Chương 81

Phát Sóng Trực Tiếp Mở Ra, Online Làm Ruộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Biên tập: KaoruRits.
Cốc trà quá đầy, nước sóng sánh thế nào cũng làm ướt tay áo.
Mùa đông mặc áo ướt rất khó chịu, Diêu Chước liền giục Nghiêm Chi Mặc vào trong thay bộ khác. Tiện thể bộ đồ đang mặc cũng dính bụi đường cả ngày, mang đi giặt luôn.
Nghiêm Chi Mặc vào buồng trong, vừa tranh thủ thay quần áo, vừa mở giao diện quản lý thương thành ra xem.
Vừa liếc mắt nhìn, quả nhiên so với Hoàng Kim thương thành, các loại mặt hàng đều phong phú hơn rất nhiều.
Chỉ riêng hạt giống đã có thêm mấy loại mới. Đứng đầu danh sách chính là loại lương thực chủ đạo: Ngô. Về rau củ thì có cà chua, cà rốt, rau diếp măng tây. Rau diếp măng tây không chỉ có phần rễ giòn ngọt mà lá cũng có thể ăn được.
Nghiêm Chi Mặc đặc biệt chú ý đến rau diếp măng tây còn vì một lý do khác. Hắn từng đọc trong sách chăn nuôi gia cầm rằng lá rau diếp măng tây chứa nhiều vitamin và khoáng chất, dùng cho gà ăn, đặc biệt là gà đẻ trứng, có thể giúp tăng năng suất đẻ trứng.
Còn về lợi ích của ngô, cà chua, cà rốt thì không cần phải bàn cãi.
Xem xong hạt giống, Nghiêm Chi Mặc chuyển sang xem nông cụ.
Mấy tháng qua, dù là thu hoạch vụ thu hay gieo trồng vụ thu đều không liên quan đến nhà hắn, nhưng qua năm mới, chắc chắn hắn sẽ phải đụng tay vào chuyện đồng áng. Ngoài việc trồng lương thực đủ ăn, Nghiêm Chi Mặc còn định dành riêng một mảnh đất làm ruộng thí nghiệm, chuyên trồng những hạt giống đổi từ thương thành ra. Lúc này, nông cụ trở nên vô cùng quan trọng.
Thương thành Hoàng Kim cũng có một số nông cụ, nhưng đều là những thứ đã tồn tại ở thời đại này, có lẽ là dành cho những thế giới cấp thấp hơn.
Nhưng thương thành Bạch Kim thì khác. Chỉ một lát sau, Nghiêm Chi Mặc đã tìm thấy bản vẽ của vài loại nông cụ quan trọng như lâu cuốc, thủy luân tam sự, cùng với bộ ba dụng cụ thu hoạch gồm mạch lung, mạch sam, mạch xước.
Trong đó, lâu cuốc là một loại nông cụ xới đất, có thể dùng sức người đẩy hoặc dùng gia súc kéo. Nếu dùng gia súc, theo một nghĩa nào đó cũng coi như thực hiện cày bừa bán tự động. Theo mô tả của thương thành, loại nông cụ này có thể giúp “một người và một gia súc” cày xong hai mươi mẫu đất một ngày, hơn nữa còn giải phóng đôi tay cho người nông dân.
Bộ ba mạch sam, mạch xước, mạch lung là nông cụ thu hoạch lương thực. Mạch sam là một lưỡi dao mỏng sắc bén dùng để cắt lúa hoặc mạch. Mạch xước có hình dạng giống cái ky hốt rác, miệng gắn mạch sam. Hai thứ này kết hợp, gắn thêm khung và tay cầm gỗ, người dùng vừa đi vừa vung tay, lúa mạch bị cắt đứt sẽ rơi vào mạch xước. Sau đó, đến lượt mạch lung phát huy tác dụng.
Mạch lung có khung làm bằng cành liễu, bên trong đan lưới bằng dây thừng, thường gắn thêm bánh xe để dễ đẩy. Khi sử dụng bộ ba này, một người cầm bộ mạch sam – mạch xước đi trước cắt lúa, lúa cắt xong chỉ cần quay người đổ vào mạch lung do người đi sau đẩy. Với sự phối hợp này, công việc đồng áng sẽ bớt vất vả hơn nhiều.
Cuối cùng là thủy luân tam sự, thì phức tạp hơn một chút. Nó là một phiên bản nâng cấp của cối xay nước. Thương thành mô tả: “Thủy luân tam sự, gọi là thủy chuyển trục bánh đà, kiêm ba công dụng: xay, sàng, nghiền”. Nói cách khác, loại nông cụ này tích hợp ba công năng trong một: xay bột, xay gạo và tuốt hạt.
Ba loại nông cụ này lần lượt phụ trách các khâu từ xới đất gieo trồng, thu hoạch đến xay xát chế biến, cơ bản bao quát toàn bộ quy trình mùa vụ. Đặc biệt là hai loại đầu, thực tế ở các vùng nông thôn hiện đại nơi Nghiêm Chi Mặc từng sống vẫn còn nông dân sử dụng, có thể nói là những thứ tốt đã được thực tiễn kiểm chứng. Có chúng, không ngoa khi nói rằng năng suất sản xuất của toàn bộ thời đại nông nghiệp này sẽ được nâng cao.
Vì trong đầu toàn nghĩ chuyện trồng trọt, Nghiêm Chi Mặc suy nghĩ một lát rồi lặng lẽ nhập vào thanh tìm kiếm ba chữ: “Vải nhựa” (ni lông).
Loại sản phẩm công nghiệp cấp thấp này quả nhiên cũng được bán trong thương thành Bạch Kim, hơn nữa giá còn rẻ hơn Nghiêm Chi Mặc tưởng tượng rất nhiều.
Nghiêm Chi Mặc bắt đầu nảy sinh ý định, cân nhắc xem có nên dựng vài cái nhà kính bằng ni lông hay không. Như vậy có thể đẩy nhanh tốc độ ươm giống cho ruộng thí nghiệm. So với phòng ấm xây bằng gạch, nhà kính ni lông đón được ánh nắng mặt trời, tốt hơn cho cây trồng.
Điều duy nhất cần giải thích là nguồn gốc của tấm ni lông này. Chuyện này không cần vội, Nghiêm Chi Mặc chưa ấn nút mua ngay.
So sánh giá cả xong, hắn mua trước bản vẽ lâu cuốc. Đây là thứ quanh năm suốt tháng hễ trồng trọt là dùng đến, điểm tích phân cần được dùng vào nơi thiết thực nhất. Hai loại còn lại đợi khi tiền bạc dư dả hơn hoặc đến mùa thu hoạch rồi mua cũng chưa muộn.
Về phần hạt giống thì hắn hào phóng hơn nhiều, hào phóng mua trọn cả bốn loại mới.
Sắm sửa xong xuôi mấy thứ này, Nghiêm Chi Mặc hít sâu một hơi, bắt đầu xem xét các phân loại khác.
Hàng hóa trong thương thành vô cùng đa dạng, nhưng mục đích của Nghiêm Chi Mặc rất rõ ràng.
Cuối cùng, trong danh mục hàng hóa của thế giới Tu Tiên, hắn tìm thấy một thứ tên là Ngọc Dung Cao. Trong phần giới thiệu ghi rõ ràng: Vật này có thể xóa sẹo, tái tạo da non, giúp làn da bị thương phục hồi nguyên trạng, dù là sẹo cũ hay vết thương mới đều dùng được, một lọ bôi vào là sẹo biến mất.
Nhìn lại giá tiền, một lọ này tốn đến 40 điểm tích phân, giá quy đổi ra Câu tệ là hai mươi vạn, là món đồ đắt nhất mà Nghiêm Chi Mặc từng mua. Nếu không nhờ dạo này hắn thường xuyên được đề cử trên trang chủ và khu vực Làm Ruộng khiến danh tiếng tăng vọt thì đúng là không mua nổi.
Đây là thứ Nghiêm Chi Mặc đã chờ đợi từ lâu, không do dự nhiều liền quyết định mua.
Mua xong, số dư tài khoản cơ bản đã vơi đi quá nửa.
Đổi lại, trên bàn trước mặt hắn xuất hiện thêm vài gói hạt giống, một bản vẽ gấp gọn vuông vức cùng một chiếc hũ thuốc nhỏ trông đã thấy đắt tiền.
Nghiêm Chi Mặc cất kỹ mấy món trước, còn món cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định giấu vào túi trong tay áo.
Không ngờ, vì hắn thay quần áo quá lâu, Diêu Chước không nhịn được bèn vào xem thử, vừa khéo bắt gặp cảnh hắn đang giấu đồ vào tay áo.
Có lẽ do vẻ ngoài của hũ thuốc này hơi giống loại cao bôi trơn mà họ thường dùng, Diêu Chước nhìn thoáng qua liền hiểu lầm ngay.
Y quay đầu nhìn ra cửa, xác định Nguyên Bảo và Như Ý không ở gần đó, vội bước vào giữ lấy cổ tay áo Nghiêm Chi Mặc, nói: “Lần trước mua còn chưa dùng hết, sao ngươi lại mua cái mới?”
Nghiêm Chi Mặc ban đầu chưa phản ứng kịp, đến khi nhìn thấy vành tai đỏ ửng và ánh mắt trách móc của Diêu Chước, hắn mới chợt bừng tỉnh.
Vốn định nói thẳng sự thật, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, hắn không nhịn được muốn trêu chọc tiểu ca nhi: “Chẳng phải sắp Tết rồi sao? Chúng ta cũng không cần đi đâu chúc Tết, chẳng lẽ cứ ngồi không ở nhà nhìn nhau mãi?”
Lời này ý tứ đã quá rõ ràng.
Diêu Chước ho khan vài tiếng, chỉ thấy cổ họng nghẹn lại, hai má nóng bừng trong nháy mắt.
Nghiêm Chi Mặc đã sớm phát hiện Diêu Chước trong chuyện này đặc biệt dễ ngượng. Khổ nỗi hắn lại có chút thú vui trêu chọc, chỉ thích nhìn vẻ ngượng ngùng này của phu lang mình.
Thấy nếu còn nói đùa nữa chắc Diêu Chước sẽ bỏ chạy mất, Nghiêm Chi Mặc mới vội kéo tay áo y, giữ y lại.
“Được rồi được rồi, ta không nói nữa là được chứ gì. Ngươi mau lại đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Diêu Chước quay lại nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn đã khôi phục vẻ nghiêm túc, không giống đang nói đùa mới chịu quay lại ngồi xuống.
“Là chuyện gì?”
Nghiêm Chi Mặc ngắm nghía chiếc hũ thuốc nhỏ, không biết thân hũ làm bằng chất liệu gì mà sờ vào thấy mềm mại, ấm áp, rất nhanh đã ấm lên theo nhiệt độ cơ thể, không giống gốm sứ mà giống ngọc thật hơn.
Tuy nhiên hắn vừa đặt hũ thuốc lên bàn, Diêu Chước lập tức đứng dậy, định rời đi, miệng lẩm bẩm: “Trời còn chưa tối đâu!”
Nghiêm Chi Mặc vội giải thích: “Vừa nãy là trêu ngươi thôi, đây không phải cao dùng ban đêm đâu, là ta……”
Hắn nhanh chóng bịa ra một lý do: “Là ta nhờ chưởng quầy Vũ Lâm Các mua thuốc mỡ trị sẹo đấy.”
Câu này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diêu Chước. Y nhìn hũ thuốc trên bàn, ngơ ngác hỏi: “Là mua cho ta sao?”
Nghiêm Chi Mặc khẽ gật đầu. Để tăng thêm sự tin cậy, hắn đành phải bịa thêm vài câu chuyện:
“Trước đây ta từng hỏi thăm chưởng quầy Vũ Lâm Các, sau đó nàng ấy bảo ta là trong kinh thành có đại phu chuyên nghiên cứu về cái này, ta liền nhờ nàng ấy tìm người mua giúp. May mà kịp gửi đến trước Tết.”
Nghiêm Chi Mặc thuận miệng bịa xong, trong lòng thầm nghĩ lần tới trước khi Diêu Chước đi Vũ Lâm Các, hắn phải thông báo trước với chưởng quầy bên đó, nếu lỡ lời thì hỏng hết.
Lý do này không thể chê vào đâu được, Diêu Chước tự nhiên sẽ không nghi ngờ.
Y cầm lấy chiếc hũ thuốc nhỏ, cũng nhận ra vật này giá trị xa xỉ.
Nghiêm Chi Mặc ra hiệu cho y mở nắp hũ ra. Rất nhanh, một mùi dược liệu thoang thoảng, thanh mát thấm vào lòng, lan tỏa ra. Đúng là đồ của thế giới Tu Tiên, nguyên liệu chắc chắn không phải vật tầm thường, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ xa hoa nhưng không phô trương.
“Thuốc mỡ này, mỗi ngày sau khi rửa mặt sạch sẽ thì bôi một lần vào buổi tối. Đợi dùng hết lọ này, vết sẹo sẽ biến mất.”
Nghiêm Chi Mặc nhớ lại lời giới thiệu trên thương thành, thấy Diêu Chước vẫn chưa hoàn hồn, tưởng y không tin loại thuốc này có tác dụng với sẹo cũ lâu năm, bèn nói thêm: “Đại phu trong kinh thành chắc chắn không tầm thường, cứ thử một lần xem sao.”
Thực tế, suy nghĩ trong lòng Diêu Chước hoàn toàn trái ngược với phỏng đoán của Nghiêm Chi Mặc.
Đây là thứ phu quân tốn bao tiền của mua về, sao có thể không thử?
Y chỉ là một ca nhi thôn quê, đến phủ thành còn chưa từng đi, vị “đại phu trong kinh” mà Nghiêm Chi Mặc nói, trong lòng y đã chẳng khác nào thần tiên không gì không làm được.
Giờ phút này y đã tin chắc thuốc này nhất định có hiệu quả, vì thế ngược lại cảm thấy chuyện trước mắt không chân thực chút nào.
Vốn tưởng chân được chữa khỏi đã là niềm vui ngoài mong đợi. Không ngờ Nghiêm Chi Mặc thật sự tìm được cách trị vết sẹo trên mặt y.
Thấy Diêu Chước không có ý từ chối, cũng không nghi ngờ lời nói dối của hắn, Nghiêm Chi Mặc thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn suốt ngày “biến” ra mấy thứ kỳ quái mà Diêu Chước chưa từng nghi ngờ, có lẽ phần lớn là do sự tin tưởng đặc biệt của một người đọc sách mà y dành cho hắn. Nhưng hắn cũng không đảm bảo có thể giấu Diêu Chước mãi mãi.
Đối mặt với người mình tin tưởng nhất, thân thiết nhất trong thế giới này, Nghiêm Chi Mặc dự tính rằng, trong tương lai, đến một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ lựa chọn chia sẻ bí mật lớn nhất của mình với Diêu Chước.
Bên kia, hàng mi Diêu Chước run rẩy, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Y đột nhiên nảy sinh một thôi thúc, đó là muốn được gần gũi Nghiêm Chi Mặc hơn nữa.
Nghiêm Chi Mặc chỉ thấy bóng người trước mắt lóe lên, Diêu Chước đã nghiêng người tới, ôm chầm lấy cổ hắn.
Hắn thuận thế vớt y vào lòng, động tác thuần thục như đã làm cả trăm ngàn lần.
Tiểu ca nhi hít hít mũi, dường như có chút nghẹn ngào. Có những lời, giữa phu thê với nhau, đã không cần phải nói ra.
Nghiêm Chi Mặc nhớ lại ấn tượng ban đầu về Diêu Chước là một chú nhím con xù lông đầy gai. Sau này mới phát hiện, đó đều là sự kiên cường bị ép buộc mà thành.
Nói đúng hơn y giống một chú mèo con, ban đầu còn đề phòng người lạ, đến khi nuôi quen rồi thì sẽ phơi bụng ra cho người ta vuốt ve tùy thích.
Trước mắt, chẳng phải Diêu Chước đang phơi bụng ra với hắn sao?
Đã như vậy thì vuốt ve chút đi.
Thế là chỉ một chút không cẩn thận……
Màn hình livestream lại bị cắt khẩn cấp.
Giữa thanh thiên bạch nhật, cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, giấu đi cảnh xuân sau tấm màn trướng.
Hết chương 81.