Phò Mã Của Ta Đòi Hòa Ly
Chương 4
Phò Mã Của Ta Đòi Hòa Ly thuộc thể loại Cổ Đại, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa nãy đáng lẽ không nên tiếp lời biểu ca mới đúng.
Ta quay người lại, thấy sắc mặt chàng tái mét, vẻ mặt đầy mỉa mai. Tay trái chàng nắm chặt ống tay áo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Muội phu à, lại đây! Nâng chén mời trăng sáng, vừa hay có ba người chúng ta. Ba người là tốt nhất, Đào Viên kết nghĩa cũng ba người, bên Tây Hồ cũng có ba người, đêm nay ba chúng ta ngắm trăng cùng uống, không say không về!"
Bộp! Biểu ca say xỉn bước thêm một bước, vừa chạm đất đã lăn ra ngủ khò khò.
Ta đứng sững giữa hai người, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. May mắn thay, Thanh Hà kịp thời dẫn theo thị tòng đến 'giải cứu'.
"Tạ Lâm, không phải như chàng vẫn nghĩ đâu."
Nào ngờ, chàng hất tay áo, nghiêng người né tránh.
"Không cần giải thích, Công chúa. Chàng trúc mã thanh mai của người đã trở về tìm người rồi, ngày mai chúng ta hãy đi xin hòa ly đi."
Mắt chàng long lanh ánh lệ. Gió thổi qua, nước mắt rơi xuống, ta thậm chí còn ngửi thấy vị mặn chát của nỗi buồn.
"Ta không hòa ly! Biểu ca bị mợ thúc giục cưới đuổi ra ngoài, không nơi nương tựa mới tìm đến đây. Xưa nay vẫn thế, sao lại thành ra 'về tìm ta' chứ? Tạ Lâm, chàng đang bệnh, ta không chấp nhặt với chàng. Nhưng chàng cũng phải có chừng mực chứ! Vừa nãy chàng đứng đây, mắt chàng không mù đấy chứ? Tai cũng không điếc chứ? Ta và huynh ấy cách nhau cả trăm mét, mùi rượu còn chẳng ngửi thấy chút nào! Tâm tình cái quái gì, chúng ta tổng cộng mới nói đúng hai câu!"
Chàng mím chặt môi, cụp mắt xuống, vẻ mong manh dễ vỡ dâng đầy trong ánh mắt.
"Vậy tại sao Công chúa lại đêm khuya tới nơi này?"
"Ta..." Cái nghề tay trái của ta... quả thật không được đứng đắn cho lắm.
"Ta thành toàn cho nàng, nàng cũng thành toàn cho ta." Để lại một câu nói ấy, chàng quay lưng bước đi, bóng dáng ngược gió chìm vào màn đêm.
Bốn chữ "thành toàn cho nhau" rõ ràng đều mang ý nghĩa giống nhau, vậy mà khi ghép lại, sao có thể trở thành lời nói gây tổn thương đến thế chứ!!
Ta bực bội vò đầu bứt tai, rồi quay lại thư phòng. Tình trường thất bại thì chiến trường sự nghiệp không thể để mất! Thức trắng một đêm, bản thảo vạn chữ cuối cùng cũng hoàn thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đưa bản thương mại đã niêm phong kỹ càng cho Thanh Hà, còn bản thảo gốc thì đóng tập lại, đi tới giá sách nhấn công tắc, một mật thất liền hiện ra. Đây là căn phòng làm nghề tay trái do ta tự thiết kế, bên trong chứa các sản phẩm và tài liệu về những nghề tay trái ta từng làm từ nhỏ đến lớn.
Ta là nữ tử, nhưng lại kế thừa tư tưởng tiên tiến của mẫu hậu. Từ nhỏ đã muốn khởi nghiệp, ngặt nỗi sinh ra trong hoàng thất, cơm áo không phải lo, tiền bạc đếm đến mỏi tay. Cộng thêm sự hạn chế của lễ giáo, ta chỉ có thể lén lút làm nghề phụ.
Nhưng ta lại không kế thừa được bộ óc của mẫu hậu, không thể chế ra xà phòng, nồi gang hay hỏa dược để giúp nước giúp dân. Cũng chẳng nghĩ ra được cách trị thủy xây đập hay tinh luyện muối tinh. Chỉ có thể làm mấy việc nhỏ nhặt như lưu diễn văn nghệ, viết thoại bản.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hầy, đúng là không được đứng đắn cho lắm.
Ta đặt cuốn "Ngược luyến: Ta là nam sủng thứ chín mươi chín của Công chúa" lên giá sách chuyên mục cá nhân, lòng đầy mãn nguyện nhìn quanh căn phòng.
"Thanh Hà, sau này vào dọn dẹp chú ý một chút, mấy 'đứa con' của ta bị xếp lệch rồi kìa."
Thanh Hà nhìn theo, khẽ nhíu mày:
"Là nô tỳ sơ suất."
Ta xếp thẳng lại xấp bản thảo bị lệch. Đây đều là những tác phẩm giúp ta đánh bại Thuần Lê Hoa, quý báu vô cùng.
"Phò mã sáng nay có uống thuốc không?"
"Bẩm Công chúa, Thanh Phong báo lại rằng Phò mã hôm nay tinh thần khá tốt, đã dùng bữa sáng và uống thuốc đầy đủ rồi ạ."
Ta 'ừm' một tiếng. Uống thuốc được là tốt. Một lát nữa phải bảo biểu ca, vị thần y của Dược Vương Cốc này, qua xem sao.
"Công chúa, không xong rồi! Phò mã đã cuốn gói về phủ Tướng quân rồi!"
Quản gia gào thét trước cửa thư phòng, khiến ta loạng choạng suýt ngã. Tâm trạng đang tốt bỗng bị lão hét cho tan nát. Quản gia kể lại, Phò mã dùng xong bữa sáng, định đi tìm thiếu gia và tiểu thư thì thấy biểu thiếu gia đang đưa chúng đi ăn sáng. Biểu thiếu gia gọi Phò mã lại nếm thử bát cháo gà do thiếu gia tự tay nấu. Phò mã chỉ để lại một câu:
【 Bản tướng quân không làm phiền gia đình các ngươi dùng bữa nữa 】 rồi rời phủ luôn.
"Vô lý đùng đùng, đúng là vô lý đùng đùng!"