Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chúng ta yêu đương đi!
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai ngày trước Giáng Sinh, không khí lễ hội đã tràn ngập khắp mọi nẻo đường, khắp nơi đều thấy cây thông Noel. Ngay dưới ký túc xá của họ cũng có một cây, bên trên còn treo mấy tấm thiệp. Phương Trầm hớn hở kéo Sith đi treo thiệp.
Người đàn ông vốn chẳng mấy hứng thú với những chuyện trẻ con như vậy, nhưng khi đi cùng Phương Trầm thì lại khác.
Phương Trầm cầm bút ngồi trên ghế, vừa cặm cụi viết xong đã bị người đàn ông chê bai.
"Muốn có thật nhiều tiền?" Sith đọc câu cậu viết trên tấm thiệp, khẽ nhíu mày.
"Cái này thì cần gì phải ước. Bây giờ anh chuyển khoản luôn cho em, chuyển hết tiền cho em."
Phương Trầm, "..."
Thi thoảng cậu thật sự muốn liều mạng với cái đám lắm tiền nhiều của này.
Cậu hừ nhẹ một tiếng, rồi nghiêng người qua, "Để em xem anh viết gì."
Sith rất thản nhiên cho cậu xem.
"Muốn hôn bé cưng."
Phương Trầm nhìn những chữ đó mà mặt cậu đỏ bừng, "Mấy cái này mà anh cũng viết ra được hả?!"
"Cái này thì có gì đâu? Yên tâm, không ghi tên em lên."
Về khoản mặt dày thì Phương Trầm không bao giờ có thể thắng được hắn, cậu gầm gừ xoay người đi, vùi đầu viết tiếp. Lần này, cậu không cho Sith xem nữa, viết xong thì chạy nhanh đến cạnh cây để treo lên.
Người đàn ông nhìn cậu một cái, không nói gì.
Đợi Phương Trầm treo xong, hắn mới treo thiệp của mình lên. Với chiều cao chênh lệch giữa hai người, hắn chỉ cần hơi cúi đầu là thấy tấm thiệp Phương Trầm viết.
"Biết ngay là anh sẽ nhìn trộm! Còn xem nữa còn xem nữa --"
Nhưng Sith đã đọc đến cuối cùng, một câu nho nhỏ viết: "Giáng Sinh vui vẻ!"
Người đàn ông khẽ cong khóe môi, vừa quay đầu, đã thấy cừu nhỏ của hắn trốn sau hòm thư, đang ló đầu ra nhìn về phía này.
Sith bật cười, ngoắc tay gọi cậu.
Cừu nhỏ lắc đầu, không đi tới.
"Đừng để anh phải qua đó bắt em." Sith đe dọa cậu, "Bắt được là hôn cho sưng miệng luôn đó."
Còn có người đe dọa kiểu này sao...
Xung quanh có mấy sinh viên đi ngang qua, Phương Trầm không muốn ngày mai tên của mình và Sith lại xuất hiện trên báo trường, chỉ đành chạy đến, kéo tay Sith đi.
Đi được hai bước, tuyết bắt đầu rơi.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên sách, Phương Trầm được thấy tuyết. Cậu khẽ "a" một tiếng, ngửa tay hứng những bông tuyết rơi.
Bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi tan ra, sau đó bàn tay của người đàn ông phủ lên, mười ngón tay đan chặt.
Phương Trầm ngẩng đầu nhìn Sith, bỗng mỉm cười với hắn, "Mai chúng ta đến khách sạn Riok xem pháo hoa đi."
"Đến lúc đó, em có chuyện muốn nói với anh."
Sith nhìn cậu mấy giây, yết hầu khẽ trượt xuống. Hắn như đã đoán được Phương Trầm định nói gì, bèn cúi đầu, áp trán mình lên trán Phương Trầm.
"Được, bé cưng, anh cũng có chuyện muốn nói với em."
Khách sạn Riok nằm kế bên quảng trường trung tâm, tầng trên cùng, nằm ở vị trí cao nhất, là nơi đẹp nhất để xem pháo hoa. Bởi vậy, mỗi khi đến dịp lễ Noel, giá phòng ở đây lại bị đẩy lên tận trời.
Chỉ là phòng tổng thống lần này đã được đặt từ sớm, có nhiều tiền đến mấy cũng vô dụng.
Bởi vì hôm trước đi ăn với Jaymin về muộn nên hôm nay Phương Trầm ngủ đến tận trưa. Cậu theo mùi thơm của đồ ăn lò dò ra khỏi phòng, theo thường lệ, cậu được Sith ôm một cái rồi bế đi rửa mặt.
"Lát nữa muốn đi đâu? Hay là đi dạo trung tâm thương mại đi, tối rồi thì đi khách sạn xem pháo hoa."
Lộ trình này hắn học được từ Joey, anh ta vỗ ngực đảm bảo đó là lộ trình Giáng Sinh hoàn hảo nhất.
Đi trung tâm thương mại làm gì? Cậu đâu định mua gì.
Nhưng nếu Sith muốn đi, cừu nhỏ cũng gật đầu, "Được thôi, nghe anh."
Trước khi xuyên sách, cậu nghèo rớt mồng tơi và trắng tay; xuyên sách xong, cậu vẫn nghèo xơ nghèo xác. Số lần Phương Trầm đi dạo trong trung tâm thương mại chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng không có thứ gì cần mua ở nơi giá cao như vậy.
Quần áo thường ngày cậu mặc đều là hàng giảm giá, còn được freeship.
Nghĩ đến đây, cậu ngẩng đầu lên, "Anh muốn mua gì à?"
"Mua cho em."
Sith lại cúi đầu nhìn thiếu niên, lúc này mới phát hiện ra, hắn chỉ một mực muốn đưa tiền cho cừu nhỏ, hình như chưa từng mua cho cậu thứ gì.
Vẻ mặt người đàn ông trở nên nghiêm trọng, "Đúng! Mua cho em!"
Phương Trầm không ngờ đi dạo trung tâm thương mại cũng có thể mệt đến vậy. Lúc đầu còn thử mấy bộ, sau đó mệt đến nỗi không buồn thử nữa, đều là Sith cầm đồ ướm lên người cậu, vừa ưng ý là gói lại xách đi luôn.
"Chắc được rồi đó." Phương Trầm ngáp một cái, "Chỗ này đủ cho em mặc mười năm rồi."
"Nói linh tinh gì thế?" Người đàn ông nắm tay cậu. "Năm nào cũng phải thay mới."
Mua xong quần áo lại đi mua đồng hồ rồi đến phụ kiện. Cuối cùng, Phương Trầm chịu hết nổi, đứng ỳ một chỗ không chịu đi nữa.
"Chúng ta đi Riok đi." Phương Trầm giật nhẹ tay áo hắn, "Em mệt lắm lắm rồi."
Sith xem giờ, đúng là đã không còn sớm, bèn gật đầu, động tác tự nhiên bế bổng cậu lên.
Phương Trầm khẽ "á" một tiếng, theo bản năng nhìn xung quanh, sau đó đập nhẹ vào vai Sith, "Đang trong trung tâm thương mại đó, anh làm gì thế hả!"
Sith thản nhiên đáp, "Em vừa bảo mệt mà? Anh bế em qua đó."
"Không cần, anh thả em xuống!"
Phương Trầm theo bản năng muốn đá hắn, nhưng người đàn ông như đã đoán trước, vươn tay nắm lấy cổ chân Phương Trầm, thấp giọng, "Ngoan nào, bé cưng, anh muốn bế em."
Không hiểu sao câu nói đó khiến Phương Trầm khựng lại, không giãy dụa nữa. Cậu ngoan ngoãn ôm cổ Sith, dựa cằm lên vai hắn.
Ra khỏi trung tâm thương mại, trời đã tối.
May là khách sạn chỉ cách một con phố, thậm chí không cần lái xe đến đó.
Vào đến nơi rồi Sith mới thả cậu xuống, lại nắm lấy tay cậu, "Có lạnh không?"
Phương Trầm lắc đầu.
Bỗng nghe thấy tiếng "bùm", bên ngoài đã bắt đầu bắn pháo hoa.
Phương Trầm giật mình, vội vàng kéo tay áo Sith, "Chúng ta mau lên đó thôi."
Sith kéo người vào lòng, "Ừ, đi thôi, đúng rồi bé cưng, hôm nay em muốn nói gì với anh thế?"
Hai người đi vào thang máy, nhìn con số tầng tăng lên dần, không hiểu sao Phương Trầm cũng căng thẳng theo.
Cậu khẽ liếm môi, "Anh thì sao, anh muốn nói gì?"
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu.
Một khoảng lặng trôi qua giữa hai người.
Một tiếng "Tinh" vang lên, cửa thang máy mở ra, hai người đi ra ngoài. Cả tầng này chỉ có một phòng, bọn họ quẹt thẻ đi vào. Ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, hai người lập tức quấn quýt lấy nhau.
Thiếu niên gần như là nhảy hẳn lên người Sith, ôm cổ hắn. Còn Sith thì một tay đỡ mông cậu, bàn tay to cách một lớp vải không ngừng xoa nắn.
Hai người hôn nhau đến mức quên hết trời đất, vô cùng kịch liệt.
Ngay cả pháo hoa sau lưng cũng chỉ có thể làm cảnh nền cho bọn họ.
Môi lưỡi dây dưa, như đang tranh giành cao thấp, lại như quyến luyến không rời. Nhất thời, trong căn phòng chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập và tiếng nước bọt mờ ám.
Đây là lần đầu tiên Phương Trầm chủ động như vậy. Lúc dừng lại, cậu điên cuồng hít vào thở ra, nhưng hai mắt lại sáng long lanh, "Ai cho anh hôn em hả, quên lệnh cấm hôn của em rồi à?"
Sith lại sáp lại gần, không nhịn được hôn mạnh lên khóe môi cậu một cái, "Thế em có trừ điểm anh không?"
Phương Trầm chớp mắt, "Không, hôm nay em cộng điểm cho anh."
Như phối hợp với lời nói của cậu, pháo hoa bên ngoài liên tiếp nở rộ.
Phương Trầm để người đàn ông bế mình ra ban công.
Gió đêm se lạnh, người đàn ông gần như bọc trọn cả người cậu vào trong áo khoác của mình, chỉ để lộ ra cái đầu lông xù của cậu.
Bọn họ đứng trên cao nhìn xuống thành phố, vì là lễ Giáng Sinh nên khắp nơi đều rực rỡ đèn hoa.
"Hôm nay em muốn nói với anh là --"
Phương Trầm rúc vào lòng người đàn ông, giọng nói rất nhẹ, lại rất mềm, như được bọc trong lớp mật ngọt.
"Chúng ta yêu đương đi!"