Chị dâu bá đạo của Giản gia

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu

Chị dâu bá đạo của Giản gia

Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

59.
Sau khi chính thức hẹn hò với Khuê tú thụ, Yêu diễm công có thể đường đường chính chính với thân phận con rể để tham dự bữa tiệc gia đình mỗi tuần một lần của Giản gia.
Chị gái và anh rể của Khuê tú thụ đang đi du lịch ngọt ngào ở nước ngoài nên vắng mặt trong lần gặp mặt này, nhưng Yêu diễm công đã gặp được chị dâu mà y chưa từng gặp.
Y chỉ biết cuộc hôn nhân của anh trai Khuê tú thụ mang tính chất thương mại, hình như là thông gia. Nhà gái cũng có gia thế lớn, môn đăng hộ đối với Giản gia, còn cụ thể thì y không cố tình tìm hiểu sâu.
Sau khi hai người vào nhà liền bắt gặp chị dâu đang dạy dỗ Mao Đậu.
Yêu diễm công khá ngạc nhiên, bởi trong ấn tượng của y, Mao Đậu vẫn luôn là một đứa bé ngoan ngoãn, vâng lời. Ngay cả y, người vốn không thích trẻ con, cũng khá quý mến Mao Đậu, mỗi lần đến thăm đều không quên mang quà cho bé.
Lắng nghe kỹ nội dung chị dâu dạy dỗ Mao Đậu, Yêu diễm công không khỏi trầm mặc.
“Vì thế, lần sau nó mà cầm giun đất hù dọa con, con không được phép khóc! Cứ theo lời mẹ dạy con, trước tiên đấm một cú móc trái, rồi móc phải, sau đó dùng chân đá bay nó luôn, nhớ chưa?”
Mẹ Khuê tú thụ ở bên cạnh dịu dàng nói: “Hâm Hâm à, dạy trẻ con như vậy hình như không hay lắm…”
Yêu diễm công lén lút hỏi Khuê tú thụ: “Chị dâu em là huấn luyện viên quyền anh à?”
Khuê tú thụ: “….Không phải.”
“Thế sao anh nhìn cứ thân thiết vậy nhỉ.” Yêu diễm công nói, phong cách hành sự này vừa nhìn là biết người đồng đạo.
Khuê tú thụ không lên tiếng. Chị dâu vừa giáo dục con trai xong ngẩng đầu lên nhìn thấy Khuê tú thụ, người mẹ vừa nghiêm khắc lúc nãy liền hóa thân thành chị dâu nhiệt tình trong nháy mắt: “Baby đã về rồi!”
Khuê tú thụ gọi một tiếng chị dâu rồi giới thiệu cho cô: “Đây là Đoạn Tây Duệ bạn trai em ạ.”
Yêu diễm công bổ sung một câu: “Cũng là chồng chưa cưới ạ.”
?
Chuyện khi nào?
Chị dâu đánh giá Yêu diễm công từ đầu đến chân một lượt, lông mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra. Cái nhíu mày này của cô rất nhỏ, nhưng vẫn bị Yêu diễm công chú ý tới.
Chị ấy không hài lòng với mình.
Yêu diễm công nghĩ, trên mặt không biểu lộ điều gì, chỉ ngồi xuống sô pha cạnh Khuê tú thụ.
Khuê tú thụ gọi Mao Đậu đến, vừa lau đi những giọt nước mắt chực trào trong mắt bé, vừa nhẹ giọng hỏi: “Sao thế Mao Đậu, sao cháu khóc nào?”
Mao Đậu sụt sịt mũi, cố gắng nén nước mắt lại: “Hà Tư Minh lớp cháu cầm giun đất dọa cháu sợ, còn nhét giun vào áo cháu nữa.”
Khuê tú thụ đau lòng: “Có phải cháu sợ lắm không?”
Mao Đậu ấm ức gật gật đầu.
Chị dâu khoanh tay trước ngực, không nén được mà nói: “Thằng nhóc nhà lão Hà thật sự quá ngang bướng. Giờ chị sẽ gọi điện thoại cho lão ấy, bảo nếu lão ấy không dạy dỗ con mình nữa, chị sẽ nhét giun đất vào miệng lão. Chị không bắt nạt được con trai lão thì bắt nạt lão là được rồi!”
Nói xong liền thật sự đi lấy điện thoại gọi cho người ta.
Khuê tú thụ ôm Mao Đậu, nhẹ giọng nói: “Hà Tư Minh vẫn bắt nạt cháu sao?”
Mao Đậu mếu máo, nước mắt lại bắt đầu chực trào. Nhưng nhớ lời mẹ dặn nam nhi đại trượng phu chỉ đổ máu chứ không đổ lệ, bé lại gắng sức nén nước mắt vào, nén một hồi lâu thì nước mũi lại chảy ra.
Mao Đậu ngoan ngoãn chờ chú nhỏ lau nước mũi xong mới khẽ nói: “Hà Tư Minh bảo, giun đất rất đáng yêu, bảo cháu làm bạn với giun đất. Nhưng mà thật sự cháu rất sợ giun, chúng đáng sợ lắm. Chú nhỏ ơi, có phải cháu là đồ nhát gan không ạ?”
Bé vừa nói xong lại muốn khóc. Dáng vẻ ấm ức, nước mắt chực trào của Mao Đậu khiến người nhìn mà tim muốn tan chảy.
Khuê tú thụ ôm bé, xoa xoa đầu bé một hồi rồi nhỏ nhẹ dịu dàng nói với Mao Đậu: “Mao Đậu, chú nhỏ cũng sợ sâu, còn rất sợ lạnh, ghét ra ngoài vào mùa đông, vậy Mao Đậu có thấy chú là đồ nhát gan không?”
Mao Đậu lắc đầu một cái, ôm lấy cổ Khuê tú thụ: “Chú nhỏ là giỏi nhất.”
Khuê tú thụ cười nói: “Mao Đậu nhà chúng ta cũng rất giỏi mà. Ai cũng có điều mình sợ, như chú sợ lạnh này, bà nội sợ tối này, chú Tiểu Đoạn của cháu sợ độ cao này. Đây không phải là chuyện đáng xấu hổ, mà cũng không chứng minh cháu không phải là người dũng cảm, biết chưa nào?”
Được Khuê tú thụ dỗ dành, bé vui vẻ hẳn lên, mặt mày hớn hở chạy đến chỗ bà nội để tìm bà chơi đùa.
Ở bên này, Yêu diễm công nhướn mày nghe chị dâu gọi điện thoại.
“Tôi nhắc nhở anh lần cuối cùng, nếu thằng nhóc nhà anh còn dám lấy những thứ như giun đất, sâu bọ lung tung dọa sợ Mao Đậu nhà chúng tôi, tôi sẽ bắt từng con giun, từng con sâu, từng con một nhét cho anh ăn, nhé!”
Hình ảnh này cũng khiến Yêu diễm công cảm thấy buồn nôn.
Y dùng vai cọ nhẹ vào Khuê tú thụ bên cạnh rồi ghé sát tai cậu, thì thầm hỏi: “Chị dâu thật sự không phải lăn lộn trong giới xã hội đen à?”
Khuê tú thụ cũng ghé sát lại, khẽ nói: “Thật sự không phải.”
Yêu diễm công không nhịn được mà cảm thán: “Với cái phong cách hành sự này, chị ấy không gia nhập xã hội đen thì thật sự là lãng phí nhân tài!” Y suy nghĩ một chút, lại thì thầm nói: “Không ngờ anh cả lại thích kiểu tính cách như vậy.”
Khuê tú thụ mỉm cười, cậu quay đầu lại, thấy chị dâu không nhìn sang bên này mới khẽ nói: “Anh có biết cảnh tượng lần đầu tiên anh cả gặp chị dâu là thế nào không?”
….
Đó là một buổi chiều trời trong nắng ấm, cảnh đẹp như thơ. Ánh mặt trời rải từng nụ hôn lên mặt đất, gió nhẹ lướt qua cành liễu, cỏ xanh rung rinh, tất cả mọi thứ đều thật hài hòa.
Như mọi ngày, sau khi tan học, Giản lão đại đi qua con hẻm sau trường học để về nhà — anh vẫn dặn tài xế chờ mình ở đó.
Thế nhưng lần này, trong hẻm lại có thêm một đám khách không mời mà đến.
Nói chính xác hơn, đó là một nữ đại ca dẫn theo mấy thủ hạ đang vây đánh một cô gái yếu đuối.
…..
“Anh hùng cứu mỹ nhân? Chị dâu là cô gái bị đánh kia ư?” Yêu diễm công không thể tin được.
Khuê tú thụ nặng nề lắc đầu: “Người cầm đầu vây đánh kia, chính là chị dâu.”
“….”
Diễn biến câu chuyện này thật sự không theo quy luật thông thường chút nào cả.
“Hóa ra sở thích của anh cả đặc biệt vậy sao…”
Sau đó Yêu diễm công mới biết, bạn cực thân của chị dâu bị lừa gạt đến chỗ kinh doanh bia ôm, suýt nữa thất thân. Bạn chị dâu sợ đến mức tinh thần hoảng hốt, trong cơn tức giận, chị dâu bèn tự mình động thủ đi dạy dỗ người.
Dù nói thế nào thì vị chị dâu Giản gia này cũng là một người hào phóng nghĩa khí.
Yêu diễm công không quen nhiều cô gái lắm, nhưng chị dâu tuyệt đối là người có cá tính nhất trong số họ.
Chỉ là trước mắt, người phụ nữ với vẻ ngoài tú lệ, khí chất tao nhã này đã không còn nét ngang ngược khi chặn người ở đầu hẻm năm xưa nữa.
Anh cả Giản gia tính cách trầm ổn, nội liễm, vợ anh ấy lại là một người phụ nữ cá tính, cương liệt, nói một không hai. Thật trùng hợp, kết tinh của hai người là Mao Đậu lại có tính cách ấm áp, mềm mại, không giống cha, không giống mẹ, mà giống chú nhỏ của mình.
Có lẽ như Yêu diễm công nói, âm nhân âm thành dương, Mao Đậu chính là sự 'vật cực tất phản' chăng.
*Vật cực tất phản: tức là sự vật phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hoá theo hướng ngược lại.
Yêu diễm công không biết rằng sở dĩ mình thích Mao Đậu như thế, một phần nguyên nhân chính là tính cách của nhóc Mao Đậu giống hệt Giản Baby hồi còn bé. Y không có cơ hội tiếp xúc với Giản Baby trong quá khứ, vì thế mới coi Mao Đậu là Giản Baby hồi nhỏ để mà thương yêu.
Yêu diễm công ôm Mao Đậu ra ngoài chơi, để lại chú nhỏ và chị dâu đã lâu không gặp nhau hàn huyên.
“Vị này chính là người khiến anh cả tức giận đến mức sưng cả lợi lên sao?” Chị dâu hỏi.
Khuê tú thụ gật đầu, trong lòng không khỏi cảm thấy chột dạ. Cậu biết anh cả không thích Yêu diễm công lắm, nhưng không ngờ anh ấy lại tức giận đến mức sưng cả lợi.
Chị dâu gõ gõ vào tay vịn sô pha, gật đầu một cái, nói: “Người đẹp đấy, làm minh tinh hả?”
Khuê tú thụ nói không phải, cậu suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu: “Thế nhưng cha ruột của anh ấy là minh tinh.”
“À, là cái người đã chạy đến công ty của anh cả, kéo tay anh ấy nói muốn quyết sống mái một trận đó sao?” Chị dâu hỏi.
“….”
Những chuyện này Khuê tú thụ thật sự không biết, hóa ra còn có chuyện như vậy nữa. Cậu có chút bất đắc dĩ, nhưng lại cảm thấy buồn cười.
“Hoàn cảnh gia đình của anh ấy có chút phức tạp.” Cậu giải thích.
“Hoàn cảnh gia đình phức tạp không sao cả, nhân phẩm không có tật xấu là được.”
Nói như vậy không sai, có điều nghe chị dâu nói thế, sao Khuê tú thụ bỗng cảm thấy càng chột dạ hơn nhỉ?
Cậu khẽ đáp một tiếng, cũng chẳng dám ngẩng đầu lên.