Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Kỳ nghỉ và Coco
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm kéo tay áo Jaymin: "Để tôi và Sith đưa ông về nhé."
Jaymin không muốn làm kỳ đà cản mũi, vội vàng lắc đầu: "Tôi qua chỗ một người bạn, ngay gần đây thôi, hai người mau về đi."
Phương Trầm đành gật đầu: "Đi đường cẩn thận nhé."
Trên đường về, Phương Trầm hí hửng kể cho Sith nghe đủ chuyện vớ vẩn nhặt nhạnh được từ Jaymin, nhưng Sith bỗng ngắt lời cậu: "Có cần lấy đồ gì ở ký túc xá không?"
Phương Trầm ngớ người ra: "Hả?"
"Chẳng phải bé cưng đã đồng ý đến kỳ nghỉ thì về trang viên với anh sao?"
Cừu nhỏ nghẹn họng.
Đúng là lúc trước cậu đã đồng ý như vậy.
Nhưng đó là phiên bản cừu nhỏ ngây thơ của khi đó đồng ý.
Cừu nhỏ do dự: "Còn mấy ngày nữa mới đến kỳ nghỉ mà, không vội."
Sith nâng mắt, cười như không cười nhìn cậu: "Bé cưng sẽ không nuốt lời đâu nhỉ."
"Làm gì có!" Phương Trầm thoáng chột dạ, theo bản năng cất cao giọng: "Em không làm thế đâu nha."
"Không phải thì tốt." Sith khẽ cười.
"..."
Cả người ám mùi gà rán khiến Phương Trầm khó chịu, vừa về đến nhà lập tức đi vào phòng tắm. Hơn nữa, tối nay cậu mới mua cả một thùng xà phòng về, không dùng hết vài cục thì cậu không cam lòng.
Nhìn cừu nhỏ ôm một đống xà phòng, Sith vừa bực vừa buồn cười: "Em định dùng hết chỗ đó đấy à?"
Cừu nhỏ nghiêm túc gật đầu: "Đúng!"
Cậu ra lệnh cấm nghiêm không cho Sith tắm cùng, một mình ở trong nhà tắm.
Nói thì nói vậy, nhưng mới bôi xà phòng đến lần thứ hai mà Phương Trầm đã thấy choáng váng vì thiếu oxy. Cậu lơ mơ nghe theo tiếng gọi của Sith mà đi ra, tóc cũng là Sith sấy cho, cuối cùng được ủ ấm trong chăn.
Người đàn ông cúi xuống hôn nhẹ một cái lên vành tai cậu: "Bé cưng ngủ đi."
Hắn vừa định đứng dậy thì bị Phương Trầm nắm tay. Người đàn ông cúi đầu, thấy cừu nhỏ chớp mắt nhìn mình: "Anh còn bận gì không? Nằm xuống đây ngủ với em đi."
Sith vốn định ra ngoài đánh bao cát một lúc, nhưng bị cừu nhỏ dùng ánh mắt đó nhìn, chuyện gì cũng có thể ném ra sau đầu. Giọng hắn khàn đặc lại: "Được."
Người đàn ông cũng nằm xuống giường, kéo cừu nhỏ vào lòng.
Phương Trầm khẽ nhúc nhích, tìm một tư thế thoải mái trong lòng người đàn ông. Người Sith lúc nào cũng nóng hầm hập, vào mùa đông cứ như một lò sưởi di động.
Phương Trầm cảm giác rất yên tâm khi nằm trong lòng hắn.
Phương Trầm sợ lạnh, bởi vì lúc nhỏ ở cô nhi viện lúc nào cũng trong tình trạng thiếu chăn. Cậu thường xuyên bị những đứa trẻ khác giành chăn, mùa hè còn ổn, đến mùa đông cậu chỉ có thể cuộn mình lại, như một con mèo nhỏ tội nghiệp.
Dù sau này trưởng thành, cậu đã tự mua được chăn dày, nhưng vẫn luôn bị ám ảnh bởi cái lạnh. Rất nhiều khi không phải là lạnh thật, mà là bóng ma tâm lý khiến cậu giật mình tỉnh giấc giữa đêm vì cảm giác lạnh buốt từ trong tim tỏa ra.
Bởi vậy trong lúc ngủ cậu luôn vô thức tìm kiếm hơi ấm quanh mình.
Bây giờ ngủ có Sith ngủ cùng, cậu không bao giờ phải sợ lạnh nữa.
Thiếu niên nhanh chóng ngủ say, Sith cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ đang vùi trong ngực mình, hơi thở đều đều, dường như mỗi lần cậu thở ra đều như chạm thẳng vào trái tim hắn.
Sith cúi đầu, hôn lên trán rồi đến chóp mũi của Phương Trầm.
Làm sao đây, dường như yêu đến mấy cũng thấy chưa đủ. Phương Trầm, rốt cuộc phải thế nào thì anh mới có thể yêu em nhiều hơn, nhiều hơn nữa?
Sith ôm cậu chặt hơn, sau đó cũng nhắm mắt lại.
Những ngày như thế này thật quá dễ chịu. Đổi lại là trước kia, có lẽ Sith sẽ không bao giờ nghĩ tới bên cạnh mình sẽ có một chú cừu nhỏ mềm mại đáng yêu bầu bạn.
Trong lúc mơ ngủ, Phương Trầm chợt trở mình, vung tay tát một cái vào mặt Sith, cái miệng nhỏ còn lầm bầm: "Sith... đồ khốn..."
Sith đưa ngón tay chọc nhẹ vào má cậu, chóp mũi thân mật dụi vào mặt cậu. Trong lòng hắn là vui vẻ không thể tả và vui như điên. Thích bé cưng, bé cưng mắng hắn đánh hắn đều thích. Đôi khi, hắn rất muốn mình là một con sói, như vậy thì có thể nuốt chửng cậu vào bụng rồi.
Hai ngày tiếp theo đều có tuyết rơi dày.
Trùng hai ngày không phải đi thi nên Phương Trầm cứ thế ở lì trong căn hộ của Sith, lúc thì xem phim, lúc thì chơi game, đến bữa thì được ăn một bàn đầy đồ ăn Trung Quốc. Đương nhiên thỉnh thoảng cũng bị "ăn".
Cuộc sống xem như muôn màu muôn vẻ.
Hai ngày nữa Sith có một trận đấu ở thành phố bên cạnh nên mấy ngày nay dành phần lớn thời gian ở phòng tập. Buổi sáng hắn sẽ lôi Phương Trầm ra khỏi chăn, hôn hai cái thật mạnh lên cái má hồng hây hây vì còn ngái ngủ của cậu, sau đó bế cậu đi rửa mặt, mặc quần áo cho cậu, cuối cùng cho vào xe.
Đến khi Phương Trầm hoàn toàn tỉnh táo thì thường là đã nằm trong phòng nghỉ của phòng tập. Phòng không lớn, chỉ có giường và tủ đồ, thi thoảng tập mệt rồi, Sith sẽ nghỉ ngơi ở đây.
Phương Trầm bò xuống giường, thấy hơi đói nên định ra ngoài tìm đồ ăn, xem trong phòng nước có gì ăn không. Kết quả mới lê dép đi được hai bước thì suýt va vào người.
Người đàn ông ôm lấy cậu: "Chạy gì mà chạy."
Hắn nhấc bổng cậu lên, bế cậu đi: "Tỉnh rồi?"
Phương Trầm "vâng" một tiếng: "Em hơi đói."
Sith hôn nhẹ lên môi cậu: "Anh đi thay đồ rồi đưa em ra ngoài. Joey nói bên kia có nhà hàng mới khai trương, đi ăn thử xem sao."
"Được."
Trong lúc đợi Sith tắm rửa, Phương Trầm ra ngoài tự đi dạo một vòng, thấy đám Joey tụm lại ở một góc phòng, không biết đang làm gì.
Phương Trầm tò mò đi tới gần.
"Cái gì thế?"
Đám Joey nghe tiếng là cậu thì tách ra, để lộ một chiếc thùng giấy ở giữa vòng tròn, từ bên trong ló ra một cái đầu đầy lông xù.
Chính là một con cún lông vàng.
"Cún con." Hai mắt Phương Trầm mở to: "Dễ thương quá!"
Joey gãi gãi đầu: "Tụi này nhặt được ngoài đường đó, chắc bị ai bỏ rơi."
"Bé con đáng thương." Phương Trầm chọt nhẹ đầu cún con: "Chắc mới được mấy tháng thôi."
Cún con liếm ngón tay cậu.
"Trầm, cậu thích thì mang về nuôi đi?" Joey đề nghị.
Phương Trầm định nói ở ký túc xá bất tiện, nhưng nhớ ra dạo này mình toàn ở chỗ Sith, hình như có thể nuôi chó được.
Thế là cậu bế cái thùng lên, lon ton chạy đi tìm Sith.
Người đàn ông vừa thay đồ bước ra thì thấy Phương Trầm ôm một cái thùng to, đứng ngoài cửa, mắt long lanh nhìn hắn.
Sith cảm thấy dáng vẻ này của cậu vừa đáng yêu vừa buồn cười: "Sao thế?"
Phương Trầm giơ thùng lên cho hắn xem: "Mình nuôi chó được không?"
Cún con trong thùng rất phối hợp mà thò đầu ra "gâu gâu" hai tiếng.
Sith nhướn mày: "Ở đâu ra đây."
"Đám Joey nhặt được đó."
Sith không có cảm xúc đặc biệt gì với đám động vật nhỏ này, nhưng nếu Phương Trầm thích thì hắn sẽ không bao giờ nói không.
"Em thích thì nuôi đi."
Phương Trầm cong mắt cười: "Vậy chúng ta đặt tên cho nó đi."
Sith đáp qua loa: "Tên gì cũng được, đặt bừa đi. Em bỏ nó đó trước, mình đi ăn đã."
Phương Trầm chu môi: "Anh nghiêm túc tí xem nào, chuyện ăn uống không vội, em cũng không đói lắm. Chúng ta đi mua đồ cho cún con trước."
Sith hết cách chỉ đành đáp: "Vậy ăn trước rồi mua đồ sau, được không? Không thể bỏ bữa đâu, sáng nay em còn chưa ăn gì."
"... Được rồi!"
Buổi tối, Phương Trầm thành công ôm cún con về căn hộ. Cún con cũng đã có tên mới, Coco, nghe khá là đáng yêu.
Lúc chiều hai người đã mang Coco đi tắm, khám tổng quát một lượt, là một chú cún lông vàng rất khỏe mạnh.
Bố trí ổ chó và đồ chơi ổn thỏa, Coco bắt đầu chạy lon ton quanh nhà, không hề sợ người lạ.
Phương Trầm đuổi theo nó: "Coco, chơi đồ chơi nè!"
Đến lúc này, vẻ mặt Sith đã khó coi lắm rồi. Gần như là nguyên một ngày hôm nay, Phương Trầm chỉ chú ý đến Coco, điều này khiến Sith rất không vui.
"Được rồi bé cưng." Sith chặn cậu lại, thấp giọng nói: "Để nó tự chơi."
Phương Trầm chớp mắt hai cái, câu nói tiếp theo khiến Sith muốn ngất đi: "Tối nay em ngủ với Coco."
Người đàn ông tức giận đến tím mặt: "Không được, chó nhỏ không được lên giường."
Phương Trầm hừ một tiếng, trừng Sith: "Chó nhỏ không được, chó lớn thì được chắc?"
Sith bị cậu chọc cười, hơi khom người, tựa cằm lên vai Phương Trầm: "Tối nay anh không làm gì hết, bé cưng, anh chỉ muốn ôm em ngủ."
Phương Trầm cười lạnh: "Câu này của anh khác gì câu 'chỉ cọ cọ thôi, không vào đâu' chứ."
Sith: "..."
Cuối cùng người đàn ông vẫn bị đuổi ra khỏi phòng. Phương Trầm ôm Coco lông xù thơm tho ngủ ngon lành, cún con rất ngoan, nằm im bên cạnh cậu, cũng ngủ say như chết.
Nửa đêm, Sith tập xong hai lượt, lại vọt vào nhà tắm, cuối cùng vẫn không nhịn được xông vào phòng cướp người.
Hắn trằn trọc không ngủ được, Phương Trầm thì hay rồi, thật là vô tâm, tay chân giang rộng, phơi bụng ngủ ngon lành.
Người đàn ông nhìn cậu một lát rồi nhìn sang con chó lông xù đang ngủ bên cạnh, bực bội xách nó lên, đi thẳng ra phòng khách rồi thả nó vào ổ chó.
Coco bị đánh thức, đôi mắt tròn xoe như hạt đậu mở ra ngơ ngác nhìn quanh, nhưng chắc vì buồn ngủ quá nên chớp mắt một cái đã lại lăn ra ngủ tiếp.
Một lần nữa giành lại vị trí của mình, người đàn ông hài lòng nằm xuống, kéo Phương Trầm ôm vào lòng.