Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, Khuê Tú Thụ dựa vào ký ức để tìm ca khúc mà Yêu Diễm Thụ đã hát. Cậu nhận ra tất cả các từ “she” trong bản gốc đều đã bị y đổi thành “he”.
Người này… Khuê Tú Thụ lắc đầu, quả là thú vị.
Trong khi đó, Yêu Diễm Thụ đang gọi điện cho bạn bè hỏi thăm về các lớp học tiếng Anh.
Người bạn kia hỏi: “Làm gì vậy? Mày định ra nước ngoài ‘câu’ trai à?”
Yêu Diễm Thụ đáp: “Cái con mẹ mày! Với lại, mày nghĩ một gia đình lớn giàu có, thuộc thế gia vọng tộc như cậu ấy sẽ thích giọng Anh – Anh hay Anh – Mỹ?”
Người bạn nói: “Đại ca à, mày nói gia đình lớn giàu có, nhưng nhà tao cả tao nữa chỉ có ba người, mày thấy có lớn không? Sao tao biết được chứ?!”
Thôi bỏ đi. Yêu Diễm Thụ cúp máy, sau đó nhìn chằm chằm vào điện thoại, bên tai lại văng vẳng lời Khuê Tú Thụ đã nói.
Có lẽ cậu ấy chỉ nói vô tình vậy thôi, nhưng đối với y lại là một đả kích nặng nề.
26.
Yêu Diễm Thụ nhận ra Khuê Tú Thụ rất yêu thích chú chó lông vàng mà y đang nuôi. Yêu Diễm Thụ gọi chú chó ấy là Phú Quý, hoàn toàn chẳng để tâm xem một cái tên có vẻ dung tục như vậy sẽ khiến chú chó xinh đẹp, ngoan ngoãn này cảm thấy thế nào.
Nguyên nhân là một ngày nọ, Yêu Diễm Thụ hứng chí quay một đoạn video về Phú Quý rồi gửi cho Khuê Tú Thụ, còn rủ cậu cùng cười nhạo tiểu Phú Quý ngốc nghếch.
Khuê Tú Thụ trả lời:
Tôi không thấy thằng nhóc ấy ngốc, nó đáng yêu lắm.
Yêu Diễm Thụ thầm nghĩ, có lẽ là vì hai người họ khá giống nhau.
Y dùng giọng điệu nghiêm khắc đáp lại:
Xin cậu hãy chú ý, là con nhóc chứ không phải thằng nhóc! Phú Quý nhà chúng tôi là một cô chó cái xinh đẹp.
Khuê Tú Thụ: ….
Cậu không nhịn được hỏi:
Vậy tại sao anh lại đặt một cái tên như vậy cho cô chó xinh đẹp này?
Yêu Diễm Thụ thẳng thắn và hùng hồn đáp:
Vì người ta nói tên xấu thì dễ nuôi.
Khuê Tú Thụ:
…. Vậy à.
Yêu Diễm Thụ thử mấy lần nữa, y nhận ra mỗi khi mình chia sẻ chuyện của Phú Quý cho Khuê Tú Thụ, phản ứng của cậu ấy đều thân thiện hơn hẳn so với bình thường.
Một lần nọ, Yêu Diễm Thụ cố ý hỏi cậu:
Cậu có muốn gặp Phú Quý không?
Khuê Tú Thụ rất vui:
Có thể chứ?
Trong lòng Yêu Diễm Thụ thầm nghĩ, có gì mà không thể, nếu em tình nguyện ở lại nhà tôi, tôi còn có thể cho em xem đại bảo bối nữa kìa.
Đáng tiếc hiện giờ y chưa thể cho cậu ấy xem đại bảo bối, chỉ có thể cho cậu ấy ngắm tiểu Phú Quý.
Yêu Diễm Thụ nhận thấy Khuê Tú Thụ đối xử dịu dàng với tiểu Phú Quý hơn cả mình, y cũng không ghen, trái lại còn hỏi Khuê Tú Thụ: “Cậu thích chó như vậy, sao không tự mình nuôi một con?”
Khuê Tú Thụ ôm tiểu Phú Quý nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông, lại ngắm dáng vẻ thoải mái nhắm hai mắt của nó, nói: “Bởi vì có người không thích.”
Người này là ai, không cần cậu nói, Yêu Diễm Thụ cũng hiểu rõ.
Thật ra, việc Khuê Tú Thụ sau này không thể ở bên Băng Sơn Công, xét trên một vài phương diện khác, chưa chắc đã là chuyện xấu đối với cậu.
Cậu quan tâm đến Băng Sơn Công còn hơn cả chính mình, đã bỏ ra rất nhiều, thậm chí còn vì đối phương mà kìm nén nhiều điều của bản thân. Nếu hai người ở bên nhau, chắc chắn cậu cũng sẽ phải sống trong cảnh tự hiến dâng và miễn cưỡng chấp nhận mọi thứ.
Yêu Diễm Thụ hỏi cậu: “Vậy cậu có muốn nuôi một con chó không?”
Khuê Tú Thụ nói muốn.
Yêu Diễm Thụ không nói gì thêm.
Không mấy ngày sau, Yêu Diễm Thụ liền gọi điện cho Khuê Tú Thụ hỏi cậu có ở nhà không, y muốn mang đồ đến tặng cậu.
Khuê Tú Thụ không ngờ Yêu Diễm Thụ lại thực sự mang đến cho mình một bé chó con lông vàng. Bé cún nhỏ mới được hai tháng, lặng yên nằm trong lòng Yêu Diễm Thụ, Khuê Tú Thụ nhìn đến mức lòng mềm nhũn.
Cậu tha thiết nhìn bé cún con trong lòng Yêu Diễm Thụ, có chút không tin nổi, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Thật sự tặng cho tôi sao?”
Hiếm khi cậu lộ ra vẻ mặt ngây thơ như vậy, không giống với vẻ trầm tĩnh, điềm đạm thường ngày.
Yêu Diễm Thụ đặt bé cún vào tay cậu: “Trước tiên cậu ôm nó vào nhà đã, trên xe còn có đồ, tôi phải đi lấy.”
Có thể nói Yêu Diễm Thụ khá chu đáo, không chỉ tặng chó, mà những đồ vật liên quan đến chó như bát, giường, thức ăn, đồ chơi y đều đã chuẩn bị đầy đủ.
Yêu Diễm Thụ giải thích với Khuê Tú Thụ: “Đây là lần đầu tiên cậu nuôi chó, có lẽ không có kinh nghiệm gì.”
Y còn nói: “Có điều đây cũng là tôi lo chuyện bao đồng, dù sao cậu tự đi chọn những đồ này cho nó cũng là một việc rất thú vị.”
Khuê Tú Thụ lắc đầu, cậu ôm cún nhỏ, cảm động nói: “Thật sự rất cảm ơn anh.”
“Tôi đã viết hết những điều cần chú ý vào giấy, đến lúc đó cậu chỉ cần lưu ý một chút là được.” Yêu Diễm Thụ nói.
Khuê Tú Thụ đáp: “Được.”
Cậu thấy Yêu Diễm Thụ săn sóc tỉ mỉ như vậy, lại nghĩ đến những lời mình đã nói với y trước đây, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Yêu Diễm Thụ là một người đối xử với bạn bè tốt đến thế, vậy mà cậu còn đối xử với y như vậy, có thể nói là hơi quá đáng.
“Anh đã ăn chưa? Có muốn ở lại ăn cơm không?” Hiếm lắm Khuê Tú Thụ mới chủ động mời y ở lại dùng bữa.
Yêu Diễm Thụ có chút được yêu mà sợ: “Có thể sao?”
Nhìn bộ dạng này của Yêu Diễm Thụ, lòng Khuê Tú Thụ càng thêm hổ thẹn, nói: “Tất nhiên là có thể rồi, không phải anh đã nói coi tôi là bạn sao?”
Mẹ nó, còn có thu hoạch ngoài ý muốn! Yêu Diễm Thụ nhìn bé cún con vì mới đến môi trường xa lạ mà có chút sợ sệt, không nhịn được vừa ôm vừa hôn nó, thật đúng là đại bảo bối!
27.
Khuê Tú Thụ gọi bé cún là George, Yêu Diễm Thụ hỏi cậu có phải chị của cún con tên là Peppa* không.
Khuê Tú Thụ:…..
*Peppa và George là hai chú heo trong bộ phim hoạt hình Heo con Peppa, Peppa là chị, George là em trai.
Có điều cậu cũng vì bé cún và heo con George có điểm tương đồng nên mới đặt cái tên này.
Yêu Diễm Thụ không hiểu nổi, một con chó và một con lợn thì có điểm nào giống nhau.
Khuê Tú Thụ bảo: “Chúng nó đều sợ độ cao.” Dáng vẻ nói thật hùng hồn.
Yêu Diễm Thụ nói cậu đúng là một nhân tài!
Không đúng! Yêu Diễm Thụ đang trêu chọc George thì ngẩng đầu lên nhìn Khuê Tú Thụ đang múc sữa pha cho nó, hỏi: “Cậu còn xem Heo con Peppa hả?”
Khuê Tú Thụ hơi ngại ngùng: “Có xem một chút.”
Đâu chỉ là một chút, cậu đã xem hết tất cả các tập rồi.