Chương 18

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Một đến, thành phố A bắt đầu có tuyết. Trận tuyết tích tụ suốt nửa mùa đông không ngừng đổ xuống, kéo dài cả ngày. May mắn thay, đã đến kỳ nghỉ đông nên Khuê tú thụ không có lớp học, không cần thường xuyên đến trường.
Mặc dù không có lớp, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải đến trường làm việc, điều này khiến tâm trạng của Khuê tú thụ sa sút.
Sau khi sống chung với Khuê tú thụ, Yêu diễm công mới phát hiện ra rất nhiều thói quen nhỏ của cậu ấy.
Ví dụ, Khuê tú thụ cực kỳ sợ lạnh, bảo cậu ấy ra ngoài khi trời buốt giá chẳng khác nào muốn lấy mạng cậu ấy.
Khuê tú thụ mặc áo lông rất dày, vành mũ có một dải lông chồn to sụ, trông chẳng còn chút thanh tú, tao nhã như bình thường nữa.
Bên ngoài, gió Bắc rít lên ù ù. Cậu ngồi yên vị trên ghế sô pha, mắt to tròn nhìn Rebecca đang ngồi xổm trước bàn trà, ánh mắt lấp lánh đầy ao ước: “Nếu như anh cũng có nhiều lông như nhóc thì tốt quá.”
Khuê tú thụ thò tay sờ bộ lông trên người Rebecca, vừa ấm áp vừa mềm mại.
Đúng lúc đó, Yêu diễm công khởi động xe xong bước vào nhà. Vì xe quá lạnh, y đã ra khởi động xe sớm và bật điều hòa trước, để khi Khuê tú thụ lên xe sẽ không bị lạnh.
Nghe cậu ấy nói vậy, Yêu diễm công nhất thời không biết nên cười hay phản ứng thế nào. Trước đây, y luôn cảm thấy Khuê tú thụ là người chững chạc, thận trọng và kín đáo. Đến khi thật sự ở bên nhau, y mới phát hiện ra cậu ấy có rất nhiều điểm đáng yêu, mà bản thân cậu ấy lại chẳng hề hay biết.
“Đừng nhìn nữa, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa.” Yêu diễm công vỗ vỗ đầu Khuê tú thụ, trêu chọc.
Khuê tú thụ ngẩng đầu nhìn y, bỗng nhiên thở dài: “Nếu anh cũng có nhiều lông như vậy thì tốt quá, ôm anh ngủ nhất định sẽ rất thoải mái.”
“…..” Yêu diễm công im lặng.
Thật ngại quá, lông y đúng là không dày và đẹp được như vậy.
“Em họp khoảng bao lâu? Nếu lâu thì anh sẽ đến Nancy trước một chuyến, có người tìm anh.”
“Anh cứ đi trước đi, họp xong em sẽ gọi điện cho anh.” Khuê tú thụ nói.
Cuộc họp kéo dài khoảng bốn mươi phút. Khi Khuê tú thụ bước ra, đồng nghiệp Tiểu Vương, người trước đây từng có thiện cảm với Yêu diễm công, cũng đuổi theo kéo tay cậu, muốn cùng cậu về văn phòng.
Khuê tú thụ nhẹ nhàng gạt tay cô ra, nghiêm túc nói: “Bây giờ tôi đã là người có gia đình, phải tránh hiềm nghi.”
Tiểu Vương vừa tức giận vừa buồn cười: “Người yêu của anh dễ giận thế à? Đến phụ nữ mà cũng ghen?”
Cô ấy nói xong câu đó, lại chép miệng hồi tưởng một lát, rồi không nhịn được mà than vãn: “Ở lâu với mấy tên gay nhà anh, nói chuyện cũng sai hết. Đàn ông vốn nên ghen với phụ nữ mới phải chứ!”
Khuê tú thụ mỉm cười, không đáp lời.
Đến văn phòng thu dọn đồ đạc xong, Khuê tú thụ mới nhắn tin cho Yêu diễm công, bảo y đến đón mình.
Yêu diễm công trả lời rất nhanh:
“Chờ anh một chút.”
Khuê tú thụ đáp: “Được.”
Cậu nhìn điện thoại trong tay, bất giác cảm thấy Yêu diễm công có vẻ không được hào hứng lắm, tâm trạng hơi trùng xuống.
Đây không phải là ảo giác của cậu. Yêu diễm công là một người rất lả lơi, sự lả lơi này biểu hiện trong mọi khía cạnh cuộc sống của y, ngay cả khi nói chuyện với Khuê tú thụ cũng phải dùng lời lẽ trêu ghẹo, cợt nhả không ngừng.
Nhưng vừa rồi thì không.
Phản ứng của y bình thường đến mức bất thường.
Yêu diễm công bảo Khuê tú thụ chờ mình, nhưng cũng không bắt cậu chờ lâu, mà nhanh chóng đến nơi.
Sau khi lên xe, Khuê tú thụ cố ý quan sát một lúc, sắc mặt y vẫn như thường.
Yêu diễm công không nhắc đến, Khuê tú thụ cũng tinh ý không hỏi nhiều.
“Trong trường lạnh lắm phải không, anh thấy mũi em lạnh đến đỏ ửng rồi này.” Vừa nói, Yêu diễm công liền tăng nhiệt độ trong xe lên.
Khuê tú thụ khẽ khịt mũi, nói: “Có chút.”
Yêu diễm công cười cười, một tay nắm chặt lấy tay Khuê tú thụ bóp nhẹ, sau đó buông ra.
“Lần sau anh đưa cho em túi sưởi nhé, anh thấy nhiều người dùng cái đó lắm.”
Khuê tú thụ hơi ngại ngùng: “Toàn là con gái dùng thôi.”
“Thì sao chứ, anh sợ chồng anh bị lạnh nên mua một cái cho chồng anh dùng không được à?” Lời này của Yêu diễm công đúng là không cần đến thể diện nữa.
Khuê tú thụ cảm thấy buồn cười: “Anh đâu phải là con gái.”
“Em có thể xem anh là một cô gái mỏng manh yếu đuối mà thương yêu.” Lúc chờ đèn đỏ, Yêu diễm công điên cuồng nháy mắt đưa tình với Khuê tú thụ.
“Ồ,” Khuê tú thụ nói: “Nhưng em chưa từng thấy cô gái nào vừa cao hơn em, lại vừa mạnh hơn em như anh cả.”
“Có phải em thấy tiếc không hả? Giản Baby, em nói thật cho anh biết đi, có phải em hối hận rồi không? Hôm nay đứa tiểu tiện nhân nào lại đến quyến rũ em? Có phải là con bé Tiểu Vương kia không? Anh đã biết cô ta không tốt lành gì mà! Tâm ý túy ông không ở ta!” Yêu diễm công càng nói càng lạc đề.
Nghe y thẳng thắn, hùng hồn nhắc đến Tiểu Vương như thế, Khuê tú thụ cảm thấy khó mà tin nổi.
Lần trước, Tiểu Vương có hỏi cậu trên WeChat rằng Yêu diễm công có ý đồ gì với cô ấy không, có cần kết bạn WeChat không. Đúng lúc lại bị Yêu diễm công nhìn thấy, người này chẳng hề khách khí cầm lấy điện thoại của Khuê tú thụ, gửi tin nhắn thoại cho cô nương nhà người ta: “Vô vị, không kết bạn! Hỏi nữa chặn bây giờ!”
May mắn thay, Tiểu Vương là người dễ tính nên không ghi thù y.
Khuê tú thụ ôn tồn nói: “Anh không nên nói Tiểu Vương như thế, cô ấy là một cô gái rất tốt.”
“Em có ý gì? Vậy anh chính là cô gái xấu à?” Yêu diễm công đạp phanh xe một cái. Chiếc xe dừng lại bên đường, y quay đầu sang trừng mắt nhìn Khuê tú thụ, vành mắt dần dần cũng đỏ lên.
“Người ta nói tam niên chi thống, thất niên chi dương*, em ở bên anh còn chưa đến ba tháng đã mất hứng với anh rồi à?!”
Khuê tú thụ: “….”
* Tam niên chi thống – Trong năm thứ ba của tình yêu, khi tất cả sự tươi mới và bí ẩn không còn nữa, tình yêu biến thành nhàm chán và trì trệ. Nhiều cặp vợ chồng sẽ có những ý nghĩ và cảm xúc mới vào thời điểm này, và những ý nghĩ này thường sẽ dẫn đến một cuộc chia tay của hai người vì thiếu giao tiếp hoặc ý kiến khác nhau. “Thất niên chi dương” – nghĩa là đôi lứa yêu nhau nếu vượt qua cái ngưỡng 7 năm thì coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời, bằng không thì xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở không thể tái hợp.
Cậu nói: “Không phải, anh đâu phải là con gái.”
“Vậy anh là cái gì?” Yêu diễm công không buông tha.
“Anh là con trai.”
Cũng có thể là một chàng trai đầu óc có vấn đề.
“Nói đến người ta thì nào là cô này cô gái kia ngọt ngào lắm, còn đến anh lại là con trai lạnh lùng, a ~ đàn ông!” Yêu diễm công cười lạnh.
Khuê tú thụ không biết phải làm sao: “Anh là bạn trai em.”
“Em cho rằng mình nói ngọt là có thể bù đắp được tâm hồn tan nát của anh ư? Giản Baby, anh nói cho em biết, anh không dễ lừa như vậy đâu!” Yêu diễm công lên án.
“Vậy anh còn muốn thế nào?”
“Hôn anh đi!”
Khuê tú thụ suy nghĩ một chút rồi vẫn làm theo ý người này. Cậu nghiêng đầu sang, nhẹ nhàng hôn lên môi người ấy một cái. Động tác của cậu quá nhanh, đến nỗi cái người được voi đòi tiên kia vừa định chớp lấy thời cơ thè lưỡi ra thì Khuê tú thụ đã rụt đầu về.
Yêu diễm công đang thè lưỡi giữa chừng: “….”
Khuê tú thụ: “….Anh đang làm gì thế?” Làm bộ dễ thương à?
Sự thật chứng minh, da mặt dày vẫn có chỗ tốt. Yêu diễm công chẳng hề lúng túng, y thản nhiên rụt lưỡi về: “Cảm thấy môi khô quá, muốn làm ẩm một chút.”
“À…”
Dù sao cũng đã chiếm được tiện nghi, Yêu diễm công vui vẻ nổ máy xe.