68. Nụ hôn trong thư phòng

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước vào bên trong, nhà ăn ở tầng một, Phương Trầm vẫn còn ôm Coco. Sith cau mày nói: "Thả nó xuống đi. Ở đây có phòng dành riêng cho thú cưng, đã có người chăm sóc rồi."
A?
Phương Trầm cảm thấy mình thật khó hòa nhập với cuộc sống của giới nhà giàu.
Thấy cậu vẫn đứng ngây ra, Sith bực mình bèn bế Coco lên, đưa cho quản gia đứng bên cạnh rồi nói: "Đi rửa tay rồi ra ăn cơm."
Phương Trầm liếc nhìn bàn ăn, hai mắt sáng rỡ: "Oa, món Trung!"
"Mời hai đầu bếp chuyên nấu món Trung đó. Chứ em nghĩ trước giờ anh học nấu ăn từ ai?"
Phương Trầm nhón chân hôn chụt lên cằm Sith: "Yêu anh lắm!"
Rồi cậu vui vẻ chạy vào bếp.
Bỏ lại Sith đứng ngẩn ra một mình.
Buổi tối, cậu ăn đến mức bụng căng phồng. Nếu không phải vì không còn chỗ chứa, Phương Trầm thật sự không nỡ rời bàn ăn.
Sith hờ hững hỏi: "Vậy bình thường em khen anh nấu ngon đều là nói dối à?"
Phương Trầm chớp chớp mắt, ngây thơ đáp lại: "Sao có thể chứ!"
Cậu đưa tay làm động tác ước lượng: "Đương nhiên là, anh vẫn còn một chút xíu không gian để tiến bộ thôi. Anh với đầu bếp chỉ chênh lệch nhau có một chút xíu thôi!"
Sith vừa tức vừa buồn cười, tóm lấy tay thiếu niên, kéo đến bên môi rồi hôn nhẹ lên đầu ngón tay cậu.
"Đi xem phòng ngủ của chúng ta nào."
Cừu nhỏ cứng đờ người.
Sao anh không gọi thẳng nó là 'hang sói' luôn đi.
Phòng ngủ ở tầng ba, ngoại trừ phòng đọc sách, toàn bộ không gian còn lại của tầng đều dành cho phòng ngủ chính. Có thể tưởng tượng nó rộng đến đâu, Phương Trầm bước vào mà ngỡ ngàng cả người.
Giường thôi mà, có cần phải làm to đến mức đó không?
Phương Trầm ngây người nhìn, cảm giác như mình có thể đá bóng trên đó luôn.
Sith ôm lấy cậu từ phía sau, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cậu: "Nếu em thích thì anh đặt thêm một cái giường nước nữa, tối nay chúng ta thử xem sao."
Cừu nhỏ lắc đầu lia lịa: "Không, không, không! Em là người khá truyền thống, em không thích thử những thứ mới lạ đâu."
Sith khẽ nhướn mày: "Nghĩa là em thích cái giường này đúng không? Được, anh nhớ rồi."
Đủ rồi!
Anh tính nhớ cái gì nữa vậy!
Sao người nước ngoài có thể mặt không đổi sắc mà nói ra những lời này vậy!
Phương Trầm không dám quay đầu lại, nhưng vành tai đã đỏ bừng như một quả dâu tây. Sith không nhịn được cúi đầu cắn nhẹ lên đó một cái.
Giọng nói của thiếu niên vừa mềm mại vừa mỏng manh, thậm chí còn hơi run rẩy: "Đừng mà, nhột quá."
Cậu vùng ra rồi trốn đi: "Em thay quần áo đây, lúc nãy ăn nhiều quá, em muốn dẫn Coco ra vườn đi dạo."
Sith 'ừ' một tiếng: "Mặc thêm áo vào, anh đi với em."
Sau lần trước dắt chó đi dạo về bị cảm, sau đó mỗi lần ra ngoài, Sith đều quấn cậu kín mít như một cục bông.
Phương Trầm như một chú gấu ngốc nghếch, còn Coco thì thoải mái vui sướng hơn nhiều. Nó thích nghi với nơi ở mới rất nhanh, chạy hùng hục về phía trước.
Sith chậm rãi đi phía sau Phương Trầm.
Hắn nắm tay cậu, mười ngón đan nhau. Mỗi lần nắm tay, hắn đều siết chặt lấy Phương Trầm, cứ như sợ buông ra thì cừu nhỏ sẽ chạy mất.
"Đừng căng thẳng, đừng lo lắng." Sith thấp giọng nói. "Đây là nhà anh, cũng là nhà của em, được chứ?"
Cừu nhỏ ngẩng đầu nhìn hắn, ngơ ngác hai giây rồi mới chậm rãi gật đầu.
Cậu cười tươi tắn, rồi nghiêng đầu tựa vào cánh tay Sith.
"Em cũng có nhà rồi."
*
Ở trang viên khoảng năm sáu ngày, Phương Trầm dần quen với cuộc sống xa hoa lãng phí này. Chỉ là vì có quá nhiều phòng, cậu thỉnh thoảng đi một mình là lại bị lạc.
Ví dụ như bây giờ.
Leo lên hai tầng cầu thang, xung quanh là một dãy phòng giống hệt nhau, khiến đầu óc cừu nhỏ quay mòng mòng.
Cậu chỉ đành gọi cho Sith cầu cứu.
Đứng ngoan ngoãn chờ cũng mệt, Phương Trầm bèn đẩy đại một cánh cửa nào đó bước vào. Trông giống như một phòng đọc sách, kệ sách cao đến trần nhà, toàn là sách ngoại văn mà cậu nhìn tiêu đề cũng không hiểu.
Phương Trầm đi dạo một vòng, đến khi nhìn thấy khung ảnh đặt trên chiếc kệ cuối cùng thì mới dừng lại. Chắc là ảnh chụp gia đình ba người, đã khá lâu rồi. Nhìn Sith là biết ba mẹ hắn có gen tốt thế nào, giờ nhìn ảnh càng củng cố thêm nhận định này của cậu: mẹ Sith chính xác là một người đẹp vượt xa chuẩn mực, trông như ngôi sao điện ảnh. Ở giữa là một thiếu niên khoảng tuổi học cấp ba.
Phương Trầm nhìn kỹ, không nhịn được bật cười. Sao Sith lúc nhỏ cũng mặt lạnh tanh thế nhỉ, chụp ảnh mà không cười, đúng kiểu 'trai lạnh lùng tóc vàng'.
Từ phía sau có tiếng bước chân truyền đến, Phương Trầm quay đầu, thấy Sith đi vào. Đôi mắt cậu cong lên, giơ tấm ảnh trong tay lên.
"Ngày xưa anh cũng đẹp trai ghê."
Sith nhướn mày: "Vậy người trong hình đẹp trai, hay anh của bây giờ đẹp trai hơn?"
Phương Trầm nghẹn lời: "Anh còn muốn ghen với chính mình luôn hả?"
Sith khẽ cười, tiến đến bế cậu lên, một tay đỡ dưới mông cậu, đi mấy bước rồi đặt cậu ngồi xuống mặt bàn. Vừa thả tay ra, Phương Trầm đã định nhảy xuống ngay, nhưng lại bị người đàn ông chống tay hai bên, chặn lại lối thoát của cậu.
"Không được chạy. Em nói đi, chọn ai?"
Chọn ai cái gì cơ...
Phương Trầm lén lút liếc nhìn cậu thiếu niên tóc vàng mặt lạnh trong tấm ảnh, không hiểu sao nhịp tim lại tự nhiên tăng nhanh.
Người đàn ông ghé sát, môi gần như sắp chạm môi cậu rồi lên tiếng: "Em có biết vì sao anh học quyền anh không?"
Trong một gia đình quý tộc như nhà hắn, học kinh tế tài chính mới là đúng khuôn mẫu.
"Hồi đi học anh thích đánh nhau, ba anh bèn bảo hắn đi học quyền anh, có lẽ đánh cho bớt năng lượng thì sẽ không còn nóng nảy nữa."
Sith khẽ mổ lên môi Phương Trầm.
"Bé cưng, nếu khi đó anh gặp được em, chắc chắn sẽ không dễ nói chuyện như bây giờ đâu."
Phương Trầm mím môi, vô thức nuốt khan một cái.
"Nói đi bé cưng, em thích ai hơn nào?"
Giọng nói mê hoặc của người đàn ông khiến nhịp tim Phương Trầm lại tăng nhanh, giống như bỗng nhiên bị kéo vào khung cảnh đó.
Trong một con hẻm nhỏ, thiếu niên với mái tóc vàng chói lóa, lưng đeo ba lô, sắc mặt lạnh lùng hung dữ.
Phương Trầm sợ hãi trốn đi, nhưng lại bị cậu ta túm lấy cổ tay ép vào tường. Đôi mắt xanh xám nhìn cậu chằm chằm: "Trầm, em chạy cái gì?"
Cậu ta cúi xuống, chậm rãi áp sát. Mắt thấy môi sắp chạm môi thì Phương Trầm giống như cảm nhận được gì đó, xoay phắt đầu đi. Phía cuối con hẻm, một người đàn ông mặc áo khoác gió màu đen đang đứng đó, đứng ngược sáng, lạnh lùng nhìn hai người.
Ánh mắt đó, giống như đang bắt quả tang tại trận.
Giống hệt lúc này...
"Vậy là bé cưng chọn cậu ta đúng không?"
Giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông vang lên, thoáng chốc kéo Phương Trầm về với thực tại. Hai mắt cậu mở toang: "Không, không phải --"
Chọn cậu ta nào chứ! Suýt thì bị Sith dắt mũi rồi!
Rõ ràng là một người mà!
Nhưng người đàn ông lại không cho cậu cơ hội giải thích, nụ hôn hung hăng ập xuống. Dường như Sith giận thật rồi, nhưng lại không nỡ làm gì người trong lòng mình, chỉ có thể dùng nụ hôn mãnh liệt này mà phát tiết.
Phương Trầm cảm giác lưỡi mình sắp đứt đến nơi, bị hắn cuốn lấy không ngừng.
Không biết hôn bao lâu, người đàn ông bỗng giữ chặt hai cổ tay cậu bằng một tay, rồi đỡ eo cậu, ấn cậu xuống mặt bàn.
Người đàn ông muốn hôn cậu ngay tại đây sao?
Cừu nhỏ rốt cuộc nhận ra điều bất thường, bối rối nói: "Chúng ta đi thôi Sith, Sith."
"Ở đây thì làm sao thế?"
Người đàn ông hơi cúi người, ghé môi vào tai cậu: "Bé cưng, em thật biết chọn chỗ. Đây là phòng đọc sách trước đây của hắn, hồi đi học, hắn thường làm bài trên cái bàn này."
Gì cơ --
Hai mắt Phương Trầm mở toang.
Trước mắt giống như hiện ra hình ảnh thiếu niên tóc vàng ngồi ngay bên cạnh, tay cầm bút máy, hơi nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn về phía cậu.
Nhìn cậu bị đè ra mà hôn.
Một thoáng tưởng tượng khiến Phương Trầm không nhịn được khẽ run rẩy.
Sith thấy thế thì biết cậu đã bị kéo vào đúng khung cảnh mình muốn, hắn khẽ bật cười, ghé vào tai cậu nói ra những lời càng đáng sợ hơn.
Mắt Phương Trầm cũng đỏ bừng, cậu quay đầu đi, giống như lại thấy thiếu niên tóc vàng kia đang nhìn mình, dùng khẩu hình miệng nói với cậu:
"Thật xinh đẹp --"