Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Gặp Gỡ Bố Mẹ Sith
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày trước cuối tuần, Phương Trầm luôn trong trạng thái lo lắng tột độ, người ta thường xuyên bắt gặp cậu lẩm bẩm một mình.
Sith tò mò không biết cậu đang lẩm bẩm điều gì, nhưng chỉ cần hắn đến gần, Phương Trầm sẽ lập tức ngậm chặt miệng, cảnh giác nhìn hắn.
Mãi cho đến một lần nọ, khi cừu nhỏ đang mải mê đánh răng mà không hề hay biết Sith đã bước vào, hắn cuối cùng cũng nghe rõ nội dung cậu lẩm bẩm suốt mấy hôm nay.
"Con chào chú chào dì, con tên là Phương Trầm, đang học năm nhất ở MK, năm nay hai mươi tuổi..."
Thì ra cậu đang học thuộc lòng bài tự giới thiệu bản thân.
Thấy dáng vẻ đó của cậu, Sith không khỏi buồn cười. Hắn từ phía sau xoa xoa mái tóc Phương Trầm, an ủi, "Không cần căng thẳng đến vậy đâu, bé cưng."
Cừu nhỏ vẫn ngậm bàn chải đánh răng, ngẩng đầu nhìn hắn qua gương.
Môi cậu mấp máy như muốn nói điều gì đó, kết quả là 'ực' một tiếng, nuốt luôn cả bọt kem đánh răng.
"..."
Sau khi ra ngoài, Phương Trầm suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu hỏi Sith, "Chúng ta có cần đi mua gì đó không nhỉ?"
Cậu hơi ngượng ngùng nói thêm, "Lần đầu gặp người lớn thì có phải nên mang theo quà không? Dù sao ở quê em là như vậy đó."
Sith dịu giọng, "Anh đã nói rồi mà bé cưng, em không cần lo mấy chuyện này, anh sẽ chuẩn bị mọi thứ đầy đủ."
Phương Trầm thở phào nhẹ nhõm, "Được rồi."
Không căng thẳng, không căng thẳng.
Làm sao mà không căng thẳng cho được chứ!
Mặc dù buổi tối mới đi ăn, nhưng sáng sớm vừa rửa mặt xong, Phương Trầm đã bắt đầu lục lọi tủ quần áo, hỏi Sith nên mặc bộ nào đẹp hơn.
Thông thường, mọi thứ của cừu nhỏ đều do Sith lo liệu, kể cả quần áo mặc hàng ngày cũng là do hắn chọn.
Giờ phút này, cậu cũng theo thói quen mà dựa dẫm vào Sith.
Sith dường như đã tính toán sẵn từ trước, chỉ dẫn, "Bên trái, bộ đầu tiên, màu be, hôm qua mới giao tới. Đồng hồ thì lấy cái có mặt bầu trời sao đi."
Hắn lại kéo cừu nhỏ đang định đi thay quần áo lại, nói, "Em thay đồ sớm vậy làm gì? Cứ thả lỏng đi, hay là chúng ta chơi vài ván game?"
Cừu nhỏ xụ mặt, "Anh có thể nghiêm túc một chút không?"
"Ở bên em chính là chuyện nghiêm túc nhất của anh."
Sau đó, hắn mạnh mẽ kéo cừu nhỏ vào lòng, "Nào, đi chơi game thư giãn đi. Em căng thẳng quá rồi, đừng như thế, anh thích em thoải mái hơn một chút."
Phương Trầm, "..."
Cậu rất nghi ngờ Sith tự đặt ra một KPI nào đó cho mình, cứ nói được vài câu nghiêm túc là nhất định phải chen vào một câu đùa cợt.
Cậu không nhịn được hỏi, "Có phải anh bị hệ thống nào đeo bám, không nói mấy câu bậy bạ là bị điện giật không?"
Sith 'Hửm?' một tiếng, trêu chọc, "Ý em là gì? Thích bị điện giật à?"
Nhắc đến chuyện này, Phương Trầm lại giận đỏ cả mắt.
Còn dám mặt dày nói ra được!
Thấy cừu nhỏ tức đến nghẹn lời, hắn càng được đà lấn tới, "Không muốn chơi game à? Hay là chúng ta làm việc khác để thư giãn nhé?"
Làm việc gì khác được nữa chứ!
Phương Trầm vội vàng đáp, "Không không không, chơi game! Em thích chơi game!"
Sau đó, cậu xoay người chạy thẳng vào phòng chơi game.
Nhìn bóng lưng cừu nhỏ co chân chạy biến, Sith khẽ cong môi cười.
Ít nhất thì trông cậu đã thoải mái hơn rồi.
Bị Sith lôi kéo chơi game cả một ngày, Phương Trầm càng lúc càng cáu kỉnh. Lúc đầu vốn chỉ chơi cho xong chuyện, nhưng chẳng mấy chốc đã tức đến mức suýt bóp nát tay cầm.
Lại thua nữa rồi!
Cậu quăng tay cầm đi, đôi mắt phừng phừng lửa giận trừng Sith, "Anh không thể nhường em một lần được à?"
Đây là game đối kháng, so tài tốc độ và lượng máu, cùng nhau đưa bảo thạch đến một địa điểm được yêu cầu. Nãy giờ Phương Trầm thua Sith liên tiếp, không sao ngóc đầu lên được.
Cậu tức giận nói, "Ngày nào anh cũng chết dí ở phòng huấn luyện cơ mà? Lấy đâu ra thời gian chơi game chứ?"
Sith cười nhạt, "Hồi nhỏ anh cũng chơi, anh đâu phải học sinh ngoan gì, đánh nhau, chơi game, chuyện nên làm hay không nên làm đều đã làm hết rồi."
Phương Trầm rất thích nghe hắn kể chuyện hồi nhỏ.
Đó giống như một Sith hoàn toàn khác, một Sith mà cậu chưa từng gặp. Bởi vậy, lúc nào cậu cũng tò mò, quấn lấy Sith đòi nghe thêm.
Nhưng Sith không chịu kể.
Sự chiếm hữu của hắn đối với Phương Trầm đáng sợ đến mức ghen tuông với cả phiên bản trẻ hơn của chính mình.
Hắn không muốn Phương Trầm biết quá nhiều về hắn.
Hắn không muốn Phương Trầm biết rõ về hắn.
Trong mắt, trong tim Phương Trầm chỉ được phép có Sith của hiện tại.
Sith cũng biết bản thân mình như vậy thật điên rồ, tâm lý lệch lạc, nhưng hắn không còn cách nào khác. Phương Trầm là liều thuốc giải duy nhất của hắn, chỉ cần cậu vẫn còn ở bên hắn một ngày, thì ngày đó hắn vẫn có thể làm một người bình thường.
Sith mỉm cười, "Lần sau nhất định anh sẽ nhường."
Hắn quét mắt nhìn giờ, "Cũng gần đến giờ rồi, đi chuẩn bị nhé?"
Phương Trầm chớp mắt, bấy giờ mới sực nhớ ra tối nay phải đi gặp người lớn, cậu suýt chút nữa đã quăng luôn chuyện đó ra sau đầu.
Cừu nhỏ gần như căng thẳng trở lại ngay lập tức, "Mau mau mau, em phải đi thay đồ!"
Người đàn ông ôm cậu lại, "Anh thay cho em."
Bố mẹ Sith về New York không ở lại trang viên mà nghỉ chân trong một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Đi du lịch nhiều ngày bên ngoài, họ không có quá nhiều yêu cầu về vật chất trong cuộc sống hàng ngày.
Dừng xe trong bãi đậu, Phương Trầm không nhịn được hỏi, "Bố mẹ anh hiền lành vậy, sao anh lại lắm bệnh công tử thế?"
Sith nhướn mày, "Anh á?"
"Ăn, mặc, ở, đi lại." Phương Trầm lần lượt gập ngón tay đếm, "Yêu cầu lúc nào cũng cao chót vót."
Đúng là Sith lớn lên ở trang viên, chất lượng cuộc sống luôn ở mức cao nhất.
Lái siêu xe phiên bản giới hạn, đồ ăn do chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn, quần áo đều là mẫu mới nhất của các nhãn hiệu cao cấp.
Nhưng từ sau khi gặp được Phương Trầm thì sao?
Hắn bắt đầu học đeo tạp dề nấu ăn, giặt đồ lót, tất, thậm chí là một ít quần áo mặc trong của Phương Trầm đều do hắn giặt bằng tay. Chỉ cần hai người ở chung, hắn sẽ không để Phương Trầm phải động một ngón tay.
Sith vừa bực vừa buồn cười, nhéo má Phương Trầm, "Oan cho anh quá, đồ lót của em đều là anh giặt đấy."
Phương Trầm lầu bầu, "Vậy tối nay em tự giặt."
Sith ngẩn người, lập tức nói, "Không được, anh giặt!"
Phúc lợi như thế này.
Tuyệt đối không cho ai cướp mất.
***
Vừa bước vào nhà, hai người đã ngửi thấy thoang thoảng hương thơm của đồ ăn. Lúc đầu Phương Trầm còn rất gượng gạo, nhưng giây tiếp theo, cậu chưa kịp mở miệng tự giới thiệu bản thân thì đã bị ôm chặt.
"Ôi cục cưng, chào mừng con! Con dễ thương quá!"
Follie dành tặng Phương Trầm một cái ôm đầy tình cảm.
Đây là mẹ của Sith sao?
Lần đầu tiên có hành động thân thiết như vậy với một vị trưởng bối xa lạ, Phương Trầm hơi cứng đờ, nhưng giọng nói của bà ấy rất dịu dàng, trên người còn thoang thoảng hương thơm.
Biết Phương Trầm là người phương Đông, sợ cậu không quen nên Follie buông cậu ra sau một cái ôm ngắn, hiền hòa cười với cậu, "Vào đi con, bố của Sith đang thử nấu món Trung Quốc, không biết con có ăn quen không."
Phương Trầm vội xua tay, "Con ăn gì cũng được ạ."
Trong lúc nói chuyện, một người đàn ông trung niên từ trong bếp đi ra. Khuôn mặt ông rất giống Sith, chỉ là trông nghiêm nghị hơn, nhưng vì đang mặc tạp dề nên cảm giác đó đã bị phá vỡ đi phần nào.
Ông mỉm cười với Phương Trầm, có lẽ vì bình thường quá nghiêm túc nên nụ cười này có hơi kỳ cục, "Phương Trầm, chào con."
Phương Trầm càng căng thẳng hơn, cúi người liên tục, "Chào chú, chào chú ạ."
Sith bật cười giữ cậu lại, "Được rồi, vào trong ngồi đi."
Phương Trầm đi phía sau lén nhéo nhéo Sith, hít sâu một hơi, bắt đầu nhẩm lại bài tự giới thiệu bản thân trong đầu.
Thấy cậu căng thẳng đến vậy, bố mẹ của Sith cũng bị căng thẳng theo. Chỉ có Sith là bất lực đi bên cạnh, nhưng vẫn nghe thấy từ đầu đến cuối, ánh mắt luôn đặt trên người cừu nhỏ, vẻ mặt dịu dàng đầy chiều chuộng.
Phương Trầm có cảm giác như quay lại thời học sinh, sắp phải đứng trên bục giảng đọc thuộc lòng một bài tiếng Anh trước lớp.