Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Mọi Chuyện Đều Theo Ý Em
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sith lại dỗ Phương Trầm thêm vài câu, nhưng thấy cậu thiếu niên vẫn không chịu hợp tác, đành kiên nhẫn dỗ dành thêm nữa: "Ngoan nào, bôi thuốc xong anh đi nấu đồ ăn ngon cho em."
Phương Trầm lập tức ngoan ngoãn ngồi về chỗ cũ.
Thiếu niên nhắm chặt mắt, chỉ có hàng mi là run rẩy không ngừng. Ở phía sau lưng nơi cậu không nhìn thấy, người đàn ông khẽ cong môi cười nhẹ, hắn nặn thuốc mỡ ra tay.
Sith thực sự không hề có ý đồ xấu, bôi thuốc xong cho cậu liền nhanh chóng rút tay về, cúi đầu hôn lên vành tai Phương Trầm: "Em ngủ một lát trước nhé, anh đi nấu cơm."
Gần đây, hắn rất kiên trì nấu các món Trung Quốc. Phương Trầm ăn quá ít, nếu là đồ Trung thì còn ăn nhiều hơn một chút, vòng eo cậu bé nhỏ quá, nếu cứ gầy nữa, e rằng sẽ gãy mất thôi. Khiến hắn không dám nắm eo Phương Trầm quá mạnh, thật sự chẳng ổn chút nào.
Sith không nỡ, hôn lên trán cậu một cái đầy cưng chiều: "Ngoan."
Phương Trầm hừ một tiếng, không thèm để ý đến hắn.
Cậu giận đến mức kéo chăn trùm kín đầu, chỉ để lộ một bóng lưng lạnh lùng, quyết định sẽ 'chiến tranh lạnh' với anh một thời gian, ít nhất là trước bữa tối sẽ không tha thứ cho cái kẻ bại hoại này.
Sith không giận, còn hôn thêm hai cái rồi mới rời phòng. Hắn đi tắm, thay quần áo rồi đi ra, sau đó buộc tạp dề vào bếp.
Phương Trầm bị khàn giọng, phía sau cũng sưng, phải nấu món gì đó thanh đạm, dễ ăn, nếu không chắc chắn cậu sẽ cáu kỉnh bỏ bữa mất.
Người đàn ông nghĩ như vậy, trong đầu đều là Phương Trầm, khóe môi lại tự động nhếch lên.
Trong phòng ngủ, Phương Trầm cứ nghĩ mình sẽ ngủ ngay, dù sao cơ thể đang mệt lử, nhưng không ngờ nằm mãi vẫn tỉnh như sáo, đành lấy điện thoại ra xem video.
Vài ngày nay ở khách sạn gần như không động đến điện thoại, tin nhắn tích tụ lại cũng khá nhiều, nhiều nhất là của Jaymin, hỏi cậu sao tự nhiên như bốc hơi khỏi trái đất, còn định đi làm ở tiệm pizza nữa không.
[Thời gian này chắc là không, tôi hơi bận.]
Jaymin trả lời rất nhanh.
[Bận gì thế? Yêu đương à?]
Phương Trầm hơi do dự, cuối cùng trả lời: [Đúng rồi!]
Jaymin gửi một tràng chấm than.
Sau đó lại hỏi có phải là với Sith hay không.
Sau khi nhận được xác nhận từ Phương Trầm, cậu ta còn rất đồng cảm chia buồn với cái mông của cậu.
[...]
Cừu nhỏ sĩ diện, cắn răng gửi tin nhắn thoại: "Tôi chẳng có cảm giác gì hết, thật đó, trai nước ngoài các ông cũng bình thường thôi."
Vừa bấm gửi đi, bỗng Phương Trầm cảm thấy sau lưng lành lạnh, quay đầu lại, người đàn ông đã đứng ở cửa, mặt không chút cảm xúc nhìn cậu.
Cừu nhỏ hoảng loạn ném điện thoại đi: "Không phải đâu, Sith, anh nghe em giải thích..."
Sith lẳng lặng nhìn cậu: "Không cần giải thích. Những lời vừa rồi của em anh nghe thấy hết rồi. Hóa ra bé cưng không hài lòng với anh, vậy thì em nên nói thẳng với anh chứ. Chẳng phải có câu thế này sao, có phê bình mới có tiến bộ, em cứ góp ý, lần sau anh sửa."
Lần sau?
Cừu nhỏ hoảng hốt lắc đầu: "Thôi thôi thôi không cần đâu!"
Sith hừ lạnh một tiếng, đi tới bế bổng người lên: "Anh thấy em chẳng sao cả, vẫn còn ngồi đây bốc phét được đây này."
Không phải bốc phét, rõ là bốc cớt rồi hu hu.
Nhưng trước mắt có lẽ hắn sẽ không làm gì cậu được, Phương Trầm thoáng yên tâm trở lại, tựa người vào hắn rồi ngáp một cái.
Sith xoa eo cho cậu, thấp giọng hỏi: "Còn đau không?"
Phương Trầm hừ một tiếng: "Anh nói xem?"
Sith nghiêng đầu hôn lên má cậu: "Bé con, em đồng ý với anh rồi đúng không? Nói lại một lần nữa được không?"
Dù đã qua mấy ngày, nhưng Sith vẫn cảm giác như đang trong mơ.
Thật sự không dám tin cừu nhỏ đã đồng ý, Sith cảm giác như mình đang đi trên mây.
Phương Trầm nhắm mắt, bực bội nói: "Anh còn giày vò nữa thì đừng trách em suy nghĩ lại."
Người đàn ông lập tức cúi xuống hôn nhẹ mấy cái lên môi cậu: "Bé ngoan, mau thu lại lời nói vừa rồi."
Phương Trầm: "..." Rõ ràng là anh bắt em nói mà.
Cậu tựa vào ngực Sith nằm một lát, như chợt nhớ ra điều gì đó, nói: "Đúng rồi, chuyện chúng mình hẹn hò ấy... Tạm thời có thể đừng nói cho người khác được không?"
Sith híp mắt: "Bé cưng có ý gì?"
Phương Trầm quay mặt sang chỗ khác, lí nhí: "Thì là... không muốn để người khác biết."
Sith tức giận cúi đầu cắn nhẹ tai cậu một cái: "Sao hả? Anh làm em mất thể diện đến thế sao?"
"Đương nhiên không phải..." Phương Trầm cựa mình ngồi dậy, nghiêm túc nói: "Là anh quá có thể diện đó... quá nổi tiếng. Nếu mà công khai thì sẽ có rất nhiều người chú ý đến em... Bị chụp ảnh các kiểu, em không thích như thế."
Ánh mắt Sith hơi trầm xuống, nhưng không đáp.
"Em chỉ thích làm người vô hình, không bị ai chú ý, em thấy như vậy rất tốt."
Phương Trầm ấp úng nói, lại kéo ống tay áo Sith, ngửa đầu nhìn hắn: "Được không vậy?"
Bị Phương Trầm dùng ánh mắt cừu con nhìn, Sith còn có thể nói gì nữa, đương nhiên là đồng ý hết.
Hắn cúi xuống, oán trách mà hôn Phương Trầm một cái thật mạnh.
Phương Trầm "ưm" một tiếng, nhỏ giọng hỏi: "Nhà anh có điều kiện như vậy, chúng ta ở bên nhau, liệu ba mẹ anh có đồng ý không?"
Đây chắc là vấn đề mà cặp đôi nào ở Trung Quốc cũng cần lo lắng: liệu có môn đăng hộ đối không, phụ huynh của đối phương có chấp nhận không.
Sith bình thản nói: "Đây là người anh yêu, họ sẽ không can thiệp. Ba mẹ anh chưa từng nhúng tay vào chuyện đời tư của anh."
Hắn nắm tay Phương Trầm, thấp giọng nói: "Chỉ cần anh yêu em là đủ."
Đôi mắt Phương Trầm cong cong, vòng tay ôm cổ Sith, hôn hắn một cái thật kêu.
Sith nhân cơ hội ôm chặt cậu, thấp giọng nói: "Với cả bé cưng tốt như thế, bọn họ nhất định sẽ thích em."
Trong mắt Sith, có ai lại không thích Phương Trầm? Dù sao cậu đáng yêu, đơn thuần như thế, giống một viên pha lê trong suốt.
Sith cứ thế nói những lời từ tận đáy lòng ra, ôm Phương Trầm mà khen cậu suốt năm phút đồng hồ. Phương Trầm nghe đến mức đỏ cả mặt, thậm chí muốn đưa tay bịt miệng hắn.
"Được rồi anh đừng nói nữa..."
Sith nhân cơ hội cúi xuống hôn cậu: "Nên là bé cưng à, em đừng lo lắng chuyện này nữa được không? Chuyện gì cũng không thể trở thành vật cản giữa chúng ta. Nếu có thì cứ giao cho anh, để anh phụ trách xử lý."
Phương Trầm chớp chớp mắt.
Không đợi cậu lên tiếng, đã nghe thấy người đàn ông nói tiếp: "Nếu em không muốn công khai quan hệ của chúng ta thì cứ giữ bí mật thôi. Bé cưng, giữa chúng ta, mọi chuyện đều theo những gì em muốn."
Nói xong câu này, Sith vội bổ sung: "Trừ chuyện chia tay."
Phương Trầm bật cười.
Cậu đưa tay vuốt ve cằm hắn: "Em xấu xa vậy sao? Mới yêu mà đã nghĩ đến chuyện chia tay?"
Cậu ôm cổ người đàn ông, tựa cằm lên vai hắn: "Sith, chờ em nhé."
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường*
Phương Trầm và Jaymin lén đi bar, suýt bị bỏ thuốc. May mà ông chủ bar là bạn của Sith, phát hiện kịp thời nên chưa xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng.
Sau khi xử lý xong những kẻ cần xử lý, Sith dẫn Phương Trầm về nhà. Dọc đường đi, hắn không nói một lời nào, sắc mặt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Về đến nhà, Phương Trầm lo sợ trong lòng, chủ động mặc áo sơ mi của Sith, rồi vào thư phòng xin lỗi.
Người đàn ông ngồi ở ghế, lòng bàn tay có mấy viên thuốc nhỏ. Hắn gõ gõ bàn, giọng nói bình thản: "Đây là thuốc bọn nó định cho em uống."
Phương Trầm lúng túng: "Em xin lỗi..."
Chưa nói hết câu, miệng Phương Trầm đã há hốc, trơ mắt nhìn Sith nuốt luôn mấy viên thuốc đó.
Cảm nhận được nguy hiểm, Phương Trầm xoay người muốn chạy, lại bị người đàn ông chặn lại, ôm eo vác lên vai, đi vào phòng ngủ.
"Bé cưng, anh thấy em cần được dạy dỗ lại."