khuyên Phương Trầm ăn thêm một ít, nhưng cuối cùng lại đợi Phương Trầm ăn hết bát cháo mới bỏ qua.
Buổi tối càng quá đáng hơn, miệng thì nói một lần thôi, nhưng lần nào cũng làm đến sáng.
Phương Trầm nổi đóa mắng hắn.
Người đàn ông vô tội đáp: "Anh đúng là một lần mà, em không kiềm chế được sao lại trách anh?"