15. Chương 15: Bài thi hoa mai

Pháo Hôi Sống Lại Quấy Đảo Trò Chơi Xuyên Không thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

31
Đời này, ta được tiến cử bởi Kinh Triệu Phủ Doãn tam phẩm, vượt qua dễ dàng các kỳ thi thường lệ về gia thế, dung mạo,...
Nữ quan phải trải qua quá trình tuyển chọn nghiêm ngặt hơn thường lệ.
Kỳ tuyển chọn kéo dài ba ngày.
Hai ngày trước đã hoàn thành bốn kỳ thi: nghĩa kinh, chép kinh, luận sách, thơ phú.
Chỉ còn chờ đến ngày cuối, hậu cung sẽ do thượng cung ngũ phẩm ra đề, kiểm tra xem nữ quan có tài nghệ nổi trội nào không.
Ngày đầu tiên vào cung tuyển chọn, ta gặp lại Thân Dao.
Đời trước, nữ tử xuyên không thích lang thang khắp nơi, tìm kiếm quý nhân để có kỳ ngộ.
Lần này, hẳn ả muốn đến gần Trần Vương Lý Nghiệp hơn nên mới tham gia kỳ tuyển chọn nữ quan.
Kỳ tuyển chọn nữ quan gồm ba môn: nghĩa kinh, chép kinh, luận sách.
Ta thể hiện bình thường, cả ba môn đều nằm trong bảng ba.
Thân Dao vốn không học qua, chỉ đành cắn răng sửa đi sửa lại.
Khi thu bài, nữ quan nhìn bài của ả, rõ ràng là nhíu mày.
Ung Ninh Hầu phủ hẳn đã bỏ tiền ra, đến lúc công bố kết quả, tên của Thân Dao vẫn không bị xếp cuối.
Chỉ đến khi thi phú, giám khảo lấy đề tài hoa mai.
Thân Dao viết một bài "bặc toán tử vịnh mai" kinh tài tuyệt diễm, đạt giải nhất.
Thượng cung phụ trách tuyển chọn cầm trên tay thưởng thức, đọc đi đọc lại, liên tục khen hay.
Thậm chí còn phá lệ cho ả vào vòng chung kết.
Những nữ tử khác tham gia kỳ tuyển chọn đều phàn nàn.
Thân Dao đắc ý đi ngang qua ta, tự đắc nói:
"Kẻ tầm thường chính là kẻ tầm thường, không giống như ta, một bài thơ cũng có thể giành giải nhất."
Rõ ràng ả biết nữ tử xuyên không đạo tác phẩm của người khác nhưng người ngoài không thể bắt bẻ lỗi của ả, thật đáng ghét.
Thôi Văn Nương của Thanh Hà là người có tài nhất trong số những nữ tử tham gia kỳ tuyển chọn đợt này.
Nghe Thân Dao nói vậy, nàng không khỏi lắc đầu liên tục.
Thân Dao không vui: "Ngươi lắc đầu làm gì? Chẳng lẽ không phục bài thơ của ta."
Thôi Văn Nương nói: "Thân tiểu thư đa tâm, chỉ thấy chuyện tuyển chọn hôm nay, dường như ứng với đạo lý mà tiên sinh dạy ở nhà."
Thân Dao tò mò: "Ứng với điều gì?"
Thôi Văn Nương nhẹ giọng nói:
"Danh cao khó phù, tài không xứng đức. Như Thân tiểu thư vừa nói, có đức không có tài là kẻ tầm thường, nếu có tài không có đức thì chính là..."
Ta vốn đã mệt mỏi, nghe vậy, không nhịn được cười.
Vài nữ tử tham gia kỳ tuyển chọn cũng che miệng cười nhẹ, lại không hẹn mà cùng nói:
"... là tiểu nhân."
Thân Dao tức giận, phất tay áo bỏ đi, trước khi đi còn không quên trừng mắt nhìn ta.
Thôi thị Thanh Hà là thế gia đại tộc, Thân Dao tự biết không thể đắc tội.
Nhưng biết rằng trong số những nữ quan tham gia kỳ tuyển chọn, xuất thân của ta là thấp nhất, đương nhiên là phải ghi thù ta trước.
Bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, nữ tử xuyên không vẫn luôn như vậy.
32
Đêm đó, Thôi Văn Nương đến phòng ta tìm ta.
Nàng hỏi:
"Trước khi Thân Dao về Ung Ninh Hầu phủ, nghe nói nàng ta có tiếng là thuần hiếu, sao thái độ đối với ngươi lại xa lạ và tệ bạc như vậy?"
Ta cười đáp:
"Thế sự vô thường, lòng người dễ đổi. Cách trưởng tỷ đối xử với ta, so với trước đây không phải không lạ lẫm vô cùng.”
Chuyện Ung Ninh Hầu phủ nhận nhầm nữ nhi đã được truyền ra khắp kinh thành năm ngoái, Thôi Văn Nương đương nhiên biết mối quan hệ giữa ta và Thân Dao.
Nghe ta cảm thán, nàng không khỏi tiếc nuối.
"Ung Ninh Hầu và phụ thân ta vốn là bạn tốt, tháng trước có trao đổi thư từ, ngỏ ý muốn hai nhà kết thông gia.”
"Ta đã ngưỡng mộ sự thuần hiếu của Thân Dao từ lâu, hôm nay gặp mặt, mới thấy lời đồn đại quá mức.”
"Đợi ta viết thư về nhà, chắc chắn sẽ khuyên phụ thân cân nhắc kỹ về chuyện hôn sự này."
Ta không biểu lộ gì trên mặt nhưng trong lòng thầm mừng.
Đời trước Thẩm Dao không gả cho thế gia, chỉ là quan lại bình thường.
Đời này Ung Ninh Hầu phủ sắp xếp cho tỷ ấy, là thế gia cao hơn một bậc.
Nhưng nữ tử xuyên không muốn làm nữ chính, chỉ là thế gia đại tộc tầm thường, ả sao có thể để vào mắt.