Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Người Cha Đa Cảm
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
58.
Cha Yêu diễm công vẫn rất yêu thương đứa con trai này. Tâm trạng của ông lúc này vừa mừng rỡ khôn xiết lại vừa hoang mang thất vọng.
Con trai ông đã trở thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất. Vậy mà vào những lúc con cần ông nhất, cần ông thể hiện vai trò của mình nhất, ông đều không ở bên cạnh.
Ông rất muốn tham gia vào cuộc sống của con trai, nhưng lại lo lắng mình sẽ gây thêm rắc rối cho con.
Thực tế chứng minh, cha Yêu diễm công vẫn rất hiểu rõ bản thân.
Ông đã gây thêm phiền phức cho con trai mình.
Nói đùa à, những kẻ trước đây dám nắm cổ tay đại ca Giản gia mắng anh ta mặt người dạ thú, mắt chó coi thường người khác, giờ thì cỏ trên mộ đã cao bằng Mao Đậu rồi.
Cuối cùng, anh cả cũng nể mặt Yêu diễm công mà không ném cha y xuống lầu.
Anh cả chẳng qua chỉ gọi điện thoại cho Yêu diễm công mà thôi.
Khi biết con trai mình chỉ lo ông lợi dụng nó chứ không phải thật sự chịu ấm ức, trái tim người cha hiền lành của ông lão tan nát, ông chạy vào nhà vệ sinh của công ty Giản gia mà khóc nức nở.
Những chuyện này Yêu diễm công không hề hay biết. Y chỉ lo xách quà đến nhà xin lỗi anh vợ mình.
Y còn chưa kịp đến nhà Giản gia thì cha y đã đến trước rồi.
Không biết cha Yêu diễm công tìm địa chỉ từ đâu ra, lúc ông đến nhà thì Yêu diễm công vừa hay không có ở đó. Khuê tú thụ ôm Emily đang làm nũng trong lòng ra mở cửa.
Vẻ mặt hiền từ của cha Yêu diễm công còn chưa kịp thu lại, ông đã nhìn thấy bảo bối trong lòng bàn tay của Giản gia, "tiểu kiều thê" của con trai mình. Nhất thời ông có chút choáng váng.
Khuê tú thụ vẫn là người phản ứng trước tiên: "Chào chú, chú là chú Đoạn đúng không ạ?"
Thấy tiểu công tử Giản gia kia mặt mày ôn hòa, điềm đạm, không hề điêu ngoa tùy hứng như ông tưởng tượng, cha Yêu diễm công mừng rỡ đến mức quên cả nói với người ta rằng mình không phải họ Đoạn. Ông nắm lấy tay Khuê tú thụ lắc lắc: "Con chính là Baby đúng không? Đứa trẻ này thật không tệ."
Khuê tú thụ rất muốn biết rốt cuộc Yêu diễm công đã "phổ cập" nhũ danh của mình cho bao nhiêu người rồi, tại sao ngay cả bố chồng chưa từng gặp mặt cũng biết cậu tên Baby.
Cậu mời cha Yêu diễm công vào nhà, đặt mèo xuống rồi đi bưng trà rót nước cho ông.
Cha Yêu diễm công nhìn căn nhà đầy chó mèo, vui vẻ hớn hở: "Trong nhà thật náo nhiệt."
Khuê tú thụ cười đáp "Đúng vậy ạ", sau đó châm trà cho ông.
"Duệ Duệ không ở nhà sao?"
Khuê tú thụ sửng sốt một giây, sau đó mới phản ứng được Duệ Duệ này là ai.
Không phải vì lý do gì khác, chủ yếu là cậu thật sự không thể nào liên hệ được cái biệt danh "Duệ Duệ" đáng yêu, bình dân kia với cái tên Đoạn Tây Duệ phóng túng, lẳng lơ như con chim công hay xòe đuôi.
Cậu vội ho một tiếng: "Cái đó, Duệ..." Cậu dừng lại một chút, thật sự không thể thốt lên cái tên "Duệ Duệ" này, đành đổi giọng: "Đoạn Tây Duệ đến quán rồi ạ. Nếu chú có việc thì để cháu gọi anh ấy về nhé?"
"Không cần làm phiền thế đâu, không cần làm phiền thế đâu, chú chỉ đến thăm một lát thôi."
Khuê tú thụ luôn cảm thấy sau câu này của ông nên thêm một chữ "cháu".
Cha Đoạn Tây Duệ bóng gió hỏi thăm Khuê tú thụ: "Những năm qua, Duệ Duệ chắc đã khổ cực lắm nhỉ."
Người như Khuê tú thụ chắc chắn sẽ không làm chuyện chỉ thẳng vào mặt người ta mà mắng: "Đừng nói lời vô nghĩa! Nếu không phải vì ông thì chồng tôi đã không khổ cực như vậy!". Cậu cảm thấy xét kỹ thì cha của người ta cũng không làm gì sai, dù sao từ đầu đến cuối ông ấy đều chẳng hay biết gì.
Khuê tú thụ qua loa đáp: "Mọi chuyện đều đã qua rồi."
"Không, trong lòng chú vẫn không thể nào nguôi ngoai được. Chỉ cần vừa nghĩ đến Duệ Duệ của chú không có cha, phải trải qua biết bao khó khăn khổ cực, chú liền hận không thể tự đánh mình...."
Người cha già đau lòng vừa nhắc đến lại bắt đầu rơi lệ không ngừng.
Buổi tối Yêu diễm công mới về, xách theo một hộp kem nhãn hiệu mà Khuê tú thụ yêu thích.
Khuê tú thụ nói với y rằng cha y đã tìm đến nhà.
Yêu diễm công: "....Ông ấy tới làm gì thế?"
Khuê tú thụ cắn cái muỗng, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, nhưng dường như cũng không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng cậu chỉ tóm tắt một câu: "Ông ấy đã kéo em khóc một lúc, rồi ăn bữa cơm, sau khi biết Phú Quý là chó anh nuôi lại ôm Phú Quý đau lòng một lúc, sau đó thì đi về."
Yêu diễm công: "..."
Khuê tú thụ: "Cha của anh khá là đa cảm."
Cậu nói chuyện quá cô đọng.
Yêu diễm công nói: "Trước đây anh luôn nghĩ chắc chắn cha anh mắt mù mới có thể để ý một kẻ ngốc như mẹ anh. Giờ anh mới hiểu ra, hai người này rõ ràng là tuyệt phối, còn anh là số dương trong kết quả âm nhân âm."
Khuê tú thụ chỉ có thể an ủi bạn trai mình: "Chí ít thì ông ấy cũng rất yêu anh."