Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Mưu kế đuổi khách
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xa rời sự ồn ào náo nhiệt của thôn, nơi nhà Nghiêm Chi Mặc, khói bếp lượn lờ bay lên.
Cái bao tử heo mua hôm qua đã được ngâm nước giếng suốt một đêm, giờ trước khi chế biến cần phải rửa thật kỹ.
Nghiêm Chi Mặc cho bao tử heo vào chậu gỗ, đổ nước giếng mới vào, dùng gáo làm từ nửa quả hồ lô múc nước xối rửa cho đến khi lớp chất nhầy màu vàng bên trên biến mất hoàn toàn.
Đó mới chỉ là bước khởi đầu. Trước đó, khi phân gia từ nhà Nghiêm lão đại, họ có chia được một vò rượu vàng nhỏ. Diêu Chước vốn không muốn lấy vì cả y và Nghiêm Chi Mặc đều không uống rượu, nhưng Nghiêm Chi Mặc nghĩ đến việc nấu ăn có thể dùng đến nên đã giữ lại.
Đáng tiếc lượng rượu không nhiều, cần phải dùng thật tiết kiệm.
Hắn đổ rượu vàng vào chậu nước, dùng chính nước này chà xát bao tử heo từ trong ra ngoài một lần nữa, để loại bỏ thêm chất bẩn và mùi hôi trên bề mặt.
Tiếp đó, Nghiêm Chi Mặc lấy ra túi bột mì thô còn sót lại, cân nhắc rồi bốc hai nắm nhỏ bỏ vào bát để dùng dần. Nếu bị người khác nhìn thấy hắn dùng bột mì chỉ để rửa bao tử heo, tám chín phần sẽ bị người ta chỉ vào mặt mắng là đồ phá gia chi tử. Hơn nữa nói thật, chuyện này Diêu Chước cũng chưa hề hay biết.
Nghiêm Chi Mặc nghĩ ngợi một lát rồi quyết định đợi đến bữa ăn sẽ thú thật với y. Dù sao hắn cũng tự tin sẽ kiếm đủ tiền, sau này đừng nói là bữa nào cũng ăn bột mì trắng, mà ăn ngon hơn nữa cũng là chuyện nằm trong tầm tay.
Rửa bao tử heo là một công việc tỉ mỉ, đây cũng là lý do vì sao nó bán rẻ như cho mà chẳng ai thèm mua. Tương tự còn có lòng già (đại tràng). Những thứ này đều thuộc về nội tạng, không phải thịt, lại vừa bẩn vừa hôi. Nếu làm khéo thì đương nhiên có thể thành món ngon, nhưng người bình thường làm gì có công phu và thời gian để làm? Chỉ riêng hai nắm bột mì này thôi cũng chẳng mấy nhà nông dân nào nỡ bỏ ra.
Nghiêm Chi Mặc vừa cảm thán rằng vẫn phải mau chóng kiếm tiền, vừa cẩn thận rửa sạch bao tử heo, rồi xé bỏ lớp màng trắng bên trên.
Khán giả trên livestream không ít người xem đến say sưa.
【 Hôm qua tui xem livestream cạo lông heo, hôm nay tui xem livestream rửa bao tử heo 】
【 Xem ra móng heo ăn vẫn đáng giá hơn, bao tử heo vừa khó rửa vừa khó làm 】
【 Nhưng bao tử heo bổ dưỡng lắm á, ăn nhiều có thể tăng cường thể chất, thực ra Mặc Bảo nên ăn nhiều một chút 】
【 Lần sau làm ít lòng già đi ha ha, cái đó mới thực sự là “thơm”! 】
Bên này, Nghiêm Chi Mặc đã rửa sạch bao tử heo, sau đó cho vào nồi nước lạnh, thêm gừng lát và rượu vàng, luộc chín rồi vớt ra thái sợi.
Tiếp theo, làm nóng chảo dầu, phi thơm hành, gừng, tỏi, cho bao tử heo vào xào săn lại, rồi đổ nước sôi đã đun sẵn trên bếp thuốc vào.
Giờ chỉ việc đậy vung lại, đợi nước canh chuyển sang màu trắng sữa rồi thả các nguyên liệu khác vào là được. Nghiêm Chi Mặc rảnh tay, cất thớt đi.
Nhưng không ngờ ở một phía khác ——
Nghiêm lão đại dù tìm mọi cách trốn tránh nhưng vẫn bị Lưu Xuân Hoa véo tai, lôi cả Nghiêm Đại Trạch ra khỏi nhà.
Giọng nói oang oang của Lưu Xuân Hoa từ xa đã vọng vào trong sân. Diêu Chước thính tai, nghe rõ tiếng mụ ta liền nhìn ngay về phía con dao rựa và cái rìu ở góc tường.
Đang định đi chọn một món vừa tay thì nhớ ra Nghiêm Chi Mặc ghét nhất việc y động dao động thương, bèn vội vào bếp báo tin trước.
Nghiêm Chi Mặc nghe xong chẳng lấy gì làm bất ngờ. Hắn sớm đoán được vị đại tẩu của nguyên chủ không phải dạng vừa, không đến làm ầm ĩ một trận thì thật có lỗi với bản tính của mụ ta.
“Dù sao cũng coi như là người nhà mình, nếu huynh nhìn họ thấy chướng mắt thì cứ ở trong bếp trông lửa giúp ta, ta ra ngoài gặp họ.”
Diêu Chước đời nào chịu, với thân thể yếu ớt của Nghiêm Chi Mặc, ra ngoài chẳng phải là một mình hắn phải đối mặt với ba người sao?
“Ta đi cùng huynh.” Y đi theo Nghiêm Chi Mặc ra ngoài, cam đoan: “Ta sẽ không nói nhiều, cũng không động dao!”
Nghiêm Chi Mặc nhìn y một cái, biết y đã ghi nhớ lời mình nói lần trước, hài lòng bảo: “Vậy thì cùng đi.” Rồi lại ghé sát tai Diêu Chước thì thầm vài câu. Diêu Chước nghe có hiểu hay không chưa rõ, nhưng vành tai đã đỏ ửng lên rồi.
Lưu Xuân Hoa dẫn theo hai người đàn ông nhà mình, cứ ngỡ mình oai phong lẫm liệt, khí thế ngất trời tiến đến cổng nhà cũ họ Nghiêm. Nói ra thì đây là lần đầu tiên họ đến đây kể từ sau màn kịch khôi hài hôm thành thân của Nghiêm Chi Mặc.
Nhìn từ xa, tuy cổng và tường rào đã được tu sửa lại nhưng vẫn toát lên vẻ nghèo nàn rách nát. Lưu Xuân Hoa đánh giá một lượt, cảm thấy Nghiêm lão nhị sống cũng chẳng ra gì, tức khắc sống lưng càng thẳng hơn.
Vừa định lên trước đập cửa gọi người thì không ngờ cổng sân tự mở.
Trong sân, Nghiêm lão nhị mặc một bộ áo vải thô nhưng lại toát ra khí chất thư sinh nho nhã như ở thư viện trên trấn, mở miệng nói: “Ta tưởng là ai, hóa ra là đại ca, đại tẩu và cháu trai lớn của ta à?”
Dứt lời liền tươi cười gọi vọng vào trong sân: “A Chước, mau ra đây, đại ca, đại tẩu đích thân tới trả tiền này!”
Lời vừa dứt, ba người ngoài cửa đều ngẩn người. Trả tiền? Trả tiền gì? Bọn họ rõ ràng đến để dò la nghề nghiệp của Nghiêm Chi Mặc, tiện thể kiếm chuyện mà!
【 Mặc Bảo nói một câu, không chỉ cực phẩm thân thích choáng váng mà tui cũng choáng váng luôn 】
【 Cười chết tôi rồi, đòi tiền phong cách mới à, chủ bá biết nói thì nói nhiều chút 】
【 Vừa rồi chủ bá thì thầm to nhỏ với vợ mình, có phải là bàn cái này không đấy? 】
【 Tục ngữ có câu: Quân tử động khẩu bất động thủ ~ 】
Vẫn là Lưu Xuân Hoa phản ứng đầu tiên, đẩy Nghiêm Đại Trạch lên trước, quát: “Tiền nong gì ở đây? Ta còn muốn hỏi hai người các ngươi làm chú mà sao lại vô cớ đánh Đại Trạch nhà ta?!”
Mặt Nghiêm Chi Mặc cũng sa sầm xuống ngay lập tức: “Ta còn tưởng đại tẩu cuối cùng cũng có lương tâm đến trả tiền, hóa ra lại là đến gây sự vô cớ. Vậy thì không khách sáo nữa, đi thong thả không tiễn!”
Dứt lời định đóng cổng, Nghiêm lão đại vội vươn tay ra chặn, vô tình đẩy trúng Nghiêm Chi Mặc. Vốn cũng chẳng dùng sức mấy, nhưng Nghiêm Chi Mặc lại như người giấy, ngã lăn ra đất ngay tại chỗ!
“Phu quân!” Diêu Chước vội vàng lao tới đỡ lấy Nghiêm Chi Mặc.
Chỉ thấy Nghiêm Chi Mặc ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch không nói nên lời, còn ho sặc sụa một trận, không hề có dấu hiệu dừng lại.
Diêu Chước vừa vỗ lưng thuận khí cho Nghiêm Chi Mặc, vừa quát Nghiêm lão đại: “Còn không mau đi mời đại phu! Có phải các người muốn ép chết phu quân ta ngay trước mặt thì mới chịu buông tha cho chúng ta sao!”
Lưu Xuân Hoa lập tức luống cuống: “Ngươi nói cái gì thế? Hắn… hắn tự ngã mà! Liên quan gì đến chúng ta!”
“Ta rõ ràng nhìn thấy Nghiêm lão đại đẩy phu quân ta, các người muốn chối cãi sao? Được thôi, vậy chúng ta mời thôn trưởng đến phân xử một lần nữa!”
Hai người ở cổng sân gân cổ tranh cãi, tin tức nhanh chóng truyền đi khắp thôn như mọc cánh. Dù đang là mùa thu hoạch nhưng trong thôn lúc nào cũng có những kẻ rỗi việc. Người xem náo nhiệt tuy đến muộn nhưng vẫn có mặt, còn mang theo cả Vương đại phu vừa đi hái thuốc trên núi về.
Thể chất Nghiêm Chi Mặc vốn yếu ớt, muốn điều dưỡng lại tự nhiên không phải chuyện một sớm một chiều, bắt mạch thế nào cũng chắc chắn là không tốt. Lại nhìn tư thế ho đến dọa người của hắn, phảng phất như giây tiếp theo sẽ thổ huyết, khiến dân làng vây xem không ngừng lắc đầu.
“Nhà Nghiêm lão đại thật là quá đáng, Nghiêm lão nhị vốn đã yếu ớt, nhỡ chọc tức hắn xảy ra chuyện gì, ta xem Nghiêm lão đại sau này còn mặt mũi nào xuống suối vàng gặp cha mẹ!”
Tuy nhiên, người đến đông cũng không ngăn được có kẻ tọc mạch chen vào trong sân, nhìn thấy đầy sân phơi quả màu vàng.
“Chước ca nhi, nhà huynh phơi cái gì thế? Quả này ta nhìn không giống loại ăn được đâu.”
Diêu Chước vẫn luôn ở bên cạnh Nghiêm Chi Mặc, nghe vậy liền đứng dậy đuổi khéo kẻ tọc mạch đang định thò tay vào, nói giọng rầu rĩ: “Lúc trước Vương đại phu nói hạt của quả này có thể làm thuốc, tiêu đàm trị ho, nên chúng ta tự lên núi hái về, chuẩn bị một ít để đỡ tốn tiền thuốc.”
Vương đại phu nghe xong, nhớ ra đúng là có chuyện này. Nghiêm đồng sinh từng hỏi qua ông, chỉ là ông cũng đã nói dược hiệu của hạt cây sơn này cũng bình thường, lại mọc trên cây cắn người khó hái, dần dà ít người dùng vì có nhiều dược liệu thay thế tốt hơn. Không ngờ hai phu thê này lại thực sự đi hái về.
“Vừa khéo, lát nữa các ngươi sàng hạt ra thì đưa cho ta, ta giúp bào chế, tiện thể cho vào thuốc của Nghiêm đồng sinh luôn.”
Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước đều quay người cảm tạ.
Ở phía xa, Nghiêm lão đại mặt lúc đỏ lúc trắng, nghiến răng nói nhỏ với vợ: “Nghe thấy chưa? Đó là quả làm thuốc của người ta! Nghề nghiệp kiếm tiền cái nỗi gì, ngươi nhìn cái sân này rách nát cỡ nào, nếu thực sự có nghề kiếm ra tiền thì có đến mức sống khổ thế này sao?”
Lưu Xuân Hoa không chịu thua, đôi mắt vẫn láo liên nhìn quanh, khi quét đến nhà bếp thì Vương đại phu đã khám xong cho Nghiêm Chi Mặc.
Vương đại phu vừa thu dọn gối bắt mạch vừa thuận miệng hỏi: “Không biết trên bếp đang hầm thứ gì? Nhớ kỹ lời ta dặn, cái gì nên ăn cái gì không nên ăn, nếu không thuốc thang coi như công cốc.”
Nghiêm Chi Mặc ngượng ngùng nói: “Nói ra thật xấu hổ, hôm qua đi trấn một chuyến, lúc về muốn mua ít đồ mặn, bèn mua một cái bao tử heo, hiện đang nấu trong nồi.”
Vừa nghe là bao tử heo, Lưu Xuân Hoa liền chẳng còn chút hứng thú nào nữa. Cái thứ đó vừa hôi vừa bẩn, sao mà nuốt trôi được?
Vương đại phu cũng lắc đầu, vẻ mặt có chút thổn thức. Có thể thấy bao tử heo dù ở nhà nông nghèo cũng là thứ bị hắt hủi.
Vương đại phu đi rồi, đám người xem náo nhiệt cũng dần giải tán.
Gia đình Nghiêm lão đại tụt lại sau cùng, cũng muốn nhanh chóng chuồn êm. Diêu Chước lại dùng giọng nói đủ để mọi người nghe thấy, hét vọng về phía họ: “Đợi thu hoạch xong, người thu lương thực tới, chúng ta sẽ sang đòi bốn lượng bạc kia! Các người đừng có quên đấy!”
Lời nói khiến nhà Nghiêm lão đại như bị giẫm phải đuôi, rảo bước nhanh hơn, thoáng cái đã mất dạng, ước chừng sau này chắc không dám đến tìm rắc rối nữa.
Diêu Chước hả giận, đóng cổng quay vào nhà, thấy Nghiêm Chi Mặc đã trở lại bếp, đang mở vung nồi kiểm tra.
Canh bao tử heo được đun lửa lớn, bếp lò đất lực lửa mạnh, đã hầm ra nồi nước dùng màu trắng sữa. Vì không có tiêu đen, Nghiêm Chi Mặc thêm chút hoa tiêu, cho nhiều gừng băm, cuối cùng trước khi bắc ra chần hai nắm cải thìa vào, vừa đẹp mắt vừa bổ dưỡng.
Múc canh ra hai tô, ăn kèm với bánh bột ngô Diêu Chước làm lúc sáng. Uống một ngụm, vừa thơm vừa cay, ấm từ phổi đến khắp người, cảm giác đỉnh đầu cũng thông thoáng hẳn ra.
Thấy Diêu Chước mới uống hai ngụm đã toát mồ hôi đầy đầu, Nghiêm Chi Mặc không khỏi hỏi: “Mùi vị này có thể hơi lạ, huynh uống có quen không?”
Diêu Chước cắn một miếng bánh, nói: “Ngụm đầu tiên uống đúng là hơi lạ, nhưng càng uống càng thấy ngon. Canh này mà uống vào mùa đông giá rét thì tuyệt đối thoải mái vô cùng.”
Nghiêm Chi Mặc đưa đũa cho y: “Nếm thử bao tử heo đi. Lần này quên mua thù du (ớt), hôm nào nhớ mua về, ta xào một đĩa cho huynh, cũng ngon lắm.”
Diêu Chước nghe vậy liền gắp hai miếng bao tử heo. Y chưa từng ăn thứ này bao giờ, phát hiện khẩu cảm ngon bất ngờ, vừa trơn mềm lại giòn sần sật, càng nhai càng thấy vị thơm đậm đà.
Hơn nữa, một cái bao tử heo lớn, thái sợi ra hai người ăn, trong bát gần như đầy ắp thịt. Ăn đến cuối, Diêu Chước bẻ bánh ngâm trực tiếp vào canh, phát hiện ăn kiểu này cũng rất đặc sắc.
Bánh ngâm canh ăn vào cảm giác no rất nhanh, vì thế bữa này Diêu Chước không có gì bất ngờ khi lại ăn no căng bụng.
Nằm dựa trên ghế đẩu nhỏ, xoa cái bụng hơi nhô lên, Diêu Chước đột nhiên nhận ra hành động này của mình quá dễ gây hiểu lầm.
Quả nhiên vừa ngước mắt lên, Nghiêm Chi Mặc đang cười tủm tỉm nhìn về phía y.