Băng sơn công thất tình, Yêu diễm thụ và Khuê tú thụ ươm mầm tình cảm

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu

Băng sơn công thất tình, Yêu diễm thụ và Khuê tú thụ ươm mầm tình cảm

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

36.
Sau khi kết thúc giai đoạn bận rộn, Băng sơn công lại một lần nữa điên cuồng theo đuổi Yêu diễm thụ.
Trong mắt Yêu diễm thụ, hắn chẳng khác nào một công tử Bạc Liêu tiêu tiền như nước, suốt ngày lượn lờ trong Club của y, chỉ biết chọn rượu đắt tiền. Giờ đây, Yêu diễm thụ lại đang để mắt đến vị hôn phu (hay hôn thê?) cũ của người khác, đến nỗi chẳng còn tâm trạng nào để ý đến hắn, nhìn thấy hắn chỉ thấy phiền.
Băng sơn công hoàn toàn không hay biết những điều này. Hắn đã quen với thái độ lúc nóng lúc lạnh của Yêu diễm thụ, và cứ đinh ninh rằng y lạnh nhạt với mình là vì cảm thấy hai người không môn đăng hộ đối.
Thậm chí, hắn còn chân thành thâm tình đưa ra những lời cam kết và bảo đảm với Yêu diễm thụ.
“Chúng ta hãy cùng lùi một bước, cả hai bên cùng thỏa hiệp và trả giá. Em không muốn nấu cơm, anh có thể vì em mà học nấu. Tương tự, em có nguyện ý mỗi ngày đón anh tan sở không?”
Yêu diễm thụ thật sự không thể hiểu nổi tư duy của Băng sơn công: “Anh đâu phải không mời được bảo mẫu, cớ gì cứ nhất định phải tự mình nấu ăn?”
Băng sơn công: “Anh cho rằng em không muốn có bảo mẫu làm phiền cuộc sống riêng của chúng ta.”
Yêu diễm thụ: “Tôi chỉ không muốn có anh đến làm phiền cuộc sống của tôi và bảo mẫu mà thôi.”
“?”
Băng sơn công vẫn không hiểu.
Yêu diễm thụ dứt khoát nói thẳng: “Tôi nói rõ với huynh đệ thế này, mâu thuẫn giữa chúng ta không chỉ dừng lại ở điểm này, mà mâu thuẫn căn bản nhất chính là chúng ta thuộc cùng một loại.”
Trong thoáng chốc, Băng sơn công vẫn chưa kịp phản ứng lại hàm ý trong câu nói của y.
Yêu diễm thụ lại hỏi: “Huynh đệ à, huynh có đồng ý vì ta mà mở cúc hoa không?”
“?”
“!”
Băng sơn công thà bị y đánh cho đầu nở hoa còn hơn, đây là tôn nghiêm của một băng sơn công!
Mông của hắn, đâu chỉ người bình thường không thể chạm vào? Ngay cả tình nhân trong mộng của mình cũng không được phép!
“Huynh xem đó.” Yêu diễm thụ buông tay.
Băng sơn công vẫn cố níu giữ chút hy vọng: “Em nói vậy, có phải là vì anh không thể mang lại cho em cảm giác an toàn không?”
Yêu diễm thụ: “Không, thứ cảm giác an toàn này không cần người khác ban tặng. Ta nói như vậy chỉ bởi vì huynh không thể để ta động vào cúc hoa của huynh.”
37.
Băng sơn công ra nước ngoài.
Lần này là để chữa lành vết thương lòng.
Trên bầu trời cao hơn 20.000 feet, Băng sơn công nhìn ra ngoài cửa sổ. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy cuộc sống thật chẳng dễ dàng chút nào.
Trên thế gian này, chuyện đau khổ nhất không gì bằng việc huynh muốn mang lại cho em cảm giác an toàn, thế mà em lại muốn động vào cúc hoa của huynh.
Ngọn lửa tình hừng hực của Băng sơn công đã bị Yêu diễm thụ dội một chậu nước lạnh tắt ngúm.
38.
Yêu diễm thụ không dám kể những chuyện này với Khuê tú thụ, y sợ Khuê tú thụ sẽ tình cũ không rủ cũng tới với Băng sơn công.
Nhưng y đã nghĩ quá nhiều rồi.
Trước hết, chưa nói đến Băng sơn công, ngay cả cha mẹ Khuê tú thụ cũng sẽ không đồng ý mối hôn sự này.
Gần đây đang là mùa tôm hùm đất. Yêu diễm thụ vừa nghe Khuê tú thụ nói rằng từ nhỏ đến giờ cậu chưa từng ăn món này, liền cảm thấy vô cùng đau lòng.
Y xót xa thốt lên: “Quả thật cậu đã bỏ lỡ hai mươi mấy năm vui vẻ!”
Nói rồi, y liền dẫn Khuê tú thụ đi nếm thử tất cả các cửa hàng bán tôm hùm đất lớn nhỏ khắp thành phố A.
Khuê tú thụ nhanh chóng say mê hương vị tôm hùm đất. Cậu còn biết rằng cửa hàng trong con ngõ nhỏ chếch về phía đối diện công viên Nhân Dân là nơi ngon nhất; thập tam hương* và ma lạt là hai vị cậu yêu thích ngang nhau. Ở phố ăn vặt phía sau trường Trung học Thực nghiệm, món đuôi tôm hùm xào* uống kèm bia tươi tự nấu có thể khiến người ta sảng khoái đến mức thăng hoa.
*Thập tam hương một loại gia vị được sử dụng trong ẩm thực Trung Quốc và được đặt tên theo việc sử dụng khoảng 13 loại nguyên liệu.
*Đuôi tôm hùm xào
Khuê tú thụ nhanh chóng biến từ một tiên tử, đến mức ăn một đĩa trứng chiên cũng phải bày thêm súp lơ xanh, thành một người bình thường quen với việc vừa gặm tôm uống bia, vừa nghe đại ca đầu trọc ngực xăm hình tôm tích ăn cơm chém gió.
Yêu diễm thụ nấu ăn không giỏi, nhưng lại có tay nghề bóc vỏ tôm cực kỳ điêu luyện. So với y, Khuê tú thụ lại không biết bóc vỏ tôm, động tác của cậu vừa chậm rãi vừa tao nhã.
Yêu diễm thụ thấy cậu bóc quá chậm nên liền tự mình bóc cho cậu ăn. Hai người, một người bóc, một người ăn, cũng thật hài hòa.
Ban đầu Khuê tú thụ có chút ngại ngùng, nhưng Yêu diễm thụ làm một cách tự nhiên đến nỗi cậu cũng dần không còn cảm thấy lúng túng nữa.
Cậu hỏi Yêu diễm thụ có bí quyết bóc vỏ tôm nào không. Yêu diễm thụ đáp rằng không có, chỉ là do mấy năm nay quen tay hay việc mà thôi.
Khuê tú thụ: “À.”
Cậu không hiểu rõ nguyên do, chỉ cảm thấy nếu Yêu diễm thụ đã vui vẻ làm điều này cho mình, thì mình cứ tùy y. Cậu cũng không hề có ý định tìm hiểu cách bóc vỏ tôm hùm đất nhanh chóng khi rảnh rỗi, không biết là do không muốn hay đã quên mất rồi.
Khi hai người đang ăn tôm hùm đất ở quán lề đường, họ còn nhặt được một ổ mèo mướp con nhỏ. Chúng chỉ là giống mèo mướp con bình thường của Trung Quốc, nếu không đã chẳng bị vứt bỏ tùy tiện cạnh thùng rác như vậy.
*Nó là mèo 狸花猫, tên khoa học là Felis catus, có vằn trên người. Giống này không phải là mèo Tây sang chảnh. Mình chuyển thành mèo mướp như bên mình hay gọi để dễ hình dung
May mắn thay, Khuê tú thụ có ý thức tốt, luôn vứt rác vào thùng nên mới phát hiện ra ổ mèo con này.
Cậu vừa vui vừa đau lòng: “May mà giờ trời không lạnh, nếu không bọn chúng đã chết cóng mất rồi.”
Nhưng không biết lũ mèo con đã bị vứt bỏ bao lâu, có hai con đã thoi thóp, mấy con còn lại vẫn còn chút sức lực, cố gắng kêu meo meo.
Yêu diễm thụ lái xe, Khuê tú thụ ôm ổ mèo con đến bệnh viện thú y. Lũ mèo con quá nhỏ, cậu không biết phải xử lý thế nào, lại sợ chúng đói bụng và nhiễm khuẩn.
Sau khi dặn dò bác sĩ thú y rằng mấy ngày nữa sẽ đến đón ổ tiểu bảo bối này, Khuê tú thụ mới yên tâm rời đi.
Yêu diễm thụ hỏi cậu: “Nuôi hết luôn sao?”
Khuê tú thụ gật đầu: “Cũng tốt mà. Vốn dĩ, tôi cũng muốn nuôi mèo, còn đang cân nhắc xem có nên đi nhận mèo hoang không.”
Yêu diễm thụ nhìn đỉnh đầu Khuê tú thụ, y luôn cảm thấy trên đầu cậu như có một vầng hào quang của thiên sứ.
“Khi nào cậu đến đón mèo, nhớ gọi cho tôi, tôi sẽ đi cùng.” Yêu diễm thụ nói.
Khuê tú thụ cho rằng y cũng muốn nuôi một con, bèn nói: “Đến lúc đó, anh cũng có thể chọn một con.”
Yêu diễm thụ đáp: “Không được, ta không dư dả sức lực đến thế đâu. Chỉ thi thoảng đến nhà cậu ngắm nhìn là đủ rồi.”
Khuê tú thụ gật đầu đồng ý.
39.
Cuối cùng, ổ mèo con đó vẫn có hai con chết, còn sót lại bốn con sống sót.
Yêu diễm thụ hỏi Khuê tú thụ định đặt tên gì cho bốn con mèo này.
Khuê tú thụ hỏi ngược lại y: “Huynh cảm thấy nên gọi là gì đây?”
Yêu diễm thụ đắn đo suy nghĩ một hồi lâu: “Đại Oa, Nhị Oa, Tam Oa, Tứ Oa?”
“….”
“Đại Mao, Nhị Mao, Tam Mao, Tứ Mao?”
“…..”
“Chiêu Tài, Tiến Bảo, Lai Phúc*, Chiêu Đệ?”
“…..”
Ba cái tên đầu Khuê tú thụ còn miễn cưỡng hiểu được, nhưng cái tên Chiêu Đệ cuối cùng kia thì là cái quái gì vậy chứ?
*Chiêu tài tiến bảo lai phúc là một câu chúc có được vận may tiền bạc và phúc khí. Còn Chiêu đệ thì không liên quan.
Cậu khó mà tưởng tượng nổi nội tâm của Yêu diễm thụ hoang vu trống trải đến mức nào. Trước khi Yêu diễm thụ nói thêm những cái tên càng khiến người ta đau đầu hơn, Khuê tú thụ đã ngắt lời: “Tôi nghĩ ra rồi.”
Yêu diễm thụ vẫn chưa hết thòm thèm, chép miệng một cái: “Gọi là gì?”
“Con này tên là Suzy, con này là Pedro, con này là Emily, còn con này là Rebecca.” Đầu ngón tay trắng hồng của Khuê tú thụ chỉ lên đầu từng con mèo nhỏ, vừa đọc theo thứ tự.
Yêu diễm thụ nhanh chóng nhận ra những cái tên này giống như George ở nhà Khuê tú thụ.
Ngay cả vai phụ cũng có tên hết rồi, mà cậu còn bảo mình chỉ xem qua vài tập sao?
*Tên của bốn con mèo con đều là tên bốn nhân vật phụ trong phim hoạt hình Heo con Peppa: Thỏ Rebecca, Ngựa Pedro, Voi Emily và Cừu Suzy.
Yêu diễm thụ cũng không gạn hỏi Khuê tú thụ, trái lại còn thấy Khuê tú thụ như thế này càng đáng yêu hơn.
Muốn thơm cậu một cái.
Yêu diễm thụ nuốt khan từng ngụm nước bọt.
“Cậu có cân nhắc đến cảm nhận của Peppa không đó? Cứ bỏ quên vai chính như vậy sao?” Yêu diễm thụ cố gắng chuyển hướng sự chú ý của mình.
Khuê tú thụ khẽ mỉm cười: “Vậy gọi huynh là Peppa đi.”
Yêu diễm thụ không muốn bị gọi như vậy, liền ngoan ngoãn đáp một tiếng, nói: “Được thôi, Baby.”
“….Huynh đừng gọi tôi là Baby,” Khuê tú thụ hơi thẹn thùng, “Nghe cứ như trẻ con vậy.”
“Không được đâu Baby à.”
“Tôi không gọi huynh là Peppa nữa mà.”
“Vậy ta cứ gọi cậu là Baby đấy. Baby.”
Khuê tú thụ cảm thấy người này thật đúng là phiền phức!