Ánh Sáng Cuộc Đời

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

56.
Sau đó, Khuê tú thụ mới biết chuyện gì đã xảy ra với Yêu diễm công. Cũng không phải chuyện gì xấu, chỉ là cha ruột của y đã tìm đến.
Yêu diễm công không muốn làm phiền cuộc sống của người khác, cũng chẳng có chút hứng thú nào với người cha ruột mà mình chưa từng gặp mặt. Nào ngờ, cha ruột y lại tự mình tìm tới.
Lần đầu tiên, Yêu diễm công hiểu rõ về thân thế của mình.
“Ông ấy nói, lúc đó mẹ anh lên nhầm giường nên mới ngủ với ông ấy. Người mà mẹ anh thích lại là một thành viên khác trong ban nhạc của ông ấy.”
Khuê tú thụ không biết phải đáp lời ra sao.
“Nghĩ cũng biết, với trí thông minh của bà ta, có thể làm ra loại chuyện này thì anh chẳng hề ngạc nhiên chút nào.”
Nếu mà có đầu óc, ai lại cả ngày đi quan hệ bừa bãi với người khác, còn hận không thể cho người ta tiền luôn chứ.
Yêu diễm công nhả điếu thuốc khỏi miệng, làn khói trắng lượn lờ khiến gương mặt y trở nên mờ ảo. Khuê tú thụ khó mà đoán được tâm tình của y, nhưng cậu cũng biết rõ là y không hề vui vẻ chút nào.
“Nhắc mới nhớ, em vẫn chưa từng gặp dì.” Khuê tú thụ dè dặt lên tiếng.
Yêu diễm công thả điếu thuốc xuống, mỉm cười nhìn cậu: “Đừng nói em, đến cả anh cũng đã rất nhiều năm rồi chưa từng gặp bà ta, cũng không biết bà ta còn sống hay đã chết.”
Khuê tú thụ há miệng, nhưng không nói nên lời. Cậu cảm thấy mình đúng là điển hình của sự cạn lời.
“Khi anh còn bé, gần như mẹ anh đi biền biệt bên ngoài cả ngày. Anh nghe người ta kể lại, khi anh còn bé bị mẹ nhốt trong nhà, đói bụng đến mức khóc khản cả cổ. May mà hàng xóm tốt bụng, trèo qua cửa sổ ban công cho anh ăn. Lúc lớn hơn một chút anh có thể tự kiếm ăn nên đi xin ăn của người ta, sau đó có lẽ bà ấy thấy anh không chết đói được, không thèm quay về nữa.”
Khuê tú thụ vẫn luôn biết rằng tuổi thơ của Yêu diễm công chẳng mấy vui vẻ, nhưng không ngờ lại khốn khổ đến nhường này. Nghe xong, cậu đỏ hoe vành mắt, rồi vòng tay ôm chặt lấy eo Yêu diễm công.
Khuê tú thụ nhẹ nhàng nói: “Nếu như trước đây em biết anh thì tốt biết mấy.”
Nhất định sẽ không để y phải sống khổ sở như vậy.
Một tay Yêu diễm công ôm lấy Khuê tú thụ, một tay giơ lên để điếu thuốc trên tay không chạm vào cậu, sợ cậu bị bỏng. Có lẽ là biết Khuê tú thụ đau lòng và khó chịu, y cười nhẹ rồi vỗ về Khuê tú thụ: “Cha ruột anh bảo, anh sinh ra coi như là một sự ngoài ý muốn đi.”
Khuê tú thụ nghe thấy câu này, lần đầu tiên cậu nảy sinh sự bất mãn với một người xa lạ, cậu cực kỳ bất mãn với cha ruột của Yêu diễm công.
“Anh không phải ngoài ý muốn,” cậu vùi mặt vào cổ Yêu diễm công, nghiêm túc nói: “Anh là kỳ tích của em.”
Đúng thật là kỳ tích, yêu nhau và ở bên người trong mộng của người trong mộng của mình.
Yêu diễm công cũng không khó chịu như Khuê tú thụ nghĩ, y còn có thể đùa cợt: “Anh cũng thấy thế, dù là ngoài ý muốn thì cũng là một sự ngoài ý muốn tuyệt đẹp. Anh đây vừa trẻ trung, đẹp trai, lại phong lưu phóng khoáng thế này cơ mà.”
Y nói xong, khẽ gật đầu, bỗng nhiên cảm thán: “Thật hâm mộ mẹ của anh, vì đã sinh ra một đứa con trai ưu tú như anh.”
Khuê tú thụ biết y cố ý nói như vậy để an ủi mình. Cậu cũng không vạch trần điều đó, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh y.
Một lát sau, cậu mở miệng: “Vừa nãy, em cực kỳ bất mãn với mẹ anh, thậm chí có chút ghét bà. Nhưng em lại nghĩ, bà ấy có sai lầm đến đâu đi nữa cũng đã cho anh sinh mệnh, cho anh cơ hội đến bên em, cùng em đi hết quãng đường này. Nghĩ như vậy, em lại nảy sinh lòng cảm kích đối với bà.”
“Đúng vậy,” Yêu diễm công dịu dàng đáp: “Bởi vì bà ấy, anh mới có cơ hội ở bên em, vì thế em biết anh cảm kích mẹ em đến nhường nào không? Vì mẹ em đã sinh ra một Giản Baby tốt như vậy.”
“Vậy lần này cha anh đến tìm anh để làm gì? Sao ông ấy lại biết anh là con trai của mình?” Khuê tú thụ hỏi.
“Ông ấy nói khi đó ông ấy thích mẹ anh, nhưng bà lại chẳng hề coi trọng ông ấy. Bà ấy lên nhầm giường xong thì biến mất. Lúc trước ông ấy xem cái video kia rồi nhận ra anh, ông ấy nói anh vô cùng giống mẹ, liếc mắt một cái đã nhận ra anh. Ông chủ của ông ấy có chút quen biết với anh trai em, biết anh đang ở cùng em, liền sai người tìm anh trai em. Anh trai em lại nói cho ông ấy biết quán của anh ở đâu, để ông ấy đến nói chuyện với anh.”
Yêu diễm công nói đến đây cũng không khỏi có cảm xúc phức tạp với ông anh vợ của mình.
Nếu nói người ta không hài lòng với mình lắm ư? Y không tin cha ruột của mình có thể vừa đúng lúc nhìn thấy cái video kia, còn nhận ra y.
Vậy người ta hài lòng với y ư? Mỗi lần đến nhà Khuê tú thụ, đúng là người ta chẳng thèm coi y ra gì, không hề cho y một thái độ tốt nào.
“Ông ấy nói với anh, trước đó ông ấy cũng đã kết hôn, nhưng đã ly hôn, không có con, giờ cũng chỉ cô đơn một mình. Nếu như anh đồng ý nhận thân, ông ấy sẽ công khai tuyên bố sự tồn tại của anh, không để anh phải mang tiếng là con riêng không rõ thân phận.”
“Vậy anh đồng ý sao?” Khuê tú thụ hỏi.
“Anh không muốn.” Yêu diễm công nói: “Anh không muốn dính líu đến những người trong giới đó, nhưng mà anh nói với ông ấy, dù sao ông ấy cũng là cha anh, nếu đến khi về già mà ông ấy không có ai bên cạnh, anh sẽ phụng dưỡng ông ấy.”
Y nói như vậy khiến Khuê tú thụ hơi giật mình. Dựa theo phong cách hành xử của Yêu diễm công, khi y cần cha mình nhất thì ông ta lại không ở bên, không làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, thì đừng nói là phụng dưỡng, y chịu để ý đến người ta đã là tốt lắm rồi.
Như nhìn ra suy nghĩ trong thâm tâm cậu, Yêu diễm công tiếp tục nói: “Dù sao đi nữa, nếu không phải vì ông ấy, anh cũng không thể tồn tại trên thế giới này, nên anh vẫn phải cảm ơn ông ấy. Còn về chuyện nhận thân, ông ấy đã lớn tuổi như vậy rồi, nếu bị truyền tin tức có con riêng sẽ khiến ông ấy khó giữ được thể diện tuổi già.”
“Nhưng ông ấy cũng nói cho anh biết mẹ anh giờ đang ở đâu. Bà ta đã về quê, đã sớm sinh con, kết hôn và trở thành một phu nhân nhà giàu rồi.”
Sớm đã quên bẵng đứa con trai là y từ lâu.
Không, có thể bà ta cả ngày đều sống trong lo lắng sợ hãi, lo đứa con mà mình sinh ra lúc tuổi trẻ không hiểu chuyện mà tìm đến mình.
Những việc này nếu Yêu diễm công thật sự muốn điều tra thì cũng có thể biết được, nhưng nói cho cùng Yêu diễm công không hiếu kỳ với thân thế của mình, thậm chí có thể nói là có phần mâu thuẫn.
Những gì y đạt được hiện tại đều là do y đã chiến đấu nhiều năm để giành lấy, không hề có liên quan đến người khác, mà những người khác này cũng bao gồm cả cha mẹ y. Lúc Yêu diễm công rơi vào vực sâu, không có ai kéo y lên, cũng không có ai từng trở thành ánh sáng trong cuộc đời lang bạt của y.
Vì thế hiện giờ người khác thế nào chẳng còn liên quan gì đến Yêu diễm công nữa.
“Không sao đâu, giờ anh cũng có mẹ, mẹ của em chính là mẹ của anh.” Khuê tú thụ nắm chặt tay y, mỉm cười nói.
Cảm nhận hơi ấm trong lòng bàn tay, nhìn nụ cười ấm áp trước mắt, Yêu diễm công nghĩ, bây giờ đã không còn như trước nữa rồi.
Người này chính là ánh sáng trong cuộc đời y.
Vì thế y sẽ không ôm giữ thù hận với cuộc đời, không còn oán hận cha mẹ nữa. Y đã có một Giản Baby tốt như vậy, những chuyện khác không còn quan trọng nữa.