Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng
Nến Thơm Gây Chú Ý
Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ dựa vào nến thông thường thì không thể nào bán được giá cao, điều này Nghiêm Chi Mặc đã sớm hiểu rõ.
Nếu nói đến nến khắc hoa, nến mạ vàng… thì thời này đã có từ lâu, những người thợ thủ công lâu năm chắc chắn có tay nghề cao siêu hơn hắn.
Đã vậy thì chi bằng tìm lối đi tắt.
Từ xưa đến nay, tiền của người giàu luôn dễ kiếm nhất. Họ không tiếc tiền mua sắm đủ loại đồ vật miễn là chúng mang lại sự hưởng thụ, dù không thực dụng.
Việc thắp hương, xông hương càng là biểu tượng của nhà giàu thời này. Nhà nghèo cùng lắm chỉ lên núi hái chút cỏ dại để đuổi muỗi, giữ đầu óc tỉnh táo, chứ nào dám đốt hương đắt tiền.
Muốn kiếm được khoản tiền này, đồ vật phải tinh xảo và hiếm có.
Nghiêm Chi Mặc đun chảy sáp ong, khuấy đều rồi để lửa nhỏ giữ ấm.
Trước đây khi chặt tre làm khuôn đúc, hắn có chặt riêng một cây tre to, định dùng làm ống đựng thư hoặc gùi tre đựng nước khi lên núi. Sau này hai người ít đi núi nên việc này bị gác lại. Mấy hôm trước Nghiêm Chi Mặc nhớ ra, bèn đem cây tre đó làm thành khuôn đúc nến cỡ đại, lúc này lại vừa hay dùng đến.
Hắn tìm đôi đũa, hỏi Diêu Chước xem cánh hoa màu nào đẹp. Dù không biết hắn định làm gì nhưng Diêu Chước cũng chọn vài cánh hoa. Nghiêm Chi Mặc dùng đũa gắp cánh hoa lên, chấm một chút sáp nóng lên bốn góc rồi dán lên thành trong của khuôn đúc.
Sau đó để sang một bên, đợi một lát cho sáp đông lại để cố định cánh hoa, như vậy khi đổ sáp lỏng vào, cánh hoa sẽ không bị trôi.
Trong lúc chờ đợi, hắn chẳng hề keo kiệt đổ hết lọ tinh dầu vừa chiết xuất được vào nồi sáp lỏng.
Hành động này khiến Diêu Chước giật mình, bởi y đã tận mắt chứng kiến việc chiết xuất chút tinh dầu này khó khăn đến nhường nào. Nhưng thấy Nghiêm Chi Mặc dùng hào phóng như vậy, y biết phu quân mình đã có tính toán kỹ lưỡng.
Nghiêm Chi Mặc bận rộn tay chân, Diêu Chước đẩy xe lăn lại gần rót thêm nước ấm cho hắn. Y còn bốc một nắm hạt dẻ bỏ vào bát, bóc xong thì đút cho Nghiêm Chi Mặc một hạt.
Tinh dầu có hạn, chỉ cần thêm một chút là mùi hương đã tỏa ra. Tinh dầu vốn là dạng lỏng nên sẽ không ảnh hưởng đến việc định hình của nến.
Nghiêm Chi Mặc dán cánh hoa cho tổng cộng năm khuôn, đổ sáp lỏng đã pha hương liệu vào, cẩn thận cố định bấc nến.
Xong việc, hai người thu dọn đồ đạc, ủ lửa trong bếp để đảm bảo lửa không tắt, rồi chuẩn bị sang nhà Vương đại phu nghỉ ngơi.
Bên này sấy thêm ba ngày nữa là có thể dọn về nhà. Tuy ở nhà Vương đại phu cũng thoải mái, thỉnh thoảng còn có thể thỉnh giáo y thuật, Linh ca nhi lại dễ thương, nhưng rốt cuộc vẫn không tự tại bằng nhà mình.
Sương đêm đã xuống, hai người khoác thêm áo ngoài dày dặn. Ra khỏi cửa, Cửu Nguyệt nhảy nhót chạy trước dẫn đường, thỉnh thoảng quay lại sủa hai tiếng như giục họ đi nhanh lên. Còn Thập Lục có lẽ vì không thích mùi nước hoa trên cổ tay Diêu Chước nên bò lên vai hắn nằm, cái đuôi vung vẩy phía sau hắn.
Nghiêm Chi Mặc đẩy xe lăn của Diêu Chước đi trên đường mòn trong thôn, ngước nhìn bầu trời. Rằm tháng Tám đã qua vài ngày, trăng khuyết như một lát dưa hấu.
Hắn chợt nghĩ, đến nay vẫn chưa rõ thế giới này và thế giới hắn từng sống rốt cuộc có quan hệ thế nào, những khán giả trong phòng livestream kia đến từ đâu. Trước kia từng đọc câu thơ “Thanh sơn nhất đạo đồng vân vũ, minh nguyệt hà từng thị lưỡng hương” (Núi xanh một dải cùng mưa gió, trăng sáng nào đâu chia hai nơi). Vầng trăng sáng này không biết có phải là vầng trăng hắn từng ngắm ở kiếp trước không.
Người đã chết một lần, đối với nhiều chuyện đều nhìn mọi chuyện rất thoáng. Chút cảm thán vẩn vơ ấy tan biến ngay khi Diêu Chước hỏi hắn có lạnh không. Hai người lại bàn chuyện làm khăn quàng cổ bằng da thỏ mua lần trước. Đợi rảnh rỗi, Diêu Chước sẽ hỏi Khương Việt cách làm, học xong sẽ tự may, trời lạnh thêm chút nữa là dùng được.
Nói đến đây, con mèo Thập Lục nghịch ngợm xoay người, quất đuôi vào mặt y. Hai người mỉm cười nói rằng có khi chẳng cần khăn quàng cổ đâu, đến lúc đó cứ quấn Thập Lục quanh cổ là ấm rồi.
Về đến nhà Vương đại phu, ông vẫn chưa ngủ, khoác áo ngồi viết đơn thuốc dưới đèn. Linh ca nhi gục đầu vào gối ông, ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng động bên ngoài liền chạy ra mở cửa.
“Cảm ơn Linh ca nhi.” Diêu Chước đưa gói hạt dẻ nướng bọc trong chiếc khăn cho nó, hạt nào cũng nứt vỏ, thơm ngọt bùi tơi. Linh ca nhi hớn hở nhận lấy. Hai người chào Vương đại phu rồi vào phòng.
Buổi tối nằm xuống, trên người cả hai vẫn còn vương vấn mùi hương trái cây chưa tan hết, dường như vương cả lên tóc.
Ôm nhau thì thầm to nhỏ một lúc, cơn buồn ngủ kéo đến, cả hai bình yên chìm vào giấc mộng.
…
Mấy ngày sau, nơi làm nến lại chuyển về sân nhà mình. Trong thôn hầu hết đều biết Nghiêm Chi Mặc hiện sống nhờ nghề làm nến, ngoài ra còn có thứ gọi là xà phòng thơm dùng rất tốt.
Lần trước bán hết mấy bánh xà phòng dùng thử, vẫn có người đến hỏi mua. Nghiêm Chi Mặc tính toán số lượng rồi nhờ Phương lão đại làm thêm 50 khuôn mới, tranh thủ một buổi chiều đổ khuôn hết. Nhưng làm xà phòng cần thời gian chờ khô nên mọi người đành phải đợi.
Cũng có mấy bà thím hay buôn chuyện hoặc phu lang nhà nào đó đến hỏi thăm, còn cố tình châm chọc vài câu, ví dụ như: nhà Nghiêm lão đại và nhà họ Diêu chắc cũng dùng được xà phòng thơm này, tiếc là Nghiêm Chi Mặc chắc chắn sẽ không bán cho họ, vân vân và vân vân.
Nghiêm Chi Mặc chỉ cười cười, nói rằng làm ăn thì khách đến cửa là phải bán. Nếu hai nhà đó đến mua, hắn không những bán mà còn không lấy thêm một đồng nào. Thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, ai lại đi gây khó dễ với đồng tiền?
Một câu nói chặn họng những kẻ muốn xem kịch vui. Tuy nhiên nhà Nghiêm lão đại thì tuyệt đối sẽ không đến tìm vận rủi nữa, bốn lượng bạc đã đòi được, coi như đã xong nợ.
Còn nhà họ Diêu thì càng chẳng có tâm trí đâu. Hiện giờ vì chuyện Diêu Thanh bỏ trốn mà ngày nào cũng ầm ĩ, hàng xóm đều nghe thấy hết.
Cũng nhờ mấy ngày nay người qua lại trước cửa đông đúc nên Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước mới nghe phong thanh rằng Diêu Thanh đã chạy theo gã đàn ông trên trấn, hiện đang sống trong căn nhà thuê của gã.
Chẳng biết ma xui quỷ khiến ra sao mà lại sốt sắng đi làm ấm giường cho người ta. Không chỉ thanh danh đã hỏng bét, mà dù gã kia có cưới thì sau này cũng sẽ bị người đời coi thường. Đây là chuyện mất mặt nhất trong thôn, nghe nói Diêu lão cha còn đánh Ngô thị một trận, bảo bà ta dạy dỗ con cái thành thứ hồ ly tinh không biết xấu hổ.
Còn Diêu lão đại suốt ngày cắm mặt ngoài đồng làm việc, ai hỏi cũng không đáp, không biết đang nghĩ gì.
Kể ra Diêu lão đại cũng lạ, mới hơn hai mươi tuổi mà vẫn chưa lấy vợ. Dưới hắn có hai đệ đệ là ca nhi, một Diêu Chước thì bị ép gả đi để rảnh nợ, một Diêu Thanh thì giỏi giang quá, tự cuỗm tiền bỏ trốn theo trai.
Còn lại mình hắn là đại ca. Nghe nói hồi trẻ từng có một mối hôn sự do mẹ Diêu Chước định liệu khi còn sống. Sau này vì Diêu lão cha mới góa vợ nửa năm đã rước Ngô thị về, nhà gái chướng mắt cách hành xử của ông ta, càng coi thường bà mẹ kế không rõ lai lịch kia. Lúc trước làm mối là vì mẹ Diêu Chước thích con gái út nhà họ, lại nghĩ con gái gả sang có bà mẹ chồng như vậy sẽ không chịu thiệt thòi. Giờ mẹ ruột đã biến thành mẹ kế, còn ra thể thống gì nữa? Thế là từ hôn, trả lại tiền sính lễ.
Chuyện này là Diêu Chước kể cho Nghiêm Chi Mặc nghe khi hai người đang cùng ăn đĩa điểm tâm do Nghiêm Chi Mặc làm.
Dùng đậu đỏ và đậu xanh nấu thành chè, bột nếp còn thừa nên mỗi loại làm một nửa. Phần bột thừa vo thành bánh trôi nhỏ, tối nay có thể nấu bát chè trôi nước đậu đỏ. Nghiêm Chi Mặc thấy Diêu Chước thích ăn, định bụng mai đi trấn giao hàng sẽ mua thêm ít bột về.
Sáng hôm sau, mọi người tháo khuôn toàn bộ số nến. Khó tránh khỏi có vài cây bị lỗi, sứt mẻ, để riêng ra bán rẻ cho người trong thôn hoặc giữ lại dùng. Số còn lại bó thành từng bó mười cây, xếp gọn vào giỏ tre.
Năm cây nến thơm cũng được cẩn thận tháo khuôn. Hiệu quả khiến tất cả mọi người ở đó và khán giả phòng livestream phải kinh ngạc.
“Không ngờ nến còn có thể làm đẹp thế này, ngửi lại còn thơm nữa chứ.” Phương Nhị Nương và Khương Việt không dám chạm vào, chỉ đứng nhìn từ xa, tấm tắc khen ngợi.
“Trước kia cứ tưởng nến long phượng bày ở cửa Thiên Minh Lâu là đẹp nhất rồi, giờ thấy cái này chẳng kém chút nào.” Khương Việt thường đi trấn giao hàng thêu nên hay đi qua Thiên Minh Lâu.
Vốn tưởng nến tinh xảo thế này là hết mức rồi, không ngờ Nghiêm Chi Mặc lại lấy ra một chiếc hộp gỗ chạm khắc hoa văn mới mua, xếp nến song song vào trong hộp. Dưới đáy và giữa các cây nến lót một ít cỏ sương trắng phơi khô.
Loại cỏ này mọc đầy núi, vào thu bắt đầu khô héo nhưng không chuyển vàng mà chuyển sang màu trắng. Nghiêm Chi Mặc tình cờ thấy, nghĩ nó có thể dùng lót hộp quà giống giấy rơm, giấy vụn trang trí nên hái về thử nghiệm.
Cuối cùng, nhìn ngắm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó, hắn rắc thêm ít cánh hoa khô lên trên làm điểm nhấn.
Hộp quà này Diêu Chước nhìn thôi đã thấy đắt tiền.
Trước khi ra cửa, Diêu Chước tìm một tấm vải sạch bọc hộp gỗ lại để Nghiêm Chi Mặc ôm trước ngực cho đỡ va đập. Ngoài ra còn có nước hoa và nước cất đã được niêm phong kỹ. Vì không giống nến, mấy thứ này phải bán riêng nên được đặt trong một chiếc giỏ xách tay nhỏ, phủ vải lên trên, lót thêm cỏ sương trắng chống sốc, trông y hệt như người trong thôn đi trấn bán trứng gà.
Chuẩn bị xong xuôi, Nghiêm Chi Mặc ra đầu thôn lên xe của Ma Tam, thuận tay tặng gã một cây nến hơi lỗi. Ma Tam quý hóa cất ngay vào ngực, hào phóng miễn cho Nghiêm Chi Mặc tiền xe hai chuyến đi về.
Đường đi xóc nảy, mấy lần gần đây Nghiêm Chi Mặc toàn đi một mình, không có Diêu Chước bên cạnh, cảm thấy hơi trống trải. Hắn nói chuyện phiếm với Ma Tam vài câu rồi dựa vào giỏ hàng nghỉ ngơi.
Thu nhập gần đây tăng trưởng đều đặn, điểm tích lũy trong vô thức đã sắp đạt 60 điểm. Nghiêm Chi Mặc kiểm tra lịch sử, xác định rằng mỗi khi hắn nghiên cứu ra xà phòng, nước hoa… hệ thống đều thưởng điểm. Đây là gì? Phần thưởng phát minh sáng chế à? Hỏi Vượng Tài thì nó cũng mù tịt.
Gần đây không có việc gì cần dùng đến điểm tích lũy, Nghiêm Chi Mặc đóng giao diện, đọc bình luận giết thời gian.
Đến Tây Song Các, trước cửa có xe ngựa đang đậu, trong hậu đường đang có khách.
Nghiêm Chi Mặc định đợi Bùi Triệt kiểm hàng, thanh toán rồi đi ngay, nhờ Bùi Triệt chuyển lời chào là được. Nhưng chưa xong việc thì Thích Đăng Hiểu đã tiễn khách ra.
Khách là một phụ nhân trung niên, khoảng dưới bốn mươi tuổi, mặc quần áo lụa là, đeo trang sức quý giá nhưng không hề phô trương, bên cạnh có nha hoàn và gã sai vặt đi theo. Gã sai vặt xách mấy gói đồ, có vẻ là phu nhân nhà nào đó đi dạo phố.
Nghiêm Chi Mặc tránh sang một bên, định đợi Thích Đăng Hiểu tiễn khách xong sẽ chào hỏi. Ai ngờ phụ nhân kia đang chào tạm biệt Thích Đăng Hiểu thì bỗng nhiên cất lời: “Hình như ngửi thấy mùi gì thơm lắm, Hiểu ca nhi, ngươi có ngửi thấy không?”
Thích Đăng Hiểu hít hít mũi, hồ nghi nói: “Đúng là có mùi thơm thanh mát, không giống mùi hương trong tiệm ta.”
Phụ nhân vừa tìm kiếm nguồn gốc mùi hương vừa nói: “Sao lại không phải trong tiệm ngươi, ta ngửi thấy giống lắm. Để ta nhớ xem, giống như mùi cam quýt vỏ vàng vận chuyển từ phương Nam mà ta từng ăn…”
Nghiêm Chi Mặc khẽ động tâm tư, đang định mở miệng thì thấy phụ nhân đã tự mình xác định mục tiêu là chiếc hộp gỗ đựng nến thơm Nghiêm Chi Mặc tạm để trên quầy.
Phụ nhân chỉnh lại trâm cài đầu, rồi khẳng định: “Chắc chắn là mùi hương từ đây tỏa ra. Hộp quà này trông tinh xảo quá, Hiểu ca nhi, là đồ trong tiệm ngươi à?”