Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Ghen Tuông Và Lời Thề
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
52.
Bạn của Yêu diễm công không có mặt trong buổi tỏ tình hôm đó, mãi sau này mới hay chuyện.
Người bạn cố tỏ vẻ không ghen tị, nhưng lời nói ra vẫn có phần kỳ quặc: “Tao cứ tưởng một người phô trương như mày sẽ có cách tỏ tình hoành tráng hơn chứ.”
Yêu diễm công hỏi: “Thế nào mới gọi là hoành tráng?”
“Ví dụ như thuê trực thăng kéo băng rôn dài, trên đó viết: “Giản Tân, anh yêu em!” Hoặc là chiếu video tỏ tình của mày lên màn hình LED khổng lồ ở tòa nhà CBD trung tâm thành phố; hay thậm chí là đặt làm pháo hoa riêng cũng được…”
Người bạn vừa đếm ngón tay vừa nói, rõ ràng chỉ số IQ của cậu ta đã bị đầu độc bởi nhiều năm xem phim thần tượng "não tàn".
Yêu diễm công rít một hơi thuốc, dửng dưng nói: “Mày có biết vì sao mày vẫn chưa có người yêu không?”
“Bởi vì… mấy cái cách tao nghĩ ra quá viển vông à?” Người bạn hỏi, giọng không chắc chắn lắm.
“Nếu mày nói không thực tế là ám chỉ chuyện mày đi tìm người yêu, vậy thì chúc mừng mày, mày hiểu rất rõ bản thân mình. Có điều tao muốn nói là, chuyện mày không có người yêu không phải vì lý do gì khác, mà chỉ vì mày xấu thôi.” Yêu diễm công nhe răng cười.
Người bạn liếc nhìn cánh tay Yêu diễm công. Dù có quần áo che kín, nhưng cậu ta vẫn nhớ rõ những múi cơ săn chắc trên cánh tay trắng nõn đó. Nghĩ đến việc tên này đã đấm thủng không biết bao nhiêu bao cát, cậu ta rùng mình, cuối cùng đè nén ý muốn cho y một trận.
Thôi bỏ đi, trời lạnh rồi, vẫn nên cắt đứt quan hệ với cái thằng khốn này thôi!
53.
Sau khi Yêu diễm công chính thức ở bên Khuê tú thụ, việc đầu tiên y làm là giao tất cả thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm của mình cho Khuê tú thụ.
Khuê tú thụ vội vàng từ chối: “Anh đừng làm thế, chúng ta bình đẳng trong mối quan hệ này, anh không cần phải làm vậy đâu.”
Yêu diễm công: “Vậy không được, em là lãnh đạo của anh, là quản gia của anh, tiền của anh mà em không quản thì để ai quản? Mấy ả yêu diễm lẳng lơ bên ngoài sao?”
Khuê tú thụ kiên quyết không nhận, Yêu diễm công cũng không ép, nhưng y vẫn đặt toàn bộ thẻ của mình vào tủ đầu giường của Khuê tú thụ.
Khuê tú thụ không thể ngờ rằng, một người như Yêu diễm công lại vô cùng khao khát có một gia đình, một người nhà, và mong muốn có ai đó có thể ràng buộc mình.
Người khác đều nghĩ một người như Yêu diễm công sẽ thích sự tự do, nhưng không phải, điều y mong muốn chính là sự yên ổn.
Y đã phiêu bạt bấy lâu nay, cuối cùng cũng có một mái ấm.
Yêu diễm công còn hỏi ý kiến Khuê tú thụ, hỏi cậu muốn mua nhà ở đâu để xây dựng tổ ấm tình yêu của hai người.
Đúng vậy, đây chính là nguyên văn lời của vị tổ tông này.
Y nói hai chúng ta phải cùng nhau xây dựng tổ ấm tình yêu.
Khuê tú thụ cảm thấy mình đã "đơ" người ra với những lời kinh thiên động địa của Yêu diễm công. Cậu hàm ý bày tỏ rằng hiện tại mình vẫn còn lưu luyến căn nhà cũ, cũng chưa muốn chuyển đi.
Dù Yêu diễm công có chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ là tạm thời, dù sao ngày sau còn dài.
À, nói đến "ngày", Yêu diễm công dùng ngón tay trắng nõn vân vê cằm, suy tư một lát.
Đã đến lúc lên kế hoạch rồi.
*Nhật – 日 vừa có nghĩa là ngày, vừa có nghĩa lóng là ch*ch.
54.
Chuyện Yêu diễm công và Khuê tú thụ yêu nhau, Băng sơn công là người cuối cùng biết được.
Ở nước ngoài, hắn cũng miễn cưỡng có hai mối tình, nhưng tất cả đều nhanh chóng kết thúc.
Người thứ nhất là một anh chàng mang dòng máu Đan Mạch, coi như cũng thỏa mãn ảo tưởng về tình nhân trong mộng của hắn. Nhưng người đó ở bên hắn chưa được một tháng đã bị hắn bắt quả tang gian díu trên giường. Anh chàng kia còn rất cởi mở, tự nhận mình thần kinh bách chiến, hải nạp bách xuyên*, có thể chấp nhận 3P.
*Hải nạp bách xuyên: Trong câu hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại – Biển dung nạp trăm sông, dung chứa được nên mới thành ra to lớn.
Anh ta có thể chấp nhận, nhưng Băng sơn công thì không. Hắn tối sầm mặt, đuổi đôi tình nhân vụng trộm này ra khỏi cửa.
Người thứ hai còn thảm hơn, đối phương chỉ đơn thuần coi trọng tiền của hắn, lại còn là trai thẳng. Hai người ở bên nhau còn chưa kịp hôn môi mà tiền đã "bay" không ít, cuối cùng người kia trực tiếp bỏ chạy.
Băng sơn công đặt tay lên ngực tự hỏi, điều kiện của mình có thể coi là ưu việt, người tuy không thể gọi là ngũ giảng tứ mỹ*, nhưng cũng chưa từng làm chuyện gì táng tận lương tâm, sao đường tình duyên cứ lận đận như vậy.
*Ngũ giảng tứ mỹ: là một nội dung thúc đẩy chiến dịch giáo dục về ý thức hệ của Trung Quốc đầu những năm 1980. Ngũ giảng tức là nói văn minh, nói lễ phép, nói vệ sinh, nói trật tự, nói đạo đức. Tứ mỹ là tâm hồn đẹp, ngôn ngữ đẹp, hành vi đẹp, hoàn cảnh đẹp.
Sau khi Băng sơn công về nước tìm bạn uống rượu, lúc kể chuyện này, người bạn kia không nhịn được mà cười nhạo hắn: “Ông như thế cũng đáng đời. Với cái tiêu chuẩn kén chọn bạn đời của ông, tình cảm có thể suôn sẻ mới là lạ. Ít đọc tiểu thuyết tổng tài đi! Thật không biết ông nghĩ gì, nếu từ nhỏ cha tôi đã hứa hôn tôi với Giản Tân, có nằm mơ tôi cũng có thể cười tỉnh.”
“Ông thích Giản Tân à? Vậy tại sao lúc đó ông không theo đuổi?” Băng sơn công nói.
“Vợ của bạn thì không thể lừa gạt. Khi đó tôi cứ nghĩ hai người đằng nào cũng có quan hệ thông gia từ bé, ai ngờ ông lại tuyệt tình đến thế. Giờ ông có hối hận không?” Nhắc đến đây, người bạn cũng có chút hối tiếc, sớm biết vậy thì trước đây y đã "ra tay" rồi.
“Không.” Băng sơn công đáp.
Hắn không hối hận, nhưng lại cảm thấy nếu tiêu chuẩn kén chọn bạn đời của mình thật sự không ổn, thì ở bên Khuê tú thụ cũng chưa chắc là một lựa chọn tồi. Ít nhất ở với người kia sẽ không có áp lực, cơm người ta nấu cũng hợp khẩu vị hắn nhất, lại còn biết tất cả những thói quen sinh hoạt và sở thích của hắn.
“Ông chủ Tống à, trên thế giới này, người yêu diễm có rất nhiều, nhưng Giản Tân chỉ có một.”
Một người tốt như vậy, thật sự quá khó để có được. Thế mà vẫn có người không biết quý trọng, còn có thể nhẫn tâm bỏ qua.
Người bạn lẩm bẩm: “Có điều ông có hối hận cũng vô ích, Giản Tân đã có chủ rồi.”
Đuôi lông mày Băng sơn công giật giật, hắn không rõ cảm giác của mình lúc này là gì, vờ như lơ đãng hỏi một câu: “Với ai?”
“Đoạn Tây Duệ, là người mà ông yêu không được đấy, ông không biết à?” Người bạn hỏi, không ngại hóng chuyện vui, lấy điện thoại ra cho hắn xem video: “Video quay cảnh cậu ta tỏ tình với Giản Tân hồi trước đã từng làm mưa làm gió trên Weibo một thời gian. Hình như sau đó Giản gia đã ép xuống, không muốn quá phô trương. Đây, xem đi này.”
Nói xong, người bạn liền đưa chiếc điện thoại đang phát video đến trước mặt Băng sơn công.
….
Nếu như nói Băng sơn công đã khiến trên đầu Giản Tân mọc lên một "thảo nguyên xanh biếc", thì vào giờ phút này, trên đầu chính hắn cũng có thể nói là cỏ xanh bao la bạt ngàn, một vùng xanh ngắt tràn trề, bất cứ lúc nào cũng có thể đá một trận World Cup.
Hắn lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho Yêu diễm công.
Đầu dây bên kia không chút do dự mà cúp máy.
Hắn lại gọi cho Khuê tú thụ, nhưng cũng bị cúp máy.
Đến cậu ta cũng cúp máy của mình ư? Băng sơn công khó mà tin nổi.
Kỳ thực hắn vẫn chưa hiểu rõ Khuê tú thụ. Đương nhiên cậu sẽ không làm chuyện cúp máy người khác như vậy, người làm là Yêu diễm công.
Khuê tú thụ cũng không hề hay biết.
Điện thoại "ting ting" một tiếng, Băng sơn công nhận được một tin nhắn từ Yêu diễm công:
Đang trong cơn mây mưa điên đảo, có việc xin hãy để lại lời nhắn.
Mây mưa điên đảo cái con mẹ nhà mày!
Băng sơn công lên cơn giận dữ, hắn gõ tin nhắn "cành cạch":
Cậu với Giản Tân đã xảy ra chuyện gì? Khi đó có phải cậu lợi dụng tôi để tiếp cận Giản Tân không?
Yêu diễm công nhắn lại rất nhanh:
Không.
Băng sơn công vừa mới nguôi giận một chút, lại nhìn thấy tin nhắn tiếp theo:
Tôi lợi dụng anh để có được Giản Tân.
Tin nhắn vẫn tiếp tục đến:
Nhắc đến mới nhớ, anh cũng coi như là ông mai của tôi với Baby ấy chứ. Sao, có muốn đến lễ cưới của chúng tôi làm chứng hôn không?
Băng sơn công giận đến mức hiếm khi mới văng tục:
Không đi, cút!
Yêu diễm công sung sướng "cút" đi.
Trước khi "cút", y còn đê tiện thêm một câu:
Được thôi. Mà nãy mây mưa mới tạm nghỉ, giờ chúng tôi muốn thêm một cơn mây mưa Vu Sơn* mới nữa, bái bai ~
Cái biểu tượng sóng gió tiêu hồn kia khiến Băng sơn công giận đến mức ném phăng điện thoại.
Mây mưa Vu Sơn ư? Tốt nhất có một trận sét đánh chết tên rác rưởi này đi!
Thật sự mắt mù mới đi coi trọng cái đồ này!
Một mảnh chân tình đổ sông đổ biển, bao nhiêu tấm lòng lại đem đi cho chó ăn!
Băng sơn công đã biến thành một ngọn núi lửa.
*Mây mưa Vu Sơn: xuất phát từ một điển tích cổ về việc vua Sở Tương Vương mơ gặp được nữ thần ở núi Vu Sơn. Sau đó cụm từ này được dùng như một ước lệ về chuyện ân ái.