Phò Mã Của Ta Đòi Hòa Ly
Chương 3
Phò Mã Của Ta Đòi Hòa Ly thuộc thể loại Cổ Đại, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tạ Lâm đâu? Còn sống chứ?"
Ta vừa xuống ngựa đã nắm tay quản gia hỏi. Quản gia thở dài:
"Nửa sống nửa chết ạ. Công chúa không ở phủ, lũ nhận lương tháng như chúng tôi không dám cãi lời Phò mã."
Vào đến viện chính, mây mù xám xịt. Đó là cách nói về khu vực Tạ Lâm đang ở.
Chàng chống gậy, vừa nhìn về phía bếp nhỏ vừa che miệng khóc. Tạ Y và Tạ Như Song đang bận rộn trong bếp.
Tạ Như Song đưa bộ óc heo đã rửa sạch cho Tạ Y. Tạ Y thành thạo gạt nước trên thớt, cầm dao nhỏ thái óc heo.
Ta sợ nó cắt vào tay, vội vàng vào ngăn cản:
"Trẻ con sao có thể nghịch dao? Không ngoan đâu nhé, đưa dao cho nương được không?"
Tạ Y nhíu mày, không chịu đưa:
"Nương, Y nhi không còn là trẻ con nữa. Cha bị thương, con và Song Song muốn tự tay nấu một bát cháo cho cha."
"Nương, hôm qua chúng con học trong bếp của cậu giỏi lắm, đừng lo."
Tạ Như Song nhe hàm răng sữa cười với ta.
Nhìn con cái bận rộn, ta chợt nhớ đến lời Tạ Lâm nói hôm qua.
—— "Ngay cả cốt nhục thân sinh cũng bỏ rơi ta, khinh ta nhục ta coi thường ta."
Ký ức hỗn loạn của chàng chẳng có cái nào đúng với thực tế cả.
Ta lại thở dài, ôi, phúc khí không biết đã bị thở bay đi mất bao nhiêu rồi.
Vậy nên cứ để Y ca nhi và Song tỷ nhi chuẩn bị bát cháo hiếu thảo này.
"Các người trông chừng kỹ nhé, đừng để thiếu gia cắt vào tay, tiểu thư ngã vào chậu nước."
Ta dặn dò các bà vú xong, lại bảo Thanh Hà để mắt đến.
Ta quay lại chỗ Tạ Lâm. Chàng vẫn khóc, thấy ta tới thì càng khóc dữ hơn.
"Hắn về rồi phải không?"
"Hả? Ai cơ?"
Chàng sụt sịt:
"Còn ai vào đây nữa? Các con đều tự tay chuẩn bị đồ ăn cho hắn rồi, nàng sáng sớm ra ngoài, giờ nồng nặc mùi rượu trở về, không phải là đi đón gió tẩy trần cho hắn đấy sao?"
Ta thở dài, cục máu bầm trong não này rốt cuộc bao giờ mới tan hết đây? Lão Ngưu kia có ổn không vậy? Hay là mời thầy phù thủy thật nhỉ?
"Tại sao nàng không nói gì? Giờ ngay cả diễn cũng không muốn diễn nữa à?"
Ta dịu giọng dỗ dành:
"Chàng đừng nhạy cảm như thế được không? Cũng đừng đem chuyện kiếp trước áp đặt vào kiếp này nữa, được không? Tạ Lâm, ta yêu chàng, các con cũng yêu chàng. Chúng nó là đang làm cho..."
"Được không! Hừ, đúng là miệng lưỡi đàn bà, đồ lừa đảo."
"Hửm?"
"Nàng đã chán ghét ta rồi, còn mở miệng ra là nói yêu ta, đừng có giả nhân giả nghĩa nữa, được không!"
Chàng gạt tay ta ra, từng bước chậm chạp đi ra ngoài.
Khổ thân ta quá! Bệnh tình lại nặng thêm rồi à? Tự động lọc bỏ ngữ khí, chỉ nghe được phụ đề thôi à?
Ta vội vàng đuổi theo, giải thích từng chữ một, không mang theo ngữ khí về chuyện cháo óc heo của các con và chuyện mùi rượu trên người.
May mắn thay, bát cháo đó thực sự được Y ca nhi nấu xong. Song tỷ nhi nói:
"Cậu nói ăn gì bổ nấy, cha bị thương, cha ăn nhiều vào."
Ta nhìn bát cháo óc heo và cái "thùng nước" đang vừa ăn vừa khóc kia, rồi im lặng.
Chàng ăn hết, mắt cũng đỏ hoe. Là cảm động phải không nhỉ? Hầy, người đàn ông làm bằng nước, cần được Công chúa ta đây tận tình che chở.
Vừa qua giờ Tý, ta rón rén rời khỏi phòng ngủ, vội vàng chạy đến thư phòng.
Thật quá khó khăn, ban ngày chỉ mải lo cho Tạ Lâm mà bỏ bê hết cả nghề tay trái.
Chập tối lại nhận được thư đòi bản thảo lần thứ n của chủ tiệm phường Mộng Bút Sinh Hoa.
Nếu còn không nộp bản thảo, chuyên mục cá nhân của ta là "Công chúa chọn ta, yêu nồng cháy" sẽ bị gỡ khỏi bảng đề cử, thay thế bằng chuyên mục "Muội muội bá đạo hừng hực lửa" của Thuần Lê Hoa mất.
Bao nhiêu năm nay, ta và Thuần Lê Hoa vì tranh giành vị trí đề cử duy nhất mà đấu đá trên mặt giấy đến mức "máu chảy thành sông", thậm chí còn hỏi thăm đến mười tám đời tổ tông của nhau.
Năm nay, phòng tuyến kháng áp của Thuần Lê Hoa bị ta đánh bại, vị trí đầu bảng thuộc về ta.
Tuyệt đối không thể vì đàn ông mà từ bỏ sự nghiệp! Trẻ con mới chọn một trong hai, còn bản Công chúa thì muốn nắm cả hai tay.
Thế nhưng, họa vô đơn chí, đen đủi luôn tìm đến kẻ khổ mệnh. Ta bị... bí văn.
"Tâm thần hốt hoảng, đặt bút muốn viết mà như mang nặng leo núi, bước đi khó nhọc."
Hay là về sờ cơ bụng của Tạ Lâm nhỉ, biết đâu sờ một hồi lại nảy ra nghìn chữ ấy chứ.
Đi ngang qua hòn non bộ, ta chợt thấy một nam tử áo trắng thướt tha ngồi trên đó.
Hắn giơ chén mời trăng sáng, rồi cúi đầu mời ta:
"Oản muội, lên đây làm với ca một ly."
Giọng nói quen thuộc khiến ta cạn lời:
"Về bao giờ vậy?"
"Một nén nhang trước, nhưng lại bị đuổi ra ngoài rồi."
Vương Hạo Nhiên mặt đầy ý cười, nhưng trong nụ cười lại ẩn chứa nỗi sầu, rượu càng uống càng sầu thêm.
Sắp đến tết Trung thu, huynh ấy từ Dược Vương Cốc về sớm để đoàn viên với gia đình, nào ngờ lại bị mợ ta thúc giục chuyện cưới xin.
Ở cái "tuổi cao" hai mươi bảy mà chưa có ý trung nhân, không chịu theo sự sắp xếp của mợ nên người nhà thực sự lo huynh ấy "thích nam không thích nữ".
Ta lắc đầu với huynh ấy:
"Không uống đâu, huynh cũng ngủ sớm đi."
Sau khi lập phủ, thỉnh thoảng vị biểu ca họ Vương này – người thi thoảng lại không có ngân phiếu bên người và bị đuổi khỏi nhà – sẽ đến xin ở nhờ.
Thế nên trong phủ có một tiểu viện cô đơn dành riêng cho huynh ấy trú ngụ, do Tạ Lâm sắp xếp.
Ta thì vô tư, phủ rộng tiền nhiều, huynh ấy lại dễ nuôi, còn có thể để đám gia nhân trong phủ "hưởng sái" y thuật của huynh ấy, mỗi năm ta tiết kiệm được khối tiền khám sức khỏe cho hơn trăm miệng ăn.
"Hai người thật là nhã hứng, dưới trăng uống rượu, trước hoa tâm tình."
Giọng nói sau lưng làm ta mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lông mi cũng run rẩy.
Trời đất ơi! Quên mất Tạ Lâm đang có bệnh, lúc này chàng đang coi biểu ca là tình địch.