Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
34.
Yêu diễm thụ cắt kiểu tóc mới rồi đến trường của Khuê tú thụ để tìm cậu.
Kiểu tóc lúc trước của y để dài quá thái dương, trông quá thanh tú. Lần này y cắt ngắn cả tóc mái, chỉ chừa lại tóc trên đỉnh đầu rồi vuốt ngược ra sau, cả khuôn mặt đều lộ ra, trông trưởng thành, chững chạc hơn trước rất nhiều. Ngũ quan của Yêu diễm thụ quá đỗi diễm lệ, may mà vầng trán anh tuấn, đường nét gương mặt cũng sắc sảo, cuối cùng cũng giảm bớt cảm giác đẹp trai đến mức khó phân biệt nam nữ.
Trước đây, mỗi khi y đến trường còn có thể bị nhầm là học sinh, nhưng lần này thì không.
Có một sinh viên đến văn phòng Khuê tú thụ nộp bài tập, nhìn thấy Yêu diễm thụ liền che miệng cười, hỏi Khuê tú thụ: “Thầy ơi, đây là bạn trai của thầy ạ? Đẹp trai quá đi mất!”
Khuê tú thụ bất đắc dĩ: “Cô nhóc này, nói gì vậy chứ.”
Cô sinh viên đỏ mặt hỏi thăm Yêu diễm thụ đôi câu rồi chạy đi.
Yêu diễm thụ kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh Khuê tú thụ.
Khuê tú thụ thu bài tập trên tay, nhìn y hỏi: “Sao anh lại nhuộm tóc đen?”
“Thế nào, đẹp không?” Yêu diễm thụ lắc đầu.
“Đẹp,” Khuê tú thụ nghiêm túc đáp: “Anh làm gì cũng đẹp cả.”
…..
Gương mặt Yêu diễm thụ đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường, hiếm khi lắm y mới có lúc da mặt mỏng đến vậy.
Khuê tú thụ không biết một câu nói nghiêm túc chân thật của mình đã khiến cái tên lão luyện lăn lộn trong chốn phong nguyệt bao năm lại đớp thính, cậu thấy y không nói lời nào mà lại mở bài tập ra tiếp tục xem.
Đợi đến khi Yêu diễm thụ cảm thấy mặt mình không còn nóng ran nữa, vừa định ngẩng đầu lên nói vài câu, lại thấy Khuê tú thụ với vẻ mặt không hề có chút tình ý nào.
Người con trai khiến y đỏ mặt này mà lại xem như không có chuyện gì, vẫn tiếp tục chấm bài tập.
Yêu diễm thụ bỗng nhiên thấy thất bại. Y thở hắt một hơi, sau đó chống cằm lên bàn nhìn Khuê tú thụ bằng đôi mắt to tròn long lanh.
“Khi nào cậu tan làm thế!”
Khuê tú thụ liếc nhìn Yêu diễm thụ một cái, không hiểu sao, cậu lại nhớ đến đứa cháu nhỏ của anh mình.
“Đợi tôi chấm xong chỗ bài tập này đã.” Khuê tú thụ nói.
“Khi nào cậu đưa tôi về nhà cậu chơi?” Y lại hỏi.
Khuê tú thụ không hiểu: “Đến nhà tôi chơi ư?” Nhà cậu có gì mà chơi, chơi với George à?
“Không phải, là đi thăm mẹ cậu đó.” Yêu diễm thụ đáp.
Khuê tú thụ chớp mắt một cái, không hiểu sao y lại đột nhiên nói vậy.
Yêu diễm thụ cười cười, thế nhưng trong đôi mắt lại chợt lóe lên tia buồn bã khiến người ta đau lòng, y nói: “Tôi đã hứa với dì rồi, muốn đi gặp dì ấy.”
Khuê tú thụ nghĩ, có lẽ gia đình Yêu diễm thụ có điều gì đó thiếu thốn.
“Đợi đến kỳ nghỉ hè tôi sẽ dẫn anh về nhà chơi. Đến lúc đó cháu tôi cũng nghỉ học rồi, hai người chắc sẽ có nhiều điểm chung lắm.” Khuê tú thụ nói.
Yêu diễm thụ không hiểu tại sao mình lại có nhiều điểm chung với cháu của Khuê tú thụ, nhưng vẫn thuận theo gật đầu đồng ý.
35.
Còn chưa kịp thành công bước chân vào nhà để gặp phụ huynh và cháu trai, Yêu diễm thụ đã ngã bệnh trước tiên.
Nói thêm, y không phải là người mảnh mai với thể chất yếu ớt, ngược lại y còn rất khỏe mạnh, quanh năm suốt tháng chưa từng đau đầu nhức óc lần nào. Nhưng người như thế một khi đã bệnh thì sẽ bị hành hạ rất lâu.
Mà cũng tại y, đánh bóng với người ta đến khi mồ hôi nhễ nhại, về nhà còn tắm nước lạnh, tắm nước lạnh xong cảm thấy lạnh lại mở điều hòa.
Sáng hôm sau liền phát sốt.
Yêu diễm thụ còn cảm thấy rất mới lạ, đã lâu y không đổ bệnh, phản ứng sau khi biết mình phát sốt là nhắn tin Wechat cho Khuê tú thụ.
Y không nói mình bị bệnh, chỉ vừa ho khan vừa dùng giọng mũi đặc nghẹt nói với Khuê tú thụ:
Hôm nay không thể đến tìm cậu rồi.
(Nói cứ như thể Khuê tú thụ đã hẹn với y vậy.)
Khuê tú thụ vốn hiền lành, vừa nghe thấy giọng nói này của Yêu diễm thụ là biết y bị bệnh, cậu suy nghĩ một lát rồi trả lời:
Nhớ uống thuốc.
…..
Không đến gặp mình thật sao?
Yêu diễm thụ tức lắm, nhưng y vẫn chưa thể nói ra, vì nói ra sẽ ảnh hưởng đến hình tượng cao lớn vĩ đại của y trong lòng Khuê tú thụ.
Y chỉ có thể ho khan càng dữ dội hơn, sau đó lại tiếp tục gửi tin nhắn thoại, miễn cưỡng diễn tả một người bị cảm mạo thành một bệnh nhân ung thư phổi giai đoạn cuối.
Khuê tú thụ phát hiện mình bị quấy rầy cả một buổi sáng, thật sự đau đầu. Việc Yêu diễm thụ bị bệnh thì y không chịu xác nhận, cái có thể xác nhận chính là cuối cùng Khuê tú thụ cũng nói:
Tôi sẽ làm lê chưng mang đến.
Yêu diễm thụ đồng ý, tiếp đó liền miệt mài gửi tin nhắn cho Khuê tú thụ.
Khuê tú thụ đến rất nhanh. Trong tay cậu còn xách thêm một túi tuyết lê và một vài món đồ lặt vặt khác, Yêu diễm thụ cũng không biết là thứ gì.
Phú Quý hiển nhiên vẫn còn nhớ Khuê tú thụ, nó cọ cọ vào đầu gối cậu để chào hỏi.
Khuê tú thụ cười xoa đầu Phú Quý, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy người vừa mở cửa cho mình giờ đang khoác một tấm chăn len ngồi co quắp trên sô pha.
Má Yêu diễm thụ vì sốt mà hơi ửng đỏ, mũi cũng đỏ ửng, trông thật đáng thương.
“Cậu đến nhanh thế, lo cho tôi lắm à.” Yêu diễm thụ nói.
Khuê tú thụ nói thầm: “Anh giục tôi như vậy thì tôi có thể không nhanh sao?”
Cậu cầm đồ trong tay đi vào nhà bếp, bắt đầu chưng lê cho Yêu diễm thụ.
Yêu diễm thụ còn vào nhà bếp nhìn cậu, bị cậu đẩy mạnh vào phòng ngủ, bắt y nghỉ ngơi cho tốt. Yêu diễm thụ nói mình thấy như đang nằm mơ, đã lâu lắm rồi không có ai chăm sóc y như thế này.
Khuê tú thụ nghe y nói vậy lại cảm thấy y có chút đáng thương. Cậu hầm lê cho Yêu diễm thụ, lại đi lấy thuốc cho y uống.
Nghĩ cũng biết người như Yêu diễm thụ chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn uống thuốc, mà trong nhà y cũng chưa chắc đã có thuốc, vì thế cậu mới mang thuốc không kê đơn từ nhà mình đến đây.
Yêu diễm thụ đang tựa vào đầu giường chơi với Phú Quý, y nhìn thấy Khuê tú thụ đi vào lập tức vô tình đẩy Phú Quý ra, sau đó tựa như một con cá trơn tuột lủi vào chăn, chỉ để lộ non nửa gương mặt. Mắt y ướt nhẹp, mũi thì đỏ, y chớp chớp mắt nhìn Khuê tú thụ, giả vờ mình là chú nai con Bambi thanh thuần vô tội.
Khuê tú thụ rót một cốc nước, sau đó đặt nước và thuốc lên đầu giường: “Uống thuốc đi.”
Yêu diễm thụ không nhúc nhích.
Khuê tú thụ hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
Yêu diễm thụ lắc đầu.
Khuê tú thụ đứng dậy định đi nấu cơm cho y, lại bị y kéo lại: “Tôi chờ ăn lê chưng là được rồi, không muốn ăn thứ khác.”
Khuê tú thụ không ép y, sau đó thuận theo ngồi xuống bên giường.
Yêu diễm thụ kéo chăn xuống dưới để lộ miệng ra ngoài, đoạn nói: “Cậu có thấy bây giờ tôi vô cùng giống một mỹ nhân ốm yếu không?”
….
Khuê tú thụ không biết y lại đột nhiên nổi hứng gì, không biết trả lời thế nào.
“Cậu thấy tôi yếu đuối thế này mà không có chút kích động nào sao?” Yêu diễm thụ nói xong liền nháy mắt.
Khuê tú thụ bình tĩnh đáp: “Kích động gì? Đánh anh một trận à?”
Yêu diễm thụ cảm thấy “Baby” dịu dàng văn tĩnh của mình đã thay đổi.
“Baby” dịu dàng văn tĩnh nhìn Yêu diễm thụ với tinh thần hoảng hốt không yên, cười cười: “Anh ngủ đi, chờ khi lê chưng xong tôi sẽ gọi anh.”
“Tôi hoài nghi cậu giả vờ gay.” Yêu diễm thụ nhỏ giọng lầm bầm.
Khuê tú thụ chăm sóc cho Yêu diễm thụ trọn một ngày mới rời đi, cậu vừa ra cửa, Yêu diễm thụ đã nhảy dựng lên gọi điện thoại chửi đổng.
“Thằng cháu rùa chết tiệt mày bày ý kiến ôi thiu cho ông! Bố mày chẳng thấy tí tẹo cảm giác ám muội hay giao lưu sâu thêm một bước nào hết, chỉ có cảm giác tình mẹ đã lâu không gặp thôi. Con mẹ nó, tao cũng thật sự cảm ơn mày đấy!”
Đứa cháu trai rùa bên kia điện thoại cũng rất ngơ ngác: “Không đúng, người đang lúc sinh bệnh yếu ớt nhất, mày ở bên cạnh dốc lòng chăm sóc không rời nửa bước, nhất định có thể làm người ta cảm động mà.”
….
Yêu diễm thụ bỗng nhiên trầm mặc.
Đệt.
Lộn rồi.
Lúc này y cũng không dám mắng bạn mình rằng: “Mẹ nó, mày không thể nói rõ ai chăm sóc cho ai được à, nó đã ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại của tao trong lòng người ta mất rồi.”
Chỉ có thể hấm hứ một câu: “Ai mà biết!” Dứt lời, Yêu diễm thụ thở phì phò cúp máy.
Tức chết được!
Thiệt thòi cho y mệt muốn chết vẫn phải tự hành hạ mình để mắc bệnh.
Chẳng có tí hữu dụng chó má nào.
À, có chứ.
Đúng là y cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không gặp, hình như lại càng say đắm Khuê tú thụ mất rồi.
Yêu diễm thụ thua thiệt lại bắt đầu chì chiết chính mình.