Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu
Chương 9: Khăn Tay, Áp Lực và Định Nghĩa Tình Yêu
Phi Điển Hình NTR - Nhất Bàn Sao Thanh Đậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yêu diễm thụ quả thật đã đưa Khuê tú thụ đi xem ballet.
Y không hề có hứng thú với loại hình nghệ thuật này, nhưng vì Khuê tú thụ yêu thích nên y mới chịu đi. Hơn nữa, để có thể trò chuyện với cậu ấy, Yêu diễm thụ còn cố tình tìm hiểu trước nội dung vở diễn, cốt là để không bị lạc lõng khi xem.
Thế nhưng, y không hề nhận ra rằng vấn đề lớn nhất của mình không phải là không hiểu, mà là xem đến mức mệt mỏi rã rời.
Bởi vậy, khi Khuê tú thụ cảm động đến mức rơi lệ, Yêu diễm thụ đã ngáp liên tục, nước mắt giàn giụa khắp mặt.
Khuê tú thụ vốn thấy hơi ngượng khi mình khóc lúc xem kịch, bèn lén nhìn Yêu diễm thụ. Nào ngờ, cậu lại phát hiện đối phương đã sớm nước mắt như mưa.
Không ngờ Yêu diễm thụ bề ngoài bất cần đời lại có tâm hồn nhạy cảm tinh tế đến thế. (….)
Khuê tú thụ sờ túi, lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ. Cậu kéo tay Yêu diễm thụ qua, đặt khăn vào lòng bàn tay y. Đó là một chiếc khăn tay phẳng phiu, còn vương mùi nước hoa Khuê tú thụ thường dùng, một mùi hương tươi mát, dịu nhẹ, trong trẻo tựa như chính cậu, không vương chút bụi trần.
?
“Lau nước mắt đi.” Thấy Yêu diễm thụ vẫn còn ngơ ngác, Khuê tú thụ liền ghé sát lại gần y, nhỏ giọng nói.
Yêu diễm thụ nắm chặt tay, cảm nhận sự mềm mại của chiếc khăn. Trong lòng y thầm nghĩ mình không nỡ dùng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lau qua loa rồi vội vàng nhét chiếc khăn vào túi.
Y sợ Khuê tú thụ sẽ đòi lại.
Khuê tú thụ không để tâm đến những suy nghĩ nhỏ nhặt ấy của y, chỉ chuyên chú nhìn các diễn viên cúi chào khán giả.
Xem kịch xong, Yêu diễm thụ ngỏ ý muốn đưa Khuê tú thụ về nhà, nhưng cậu lại từ chối.
“Tôi tiện đường đưa cậu về mà!” Yêu diễm thụ nói.
Khuê tú thụ lắc đầu nói không cần. Cậu cứ cảm thấy hai người như thế này quá giống đang hẹn hò.
“Hay là cậu có việc gì khác à?” Yêu diễm thụ nói, “Hoặc là cậu đói bụng? Vừa hay tôi cũng hơi đói, chúng ta đi ăn chút gì nhé.”
Khuê tú thụ hơi hối hận vì đã từ chối, bởi nếu còn đi ăn thêm một bữa nữa thì cảm giác hẹn hò sẽ càng rõ rệt hơn.
“Lần này tôi đã đi xem kịch với cậu, vậy lần sau cậu cũng nên đi xem thứ tôi thích chứ, phải không?” Yêu diễm thụ thầm tính toán trong lòng.
Khuê tú thụ đáp: “Nhưng thứ anh thích thì nên làm cùng người anh thích chứ, anh hãy đi xem với người ấy đi.”
Yêu diễm thụ giả vờ như không nghe thấy: “Tôi nghe nói phim XX tháng sau sẽ chiếu, chúng ta đi xem suất đầu tiên nhé? Mấy phần trước tôi xem không sót tập nào, phần này tôi đã mong chờ từ lâu rồi!”
Nhìn Yêu diễm thụ đang chăm chú nhìn mình bằng đôi mắt tràn đầy kỳ vọng, Khuê tú thụ không thể thốt ra lời từ chối. Cậu cũng học theo cách đánh trống lảng sang chuyện khác: “Anh lái xe cẩn thận nhé.”
“Cậu không được đánh trống lảng!” Không ngờ Yêu diễm thụ lại hoàn toàn không mắc bẫy.
Khuê tú thụ nói: “Tôi chưa từng xem bộ phim đó, cần phải xem bù mấy phần trước đã.”
“Hay quá! Tôi sẽ xem cùng cậu, vừa hay tôi cũng muốn xem lại một lần.” Yêu diễm thụ mừng rỡ đến mức hận không thể vỗ tay tán thưởng.
“…..”
Khuê tú thụ chỉ còn biết im lặng.
Cậu không biết liệu Yêu diễm thụ có đối xử với những người bạn khác như thế không, hoàn toàn không chừa chút không gian riêng tư nào. Cảm giác ngột ngạt này khiến Khuê tú thụ không biết phải làm sao.
Yêu diễm thụ thấy Khuê tú thụ im lặng, cũng nhận ra mình có vẻ hơi vội vàng, bèn sửa lời: “Tôi chỉ trêu cậu thôi. Nếu cậu không muốn xem thì thôi, tôi không muốn làm người khác khó chịu.”
Người như Khuê tú thụ không thể chịu được khi người khác nói nhỏ nhẹ, vừa nghe Yêu diễm thụ nói vậy, cậu liền nghiêm túc cam kết: “Tôi sẽ đi xem.”
Khi xuống xe, Khuê tú thụ không nhịn được hỏi một câu: “Anh đối xử với tất cả bạn bè đều như thế này sao?”
Yêu diễm thụ không trả lời thẳng vào vấn đề, chỉ nói: “Chúng ta là những người bạn cực kỳ thân thiết.”
Làm bạn cực kỳ thân thiết với Yêu diễm thụ, Khuê tú thụ cảm thấy thật áp lực.
Điều càng khiến Khuê tú thụ áp lực hơn chính là không biết từ đâu Băng sơn công lại biết chuyện Yêu diễm thụ rất thân thiết với cậu, thậm chí còn cố ý gọi điện thoại hỏi cậu.
Khuê tú thụ không quen lừa dối người khác, chỉ có thể nói sự thật. Cậu trả lời rằng Yêu diễm thụ là một người rất hào sảng, làm bạn với y rất vui.
“Chỉ là bạn thôi sao?” Dường như Băng sơn công không hoàn toàn yên tâm. Có lẽ, trong mắt người yêu thì Tây Thi cũng phải lu mờ, tình nhân trong mộng của hắn hoàn mỹ không tì vết: y ngang ngược vô lý là đáng yêu, y hùng hổ dọa người là thẳng thắn, y ích kỷ chỉ biết mình là thật thà không giả tạo. Băng sơn công cảm thấy tất cả mọi người trên thế gian này đều có thể sẽ thích Yêu diễm thụ hoàn mỹ như vậy.
Đối với Băng sơn công, vì hắn không thích Khuê tú thụ, thế nên cậu có tri thức hiểu lễ nghĩa lại bị coi là tàn dư phong kiến, cậu dịu dàng săn sóc là không có cá tính, cậu khoan dung rộng lượng lại thành nhát gan sợ sệt.
Sao Khuê tú thụ lại không nghe ra ý tứ ngoài lời của hắn chứ? Cậu nghiêm túc nói: “Là bạn rất thân thiết.”
Băng sơn công không hề nể nang nói: “Hai người phải giữ khoảng cách.”
Thậm chí hắn còn không thèm dùng cách nói “Tôi hy vọng”.
Đây là lần đầu tiên Khuê tú thụ nói lời khiến Băng sơn công không vui: “Anh đừng có nghĩ phức tạp về tình bạn của chúng tôi.”
Một cuộc nói chuyện kết thúc trong không khí không mấy vui vẻ.
Yêu diễm thụ hỏi bóng gió Khuê tú thụ rằng liệu cậu có thể thích người khác không.
Khuê tú thụ đáp không biết.
Yêu diễm thụ lại hỏi vậy tại sao cậu lại thích Băng sơn công đến thế.
Khuê tú thụ nói chẳng vì sao cả.
Tình cảm cậu dành cho Băng sơn công, giống như nhu cầu ngủ nghỉ ăn uống của con người. Loại yêu thích này đã trở thành một phần trong cuộc sống của cậu, hòa vào máu thịt, cũng khiến cậu trở thành con người như hiện tại.
Yêu diễm thụ cảm thấy vô cùng kinh ngạc khi nghe những lời này. Theo cái nhìn của y, tình yêu của Khuê tú thụ đã có chút biến dạng. Khuê tú thụ bị thứ tình cảm gọi là "yêu thích" này ảnh hưởng đến cả quá trình trưởng thành, thói quen và sở thích của cậu đều hình thành vì một người khác.
“Có phải người nhà cậu đều rất thích hắn ta không?” Yêu diễm thụ hỏi.
Khuê tú thụ nói: “Cha mẹ đều cho rằng hai chúng tôi rất hợp ở bên nhau.”
Cậu vốn có tính cách hướng nội bẩm sinh, tính tình ôn hòa nho nhã, thậm chí có chút do dự, thiếu quyết đoán. Lại là con út trong nhà, tất nhiên cậu cũng được mọi người yêu thương. Người nhà cậu hy vọng cuộc đời cậu sẽ trôi chảy, mà người như Băng sơn công lại là người thích hợp ở bên cậu nhất.
Nhưng tình cảm không chỉ cần xem có hợp nhau hay không, mà còn phải xem có thật sự yêu thích hay không nữa.
Cậu đã thử từ bỏ sự chờ đợi trong vô vọng, thế nhưng những thói quen đã tích lũy ngày qua ngày, tháng qua tháng đâu phải một sớm một chiều là có thể thay đổi được.
Yêu diễm thụ nói: “Sau này cậu đừng xem hắn ta cần gì, mà nên tự hỏi chính mình cần gì. Cậu có thể ích kỷ một chút, nhỏ nhen một chút, đừng có hiền lành theo kiểu Phật hệ như vậy. Dù cậu có là thánh nhân cũng không thể khiến tất cả mọi người đều yêu thích và hài lòng. Đời người ngắn ngủi, cần phải tận hưởng lạc thú trước mắt.”
Khuê tú thụ liếc y một cái.
Yêu diễm thụ ngơ ngác: “Cậu nhìn tôi như thế làm gì?”
Khuê tú thụ đáp: “Vậy người đầu tiên tôi đoạn tuyệt quan hệ nhất định chính là anh, anh đã cướp mất người yêu của tôi!”
“….”
Cũng phải!
“Vậy cậu có tiêu chuẩn chọn bạn đời gì không? Để tôi xem mình có người bạn nào thích hợp để giới thiệu cho cậu không nào.” Y nói rất nghiêm túc, bày ra dáng vẻ thật lòng muốn giúp Khuê tú thụ thoát khỏi bể khổ.
Khuê tú thụ còn thật sự suy nghĩ cẩn thận: “Ừm… Chính trực, thiện lương, thành thật, đáng tin.”
Yêu diễm thụ cảm thấy Khuê tú thụ có hiểu lầm gì đó về Băng sơn công, tám chữ này có chút liên quan gì đến hắn ta sao?
À đúng rồi, cũng chẳng liên quan gì đến mình.
“Đó là về tính cách, thế còn tướng mạo và gia thế, cậu có yêu cầu gì không?” Yêu diễm thụ truy hỏi.
“Dịu dàng là được rồi. Tướng mạo thì không cần quá xuất chúng, chỉ cần bình thường một chút là được, gia thế cũng không quan trọng.”
Yêu diễm thụ mặt không biểu cảm, "ha ha" hai tiếng.
Vui thật, mình hoàn toàn tránh được tất cả các tiêu chuẩn của Khuê tú thụ.
“Cậu cũng không tò mò về tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi sao?” Yêu diễm thụ hỏi cậu.
Y đã hỏi như vậy, Khuê tú thụ dù không tò mò cũng không thể không nói, đành hỏi: “Tò mò chứ!”
Yêu diễm thụ hài lòng: “Nếu cậu đã tò mò như vậy, tôi sẽ hết lòng kể cho cậu nghe.”
Đột nhiên Khuê tú thụ lại có chút không muốn nghe nữa.
Yêu diễm thụ mặc kệ cậu có muốn nghe hay không, tự nhiên nói: “Phải dịu dàng, đọc nhiều sách, biết lo cho gia đình, cũng phải lương thiện, không thích làm người khác khó chịu. Quan trọng nhất là phải yêu tôi.”
Nghe y nói xong, lòng Khuê tú thụ trăm mối ngổn ngang.
Cậu thầm nghĩ, hóa ra trong mắt Yêu diễm thụ, Băng sơn công là một người như thế.
……